Âm Gian Thương Nhân - Chương 2124: Thục Phương Trai Quái Sự

Cập nhật lúc: 05/02/2026 22:26

Diệp Tố Linh tuy rất thích thú nhưng không hề tham lam, cô ấy kiên quyết ngăn tôi lại, không cho mua quá nhiều, chỉ chọn một đôi giày trắng có đèn nhấp nháy.

Vừa đi, cô ấy vừa cúi đầu nhìn xuống chân, cái miệng nhỏ nhắn cười toe toét không ngớt vẻ đắc ý.

Đi chưa được bao xa, cô ấy lại bị kẹo mút thu hút, quay đầu nhìn một cái rồi vội vàng quay lại ngay.

Đến lúc này, tôi mới hiểu ra lý do cô ấy thà đi bộ chứ không cho tôi gọi xe, hóa ra là sợ tôi tốn tiền.

Thực ra, ngoại trừ tu vi thâm sâu khó lường ra, cô ấy chẳng khác gì những đứa trẻ cùng trang lứa. Hơn nữa, vì sống tách biệt với trần thế đã lâu, cô ấy lại càng tò mò với mọi thứ xung quanh! Đồ ăn ngon, đồ chơi lạ, cái gì đẹp mắt cô ấy đều thích.

Chỉ có điều, cô ấy không có khái niệm gì về tiền bạc, chỉ biết mọi thứ đều phải dùng tiền mua, mà bản thân lại không có, nên không nỡ lãng phí tiền của tôi.

“Sư tỷ, người cứ yên tâm đi, tôi có rất nhiều tiền! Người muốn cái gì, tôi đều mua được hết.” Tôi đưa cây kẹo mút vào tay cô ấy, an ủi: “Còn muốn gì nữa cứ nói với tôi, hay là tôi đưa người ít tiền, thích gì thì tự mình đi mua.”

“Cậu có tiền cũng không được tiêu xài như thế chứ.” Diệp Tố Linh l.i.ế.m một miếng kẹo, liếc xéo tôi một cái, ra vẻ bà cụ non nói: “Cậu cũng phải dành tiền cưới vợ chứ?”

Tôi dở khóc dở cười nói: “Còn cưới vợ nữa... Người nghe mấy cái này ở đâu ra thế?”

“Trên đường đi ấy, lúc Nê đạo nhân đưa tôi đi tìm cậu, trên đường rất nhiều người nói như vậy, cưới vợ tốn nhiều tiền lắm! Cậu tiêu hết tiền cho tôi rồi thì lấy gì cưới vợ?”

“Không cần lo đâu.” Tôi ấn nhẹ vào cái mũi nhỏ của cô ấy: “Tôi có rất nhiều tiền, người tiêu thế nào cũng không hết được, hơn nữa tôi có vợ rồi.”

“Cậu có vợ rồi à, thế cô ấy có đẹp không?” Diệp Tố Linh ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi.

“Ừ, đẹp! Còn là một ngôi sao lớn nữa đấy.”

Rõ ràng cô ấy không hiểu lắm “ngôi sao” nghĩa là gì, chớp chớp đôi mắt to tròn, đột nhiên hỏi tôi: “Thế cô ấy có đẹp bằng tôi không?”

Nói rồi, cô ấy mỉm cười, bày ra một nụ cười đáng yêu đến cực điểm, như muốn tôi nhìn cho kỹ, phân biệt xem rốt cuộc ai đẹp hơn.

Tôi bị câu hỏi không đầu không đuôi này làm cho ngẩn người, xoa đầu cô ấy nói: “Đều đẹp cả, Sư tỷ sau này lớn lên chắc chắn cũng là một tuyệt thế đại mỹ nhân.”

“Thế bây giờ không đẹp sao?” Cô ấy lại bắt bẻ ngay được sơ hở, hỏi ngược lại tôi.

“Đẹp! Đẹp! Bây giờ là tuyệt thế tiểu mỹ nhân.” Nói rồi tôi lại xoa đầu cô ấy.

Không ngờ, cô ấy hất tay tôi ra, vẻ mặt buồn bã nói: “Tôi buồn ngủ rồi, muốn về.”

Nói xong, cô ấy sải bước đi nhanh về phía trước, kẹo mút cũng không ăn nữa, cũng chẳng còn hứng thú với đôi giày phát sáng.

Haizz, người ta nói câu gì nhỉ? Mặt trẻ con như thời tiết, nói đổi là đổi...

Hết cách, tôi đành phải chạy theo, liên tục dỗ dành.

Nhưng cũng không biết làm sao, cô bé chẳng nói chẳng rằng, hoàn toàn không thèm để ý đến tôi, đôi chân ngắn bước đi thoăn thoắt.

Trí nhớ của cô ấy đúng là kinh người, lúc chúng tôi đến là đi taxi, vòng vèo bao nhiêu chỗ, vậy mà cô ấy nhớ hết. Cứ đi trước dẫn đường, không cần tôi nhắc, chỗ nào cần rẽ thì rẽ, chỗ nào đi thẳng thì đi thẳng, không sai chút nào, rất nhanh đã về đến cửa hàng đồ cổ của tôi.

Vừa mở cửa, cô ấy buông một câu “Tôi đi ngủ đây”, rồi đi thẳng vào hậu viện không thèm ngoảnh đầu lại.

Tôi đang có chút khó hiểu, không biết phải dỗ dành thế nào thì bên ngoài lại vang lên tiếng còi xe cứu thương ch.ói tai.

Nghe âm thanh đó thì lại là chạy vụt qua cửa nhà tôi, lao thẳng về phía cuối phố.

Hửm?

Theo bản năng, tôi cảm thấy hình như có chuyện gì đó không ổn.

Đẩy cửa nhìn ra, quả nhiên xe lại dừng ở trước cửa Thục Phương Trai.

Hai y tá khiêng cáng cứu thương vội vã chạy vào, một lát sau khiêng một cô bé lên xe.

Trùng hợp là, cô bé trên cáng tôi lại có quen biết.

Hơn nữa còn là người do tôi đưa về.

Lần trước giúp nữ cảnh sát Trương Tiểu Ái phá vụ án c.h.ặ.t đ.ầ.u, cuối cùng phát hiện hung thủ thật sự lại là một cô bé mười mấy tuổi gầy gò ốm yếu tên là Tần Manh Manh. Cô bé đã lợi dụng âm vật Cẩu Đầu Trảm của Bao Công để g.i.ế.c c.h.ế.t mấy tên thiếu niên hư hỏng đã đ.â.m c.h.ế.t anh trai mình.

Vì vụ án này tình có thể tha, mấy nạn nhân kia cũng đúng là tội đáng c.h.ế.t, nên tôi và Trương Tiểu Ái đã giơ cao đ.á.n.h khẽ, thả cô bé đi.

Nhưng cô bé này vốn sống nương tựa vào anh trai, tuổi còn nhỏ, sức khỏe lại yếu, hoàn toàn không thể tự mình sinh sống. Thế là tôi bảo Lý Rỗ sắp xếp cho cô bé ở lại phố đồ cổ.

Ban đầu là làm học việc sửa chữa trong tiệm đồ sứ, nhưng sau đó nghe Bạch lão bản nói, gã thợ sửa chữa Mạc Thọt nhìn Tần Manh Manh với ánh mắt không đứng đắn lắm, suốt ngày dê xồm. Còn lấy cớ cầm tay chỉ việc để sờ mó tay chân.

Gã này tay nghề thì không tồi, đồ sứ qua tay gã sửa chữa gần như không có kẽ hở, mắt thường không thể nhìn ra. Nhưng gã lại có một thói xấu, đó là cực kỳ háo sắc!

Mỗi lần nhận tiền công xong là phải xin nghỉ liền mấy ngày, sau này mới biết là gã chạy đến mấy hội quán cao cấp để ăn chơi trác táng, bao giờ tiêu hết tiền mới quay lại làm việc tiếp.

Tôi rất sợ Tần Manh Manh chịu thiệt thòi, thế chẳng phải là tôi hại cô bé sao?

Thế là tôi vội bảo Lý Rỗ đổi cho cô bé sang một cửa hàng khác.

Cửa hàng mới này chính là Thục Phương Trai.

Thục Phương Trai chủ yếu kinh doanh văn phòng tứ bảo, tranh chữ, sách mẫu các loại.

Những năm gần đây, rất nhiều đại gia, trọc phú thích mua ít đồ cổ tranh chữ, hoặc đồ dùng thư phòng cổ kính để làm màu, nên loại hàng này bán rất chạy. Thục Phương Trai cũng là nơi thuê nhiều nhân viên học việc nhất.

Chưởng quầy Từ Nhị, tên thật là Từ Nhiễm, trước khi vào nghề này là một họa sĩ khá có tiếng tăm, chỉ là một lần đi thực tế sáng tác, không cẩn thận bị ngã gãy ngón tay, từ đó về sau không cầm cọ vẽ được nữa nên mới đổi nghề.

Vì có trải nghiệm như vậy nên mắt nhìn của ông ta cực kỳ độc đáo, tranh thật tranh giả nhìn qua là biết, nói về các danh gia trường phái thì thao thao bất tuyệt, không sai một ly, người ta gọi là Từ Tam Nhãn.

Hơn nữa, người này là một kẻ si mê tranh, chỉ vì suốt ngày mê mẩn tranh ảnh nên không hiểu phong tình. Đến giờ đã hơn bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chưa lập gia đình, ngay cả bạn gái cũng chưa từng có, hoàn toàn không có hứng thú với phụ nữ.

Để Tần Manh Manh đến đây tự nhiên yên tâm hơn nhiều, sau này nghe Từ Nhị nói, Tần Manh Manh rất thông minh, cũng rất có năng khiếu về thư pháp hội họa, bây giờ đã có thể giúp ông ta làm không ít việc.

Nhưng cô bé bị bệnh gì vậy?

Xe cứu thương lại hú còi chạy đi trước mặt tôi.

Tôi bước vào Thục Phương Trai nhìn xem, chỉ thấy ba cậu nhân viên, Từ Nhị không có trong tiệm.

“Trương đại chưởng quầy.”

Mấy cậu nhân viên vừa thấy tôi liền vội vàng tiến lên chào hỏi.

“Tần Manh Manh bị làm sao vậy?” Tôi hỏi.

“Ăn nhiều quá, no đến mức ngất xỉu.” Một cậu thanh niên trông có vẻ lanh lợi trả lời.

“Ăn cái gì?” Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

“Thịt bò.”

Quả nhiên lại là thịt bò!

“Rốt cuộc là chuyện gì, kể chi tiết cho tôi nghe.”

“Vâng!” Cậu nhân viên cúi người nói: “Em ấy trốn trong kho hàng ăn, Từ chưởng quầy nói bọn em tay chân thô kệch, sợ làm hỏng đồ, chỉ có Tần Manh Manh và Hạ Phúc mới được vào. Vừa rồi bọn em nghe thấy trong kho có tiếng đồ vật rơi xuống đất, sau đó giá vẽ hình như cũng đổ, gọi mấy tiếng không thấy trả lời. Vào xem thì thấy Tần Manh Manh ngất xỉu trên đất, bên cạnh là mấy chục hộp đồ hộp thịt bò đều đã trống rỗng, lúc ấy mới biết là trốn ở trong đó ăn thịt bò.”

“Người đã ngất đi rồi, bọn em liền vội gọi 120.”

Tôi suy nghĩ một chút rồi nói: “Người bị đưa đi sáng nay là ai?”

“Ồ, ngài nói Hạ Phúc à? Tối qua đúng ca trực của cậu ấy, ngủ lại trong tiệm. Sáng nay bọn em đến thì cửa chưa mở, bên trong truyền ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết. Bọn em vội báo cho Từ chưởng quầy, mở cửa ra xem thì thấy cậu ấy đang ôm bụng lăn lộn trên đất, bên cạnh là một nồi lẩu thịt bò bốc khói nghi ngút, còn có mấy cái túi đựng thịt bò cuộn trống không, chẳng ai biết cậu ấy đã ăn bao nhiêu.”

Đều là ăn thịt bò đến mức phát bệnh, hai vụ việc liên tiếp đều xảy ra ở Thục Phương Trai.

Trong chuyện này chắc chắn có vấn đề!

“Từ Nhị đâu?” Tôi lập tức hỏi.

“Từ chưởng quầy vừa đi chưa được một tiếng, em đã gọi điện cho ông ấy rồi, chắc là sắp về tới nơi.” Cậu nhân viên trả lời.

“Về đến nơi thì bảo ông ấy lập tức sang tìm tôi.” Tôi nghiêm giọng dặn dò.

“Vâng.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.