Ám Môn Truy Sát Lệnh - Chương 11
Cập nhật lúc: 28/08/2026 00:03
Tôi lén cúi đầu liếc nhìn. Lòng bàn tay hoàn toàn bình thường, chẳng có vết thương cũng không hề phát sáng. Thế nhưng, tôi lại cảm nhận rõ mùng một một: dường như đang có thứ gì đó sâu thẳm bên trong cơ thể này từ từ thức tỉnh.
Út... út...
Gió lại từ phía sâu trong hành lang lùa ra dữ dội hơn.
Hàng trăm chiếc đầu lâu ghim trên vách đá đồng loạt phát ra những tiếng rên rỉ u hồn. Âm thanh không quá lớn nhưng âm tào địa phủ, đủ để khiến lông tóc bất cứ ai dựng ngược.
Miếng vải ướt che kín miệng mũi làm việc hít thở trở nên vô cùng chật vật. Mỗi hơi hít vào đều nồng nặc mùi bùn đất ẩm mốc quyện với mùi tanh tanh của nước đọng.
Tô Khuynh Nguyệt hạ giọng thì thầm: "Tuyệt đối không được cất tiếng! Áp sát người sang vách tường bên phải. Mật thư có ghi: gió tà nhập từ bên trái, đi sát bên phải có thể triệt tiêu được một nửa tà khí."
Tôi nhìn cô ấy đầy thán phục. Ở những nơi nguy hiểm trùng trùng thế này, một trí nhớ siêu việt đúng là thứ v.ũ k.h.í cứu mạng đắc lực nhất.
Tạ Thất tiếp tục xung phong đi đầu. Mùi m.á.u tanh trên người hắn phần nào đã bị khăn ướt và hơi nước lấn át, nhưng vết thương trên vai vẫn không ngừng rỉ m.á.u. Mỗi bước hạ chân, vai và lưng hắn lại khẽ giật lên vì đau đớn.
Hắn không thốt ra nửa lời. Chúng tôi cũng nín thở giữ yên lặng tuyệt đối. Hành lang Hộp Sọ này hẹp hơn nhiều so với hành lang Hoa Ăn Thịt trước đó.
Nhân cốt chất chồng như núi, các hốc mắt bám đầy bụi mù. Phần lớn những khuôn mặt xương xẩu ấy đều há miệng rộng toác, và luồng gió quỷ quái kia chính là thổi ra từ sâu trong những cuống họng trống rỗng đó.
Ban đầu, cơn gió chỉ mang theo cái lạnh thấu xương. Thế nhưng, mới bước được chừng mươi bước, đầu óc tôi bắt đầu nặng trĩu, ong ong.
Tiếng gió rít rên rỉ trong tai đột ngột biến đổi. Nó không còn là tiếng gió đơn thuần nữa.
Mà là tiếng người đang thì thầm trò chuyện! Vừa xa xăm tít tắp... nhưng cũng vừa sát rạt ngay bên tai!
"Chu Châu..."
Bước chân tôi khựng phắt lại tại chỗ. Nghe thấy cái tên đó, toàn bộ sống lưng tôi căng cứng như dây đàn!
Ở cái thế giới cổ đại này, tuyệt đối không một ai biết tên thật của tôi là Chu Châu! Xuân Đào không biết.
Tô Khuynh Nguyệt không biết. Tạ Thất càng không thể nào biết được! Thứ âm thanh rợn người ấy lại ma mị vang lên:
"Chu Châu... quay đầu lại đi..."
Tôi nắm c.h.ặ.t lấy chiếc khăn ướt, đứng hóa đá, cố giữ cho mình không quay đầu lại.
Tô Khuynh Nguyệt đi phía trước cũng đột nhiên khựng bước.
Nằm ngoài dự đoán, Xuân Đào đi cạnh tôi bỗng dưng đờ đẫn cả đôi mắt. Cô ấy thì thào trong vô thức: "Mẹ... Mẹ ơi..."
Không xong rồi!
Tôi vội vã vươn tay chộp c.h.ặ.t lấy cổ tay Xuân Đào.
Cô ấy không chống cự, cũng chẳng buồn nhìn tôi, đôi mắt mất đi tiêu cự: "Mẹ ơi, con không sợ đâu..."
Nói rồi, cô ấy ngơ ngác bước chệch sang phía bên trái!
Ngay lập tức, hàng loạt hộp sọ trên bức tường bên trái đồng loạt xoay chuyển hốc mắt về phía cô ấy.
Da đầu tôi tê dại. Tôi dốc toàn lực giật mạnh cô ấy lùi ngược trở lại!
Bị kéo ngã ngửa, ánh mắt Xuân Đào thoáng lóe lên chút tỉnh táo. Qua lớp vải ướt che mặt, tôi gằn giọng ú ớ gật đầu liên tục với cô ấy: "Đừng nghe! Tuyệt đối đừng nghe!"
Xuân Đào nhìn tôi, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự rồi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Nhưng trận gió tà vẫn không ngừng gào hú. Chúng tôi thậm chí còn chưa đi hết một phần ba đoạn đường sinh t.ử này.
Phía trước, Tạ Thất đột ngột giơ cao tay ra hiệu dừng lại. Tất cả lập tức đứng khựng.
Ngay trước mặt là một bộ hài cốt nằm sóng soài trên mặt đất.
Phần thân trên úp sấp xuống đá lạnh, nhưng nửa thân dưới đã biến mất không vết tích. Hai cánh tay xương xẩu vẫn giữ nguyên tư thế bò trườn về phía trước, các khớp ngón tay cắm sâu vào từng kẽ đá.
Có lẽ trước khi trút hơi thở cuối cùng, kẻ này đã cố sức vùng vẫy tìm đường sống.
Nhưng hắn đã thất bại. Tô Khuynh Nguyệt đăm đăm nhìn vào mảng tường đá ngay cạnh bộ hài cốt.
Ở đó có khắc những dòng chữ cổ ngập trong tro bụi, chỉ còn lại vài nét đứt đoạn.
Tạ Thất định bước lên kiểm tra nhưng Tô Khuynh Nguyệt đã vội kéo hắn lại, tự mình cúi gập người xuống.
Cô ấy một tay giữ c.h.ặ.t che khăn ướt trên mặt, tay kia cẩn thận gạt đi lớp bụi mờ trên tường đá.
Gió từ miệng các hộp sọ xung quanh thổi tới, cuộn lên từng làn bụi vàng nhạt mù mạt.
Tô Khuynh Nguyệt chợt khựng lại.
Ánh mắt cô ấy đờ đẫn trong tích tắc, rồi bàn tay vội siết c.h.ặ.t thành đ.ấ.m. Móng tay đ.â.m sâu vào thịt đến mức rỉ m.á.u.
Những dòng cổ tự trên tường dần dần hé lộ:
"Kẻ nghe thấy tiếng người thân gọi tên, tuyệt đối không được đáp lời."
"Kẻ nghe thấy giọng nói của kẻ thù, tuyệt đối không được nổi giận."
"Những ai nghe thấy danh xưng của Ta..."
Đoạn chữ phía dưới đã bị ai đó cố tình dùng vật nhọn cạo sạch bách.
Tim tôi chùng xuống tận đáy. Bởi vì ngay vừa rồi, chính tôi đã nghe thấy tên thật của mình!
Tạ Thất đột ngột hạ giọng khàn khàn: "Đi tiếp."
Giọng hắn lúc này còn đặc quánh và khàn hơn cả lúc trước.
Tô Khuynh Nguyệt ngước lên nhìn hắn. Tạ Thất không một lời giải thích, chỉ lẳng lặng siết c.h.ặ.t cây giáo đồng gãy, từng bước tiến về phía trước.
Khi tôi rảo bước đuổi kịp, tôi nghe thấy nhịp thở của hắn trở nên dồn dập, hỗn loạn.
Ngay sau đó, một giọng nói nam giới già nua, âm u vang lên trong gió:
"Cảm ơn ngươi nhé, Tạ Thất."
Bước chân Tạ Thất vẫn không hề khựng lại.
"Một kẻ phế vật không bảo vệ được chủ t.ử như ngươi... thì sống trên đời này có tác dụng gì cơ chứ?"
Nghe đến đó, các đường gân xanh trên mu bàn tay Tạ Thất nổi phồng lên cuồn cuộn.
Tô Khuynh Nguyệt đứng cạnh cũng nghe thấy âm thanh quái ác kia. Cô ấy cuống quít định lên tiếng, nhưng Tạ Thất đã nhanh tay giơ lên ngắt lời.
Hắn không ngoái đầu lại. Càng không đáp lời thứ tà âm kia.
Hắn chỉ âm trầm tiến về phía trước. Mỗi bước hạ chân lại càng thêm kiên định, vững chãi hơn bước trước.
Tôi đột nhiên nhận ra: Tạ Thất không hề bỏ qua những tà âm ấy. Hắn chỉ đơn giản là đã quá quen với việc đè nén mọi nỗi đau và sự dằn dặt vào sâu trong lòng.
Âm thanh của người sống, hay tiếng gọi của kẻ c.h.ế.t... Đối với một sát thủ như hắn, tất cả đều lạnh lẽo như nhau.
Xuân Đào lại bắt đầu run rẩy toàn thân. Cô ấy một tay bịt c.h.ặ.t miếng vải che mặt, tay kia ôm khư khư túi hương rách trước n.g.ự.c như tìm kiếm chút hơi ấm.
Thế nhưng, tình trạng của Tô Khuynh Nguyệt mới là đáng lo ngại nhất. Tốc độ bước đi của cô ấy ngày càng chậm lại, ánh mắt dính c.h.ặ.t vào khoảng không tăm tối đằng xa.
Tôi không thể nghe được thứ âm thanh đang len lỏi vào tai cô ấy. Nhưng tôi nhìn thấy đôi mắt cô ấy đã đỏ ngầu.
Cô ấy không khóc, nhưng hai bờ môi siết c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u.
Đột ngột, cô ấy thẫn thờ thì thầm: "Anh... Anh hai?"
Tạ Thất lập tức quay phắt người lại: "Tiểu thư!" Tô Khuynh Nguyệt hoàn toàn mất đi phản ứng.
Cô ấy đơ đẫn nhìn thẳng về khoảng không vô định phía trước, cất giọng vô thần đầy xót xa: "Anh... anh vẫn còn sống sao?"
Phía trước mắt cô ấy... hoàn toàn là một khoảng không trống rỗng. Chỉ có những cơn gió ma quái vẫn gào hú không ngừng!
13
Tạ Thất không chút do dự, vung tay đ.á.n.h mạnh một chưởng vào huyệt sau cổ Tô Khuynh Nguyệt! Tô Khuynh Nguyệt gục xuống, được hắn nhanh tay đỡ lấy.
Cơn gió tà hú lên một tiếng ch.ói tai như thể tức giận vì mất đi mồi ngon, rồi bắt đầu suy yếu dần.
Hành lang Hộp Sọ cuối cùng cũng đi đến đoạn kết. Phía trước mặt chúng tôi, một khoảng không gian rộng lớn, khoáng đạt hiện ra cùng mùi bụi vàng nồng nặc.
Xuân Đào run rẩy hỏi: "Cái... cái mùi gì thế này?"
Tôi nhìn vạt áo Tạ Thất đang bế Tô Khuynh Nguyệt, rồi nhìn sang lòng bàn tay vẫn nóng rực của mình, trầm giọng:
"Là cát ma. Chúng ta tới trung tâm địa cung rồi."
Liệu bí mật về thân thế của bản thể này, cùng sự thật đằng sau Môn phái Ám Dực có được hé lộ? Bạn muốn diễn biến tiếp theo sẽ tập trung vào trận chiến giải bùa tà khí hay đi sâu vào mật đạo giải mã cơ quan địa cung?
Trên tường đá lúc này giăng kín những hàng sọ người há miệng quái dị. Trong lúc hoảng loạn tột cùng, tôi vội vươn tay kéo cô ấy lại.
Thế nhưng Tô Khuynh Nguyệt đột nhiên vùng thoát khỏi tay tôi, sải bước lao nhanh về phía trước.
"Anh hai?!"
Rắc!
Một mảng đá dưới chân phía bên phải đột ngột sụt lún xuống.
Tạ Thất phản ứng nhanh như chớp. Hắn vung ngang cây giáo đồng gãy chặn ngang eo Tô Khuynh Nguyệt, dốc toàn lực kéo ghì cô ấy lùi ngược trở lại.
Bên dưới khoảng sân sụt lún đó là một vực sâu không đáy. Một đám bụi vàng dày đặc hơn cuồn cuộn bốc lên từ khe nứt.
Tô Khuynh Nguyệt nghẹn ngào, ánh mắt hoàn toàn hướng về khoảng không vô định phía xa. Cô ngước nhìn lên, đôi mắt ngập tràn sự trống rỗng và đẫn đờ:
