Âm Kỹ Mượn Vận - Chương 2
Cập nhật lúc: 27/06/2026 07:05
Nghĩ đến ơn sinh thành, tôi hỏi lại:
"Mọi người chắc chắn là muốn đứng về phía Tống Linh Ngọc, bất chấp đúng sai phải trái để bảo vệ cô ta đúng không?"
Ông Tống không lên tiếng, bà Chu lại hùa vào:
"Chứ còn sao nữa? Một đứa không thể đem ra tiền sảnh, làm bôi tro trát trấu vào mặt mũi nhà họ Tống như cô, mà cũng đòi có được sự ủng hộ của nhà họ Tống à?"
Tôi thở dài một tiếng:
"Ngày mai là cuối tuần, tôi sẽ cùng mọi người đến nhà họ Tưởng. Nhưng không phải để xin lỗi, mà người nhà họ Tưởng sẽ phải tự khắc xin lỗi tôi."
Nói xong những lời này, tôi nhấc chân chuẩn bị lên lầu. Khi đi qua cạnh Tống Thành Thù, tôi dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe thấy, thốt ra hai chữ:
"Loạn luân."
2
Gương mặt Tống Thành Thù vặn vẹo hẳn đi, nhưng anh ta không dám làm ầm ĩ lên.
Mãi đến đêm muộn, anh ta mới lẻn vào phòng tôi, bóp cổ tôi và hỏi:
"Sao cô biết được? Tống Bất Vãn, tôi cảnh cáo cô, nếu tôi thực sự muốn lấy mạng cô thì chẳng có ai lên tiếng bao biện cho cô đâu, khôn hồn thì nghĩ cho kỹ vào."
Tôi nắm lấy cổ tay anh ta, từ từ gạt ra từng chút một. Gương mặt giống tôi đến bảy phần, mang nét đẹp sắc sảo nhưng lạnh lùng của anh ta dưới ánh trăng càng thêm phần rợn người.
"Tống Thành Thù, chưa từng có ai nói với anh rằng tôi xuất gia từ năm ba tuổi, là thiên tài đứng đầu toàn bộ giới đạo môn sao?"
Cái tên Vân Bất Vãn này, chỉ cần Tống Thành Thù chịu đi điều tra thì chắc chắn sẽ tra ra được. Dù sao trong toàn bộ giới huyền học, có mấy ai mà không biết đến danh hiệu "tiểu thần tiên Vân Sơn" của tôi.
Ngày hôm sau, người nhà họ Tống đưa tôi đến nhà họ Tưởng.
Ánh mắt Tống Thành Thù nhìn tôi đầy vẻ do dự và phức tạp. Chắc chắn anh ta đã tra rõ tôi rốt cuộc là nhân vật phương nào, nhưng trong lòng vẫn bán tín bán nghi.
Khi ngồi trên xe, tôi nhận được tin nhắn của anh ta:
[Tống Bất Vãn, tôi nói cho cô biết, tôi không cần biết cô là ai, nhưng nếu cô dám dùng những trò tà môn ngoại đạo này lên người nhà họ Tống, tôi sẽ khiến cô sống không bằng c.h.ế.t.]
Tôi cười khẩy một tiếng, đúng là lời lành khó khuyên quỷ gọi hồn.
Đến nhà họ Tưởng, vừa xuống xe, bố mẹ nhà họ Tưởng đã cung kính mời tôi vào nhà hết nước hết cái.
Tống Linh Ngọc lên tiếng:
"Bác trai, bác gái, chị cháu mới từ dưới quê lên nên chưa hiểu chuyện, hai bác xin đừng chấp nhặt với chị ấy."
Bố mẹ họ Tưởng lườm cô ta một cái sắc lẹm, rồi cười niềm nở nói với tôi:
"Vân đạo trưởng sao lại đích thân tới đây vậy? Chúng tôi vừa mới định dẫn thằng nghịch t.ử này sang bên đó dập đầu tạ lỗi với ngài đây."
Người nhà họ Tống ngơ ngác, định nói gì đó thì nhìn thấy trong phòng khách, Tưởng Kiện đang mọc đầy những chiếc mụn mặt người đau đớn dữ dội.
Tống Linh Ngọc c.ắ.n răng, có lẽ cô ta cũng đã đoán ra thân phận trước đây của tôi, nhưng vẫn không chịu bỏ cuộc, tiếp tục hắt nước bẩn vào tôi:
"Chị ơi, anh Tưởng Kiện chỉ là nói năng thẳng thắn một chút thôi, sao chị có thể dùng loại tà thuật này chứ?"
Mẹ Tưởng ngẩn người, còn bố Tưởng thì cuống cuồng lên tiếng:
"Tà thuật cái gì! Ở đây làm gì có chỗ cho cô ngậm m.á.u phun người, vu khống Vân đạo trưởng?"
Tôi mỉm cười nhìn cô ta:
"Chút quả báo nhãn tiền mà thôi, sao lại đ.á.n.h đồng thành tà thuật được? Hay là em gái đây vốn dĩ đã quá quen thuộc với tà thuật rồi?"
Người bình thường nghe qua thì tưởng đó chỉ là một lời khẩu chiến vu vơ, nhưng tôi làm sao có thể nói lời vô căn cứ?
Sắc mặt Tống Linh Ngọc biến đổi, gượng cười:
"... Chị nói gì vậy, em làm sao biết mấy thứ đó được."
Tống Thành Thù ở bên cạnh cũng quát lên:
"Tống Bất Vãn! Đừng có ở ngoài này làm mất mặt người nhà họ Tống nữa."
Thế nhưng Tưởng Kiện đang bị mụn mặt người hành hạ đến sống dở c.h.ế.t dở, hắn gạt phắt Tống Thành Thù và Tống Linh Ngọc ra, lao đến trước mặt tôi, cúi rạp người chín mươi độ:
"Xin lỗi, hôm qua tôi không nên vu khống cô, sỉ nhục cô. Tôi xin lỗi vì hành vi và lời nói của mình, cầu xin Vân đạo trưởng tha cho tôi lần này."
Bố mẹ nhà họ Tưởng cũng nhìn tôi đầy khẩn khoản. Tôi không muốn dây dưa nhiều với họ, chỉ buông lại một câu:
"Mỗi buổi sáng tụng chín biến Tịnh Khẩu Thần Chú, chín biến Khâu Tổ Sám Văn. Nếu hắn thành tâm hối cải, nhanh thì ba ngày, chậm thì bảy ngày, tự khắc sẽ khỏi."
Cuối cùng, bố mẹ Tưởng và Tưởng Kiện kính cẩn tiễn tôi ra tận cửa. Khi lên xe, Tống Linh Ngọc vì lý do nào đó đã leo lên chiếc xe đi trước, ngồi cùng bà Chu.
Còn trên chiếc xe của tôi thì có ông Tống và Tống Thành Thù. Tống Thành Thù không đi dỗ dành Tống Linh Ngọc, chẳng qua là vì sợ tôi nói năng lung tung trước mặt ông Tống mà thôi.
Trên đường đi, ông Tống hỏi tôi:
"Ta nghe nói khi con ở trong đạo môn, đạo hiệu là Vân Giản. Ban đầu ta cứ nghĩ đó chỉ là do sư môn cố tình tâng bốc để tạo thanh thế cho con, giờ xem ra con quả thực có chút bản lĩnh. Nhưng hiện tại con đã là người nhà họ Tống, từng cử chỉ phải biết nghĩ đến thể diện của gia tộc, đừng có ở ngoài nói năng huyền hoặc, trông như một con quái vật bị yêu ma nhập xác, làm bôi bác thanh danh nhà họ Tống."
Tôi đang nhắm mắt dưỡng thần ở ghế sau, nghe vậy liền mở mắt ra, hỏi ông một câu:
“Ông thực sự yêu thương Tống Linh Ngọc đến vậy sao? Cho dù việc giữ cô ta lại sẽ mang đến trăm điều hại mà không có một điều lợi cho nhà họ Tống?"
Tống Thành Thù lập tức quay ngoắt đầu lại, nhìn tôi chằm chằm đầy dữ tợn:
"Vân Bất Vãn, trước khi nói chuyện thì dùng cái não mà nghĩ xem hậu quả cô có gánh nổi không!"
Ông Tống không nổi giận, chỉ nhàn nhạt nói:
"Người nhà họ Tống không tin chuyện quỷ thần."
Tôi lắc đầu.
Lời lành khó khuyên quỷ gọi hồn, nhà họ Tống vô phương cứu chữa.
