Ấm Lạnh Tự Biết - 7

Cập nhật lúc: 24/06/2026 04:01

Người qua đường ngoài cửa phủ thỉnh thoảng lại nhìn sang bên này.

Ta giữ vẻ khách sáo xa cách trên mặt, rộng rãi làm động tác mời:

“Thái t.ử điện hạ, mời vào trong.”

Còn chưa đi đến thiện sảnh, huynh trưởng đã ra nghênh đón, mấy bước đường đi đến phong tư lay động.

Huynh ấy dừng trước mặt Thái t.ử, phúc thân hành lễ, cố nén giọng the thé nói:

“Thần nữ Mộ Tri Noãn, tham kiến Thái t.ử điện hạ.”

Động tác hành lễ rất chuẩn, nhưng trong ánh mắt lưu chuyển lại mang theo một tia trêu chọc không giấu nổi.

Ta nghiêng đầu nhìn chằm chằm Triệu Hằng Dập, cố gắng tìm dấu vết năm đó hắn vừa gặp đã yêu ca ca ta trên mặt hắn.

“Mười năm không gặp, phong thái vẫn như xưa, chỉ không biết… cái yết hầu này của ngươi định che giấu thế nào?”

Biểu cảm trên mặt huynh trưởng lập tức cứng đờ, đưa tay sờ cổ mình, khôi phục giọng nói bình thường:

“À, vừa rồi đang ăn cơm, tháo chiếc khăn choàng hồ ly trắng kia ra, thất sách, thất sách.”

Nói xong liền xoay người đi về phía thiện sảnh.

Triệu Hằng Dập nghiêng đầu nhìn ta:

“Không biết có thể thêm một bộ bát đũa không, Cô muốn… ăn chực một bữa.”

Hai chữ ‘ăn chực’ vừa thốt ra, ta lập tức nhớ tới lúc mới vào kinh, Bách Lý Châu và đám người kia bài xích cô lập ta, là hắn mời ta dự tiệc, còn nói Mộ Tri Hàn là bằng hữu của hắn…

Hóa ra lại không phải lời khách sáo, hắn và ca ca ta thật sự là bằng hữu.

Khóe môi ta bất giác cong lên: “A Tài, đi lấy một bộ bát đũa tốt nhất đến đây.”

18

Trong thiện sảnh, huynh trưởng đã bị nhìn thấu, cũng lười tiếp tục giả vờ, nghênh ngang ngồi ở chủ vị cúi đầu ăn cơm.

Ta và Triệu Hằng Dập ngồi đối diện nhau ở hai bên trái phải của huynh ấy.

A Bảo dời bát đũa của ta đến trước mặt ta, A Tài cũng bưng lên một bát cơm đầy và một đôi đũa ngọc.

Triệu Hằng Dập khẽ ho một tiếng, nhìn huynh trưởng:

“Tri Hàn, dáng vẻ này của ngươi, hẳn vẫn chưa có ai từng thấy chứ?”

Huynh trưởng coi như không nghe thấy.

Ta đành tiếp lời: “Khi ta đi đón ca ca, huynh ấy từng xuống xe ngựa, bá tánh xếp hàng vào thành ở cổng thành hẳn đã nhìn thấy, nhưng khi ấy huynh ấy bọc kín lắm. Sau đó vẫn luôn ở trong xe ngựa cho đến khi hồi phủ.”

Triệu Hằng Dập khẽ gật đầu:

“Vậy thì tốt, chỉ là cung yến đêm Trừ tịch hai ngày sau, Tri Noãn cùng lắm có thể gắn yết hầu giả, nhưng cái yết hầu thật này của Tri Hàn… e là khó chịu nổi ánh mắt soi xét của mọi người. Hai người định ứng phó thế nào?”

Cuối cùng huynh trưởng cũng ngẩng đầu lên: “Cùng lắm thì đổi lại thôi.”

Mi tâm ta giật giật: “Ca, đổi lại rồi thì không đổi về được nữa đâu. Kinh thành lạnh như vậy, sinh tồn khó khăn như vậy, thân thể huynh sao chịu nổi?”

Huynh trưởng lại xua tay: “Chẳng phải sắp Tết rồi sao, qua Tết là vào xuân.”

Vừa nghe đến hai chữ ‘vào xuân’, ta lại lập tức nhíu c.h.ặ.t mày:

“Mấy ngày trước bệ hạ triệu muội vào cung, thúc hỏi chuyện hôn sự, muội đã cố hết sức kéo dài đến buổi đạp thanh sau khi vào xuân, nhưng bệ hạ để Hoàng hậu sắp xếp chuyện này.”

“Trước đó Hoàng hậu đã dùng thủ đoạn hèn hạ tác hợp liên hôn giữa nhà ta và phủ Tần Quốc công, nhưng Tần Minh Châu phát hiện thân phận nữ t.ử của muội, chuyện này tạm thời coi như bỏ qua. Nhưng phía Hoàng hậu… e là sẽ không chịu từ bỏ.”

“Ca, nếu huynh muốn đổi lại thân phận, nhất định phải cẩn thận hơn.”

Huynh trưởng nheo mắt: “Muội đừng vội, trước tiên kể lại tỉ mỉ chuyện ngày hôm đó, ca sẽ nghĩ cách ứng phó.”

Ta gật đầu, liếc nhìn thức ăn trên bàn:

“Ăn cơm trước đi, sắp nguội cả rồi. Ăn xong đến thư phòng bàn kỹ.”

19

Trong thư phòng, ta kể lại từ đầu đến cuối những chuyện trải qua trong ngày thọ yến của Thái hậu.

Triệu Hằng Dập siết c.h.ặ.t nắm tay: “Hóa ra hôm đó… lại hung hiểm đến vậy. May mà Tần Minh Châu lựa chọn che giấu.”

Huynh trưởng nhướng mày: “Nha đầu này vừa mở mắt chuyện đầu tiên lại là tát muội trước sao? Mềm không ăn cứng không chịu, tính khí còn nóng nảy, thú vị đấy. Quay đầu ca đi gặp nàng ta xem sao.”

Ta sững ra: “Ca, không phải huynh vừa hay thích kiểu người như vậy chứ? Muội đã lấy thân phận Thế t.ử nói với Hoàng hậu rồi, sẽ không cưới nàng, tránh làm lỡ dở nàng…”

Huynh trưởng sờ cằm: “Chính vì vậy, nàng sẽ không đề phòng ta lại gần, như thế mới càng thú vị.”

Ta…

“Cô nương này khá tốt, quay đầu huynh đừng dọa nàng ấy.”

“Nếu muội thấy nàng khá tốt, vậy nếu để nàng làm tẩu tẩu của muội… muội hẳn sẽ không phản đối chứ?”

Ngược lại, Triệu Hằng Dập cong môi cười:

“Tri Hàn, ngươi định rút củi dưới đáy nồi sao? Trực tiếp biến quân cờ của mẫu hậu thành người của mình? Cô nói trước, nha đầu này không dễ đối phó như ngươi nghĩ đâu.”

“Mẫu hậu từng giới thiệu cho nàng mấy mối hôn sự, đều bị nha đầu này phá hỏng. Nếu không mẫu hậu cũng chẳng đến mức dùng hạ sách này, định cưỡng ép nhét nàng cho ngươi.”

Huynh trưởng gật đầu: “Không sao, đợi cung yến Trừ tịch, ta trước tiên dùng thân phận Thế t.ử tiếp xúc thử xem. Đến lúc đó, hai người các ngươi phải giúp ta che giấu cho tốt đấy.”

Khóe miệng ta bất giác giật giật, bỗng có chút thương thay Tần Minh Châu.

Ta còn nợ Tần Minh Châu một ân tình, hay là ta… nhắc nhở nàng một chút?

Nhưng ta sẽ lấy thân phận Quận chúa đi dự yến, với Tần Minh Châu mà nói, ta lại là một người xa lạ…

Nàng sẽ tin lời ta sao?

Huynh trưởng bỗng khẽ ho một tiếng, kéo suy nghĩ của ta trở về:

“Muội đừng chỉ lo nói chuyện của ta, chuyện Thái t.ử tuyển phi của muội, định ứng phó thế nào?”

“Chuyện này dễ xử lý, trước đó phụ hoàng đã nói, Quận chúa Trấn Nam vương phủ cần kiệm hiền lương, có thể là lương phối. Vấn đề hiện giờ chỉ là…”

Giọng Triệu Hằng Dập hơi khựng lại, cong môi nhìn về phía ta: “Tri Noãn dùng thân phận của ngươi hồi đáp phụ hoàng, nói Quận chúa không thích nam sắc.”

Ta lập tức giơ tay xoa trán, trong lòng rối như một nồi hồ đặc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ấm Lạnh Tự Biết - Chương 7: 7 | MonkeyD