Ám Môn Truy Sát Lệnh - Chương 6
Cập nhật lúc: 28/08/2026 00:02
Tô Khuynh Nguyệt không đáp lời ngay.
Ánh mắt cô ấy dời từ đoạn xương cổ tay bị đứt lìa sang những bức tượng chiến binh đá mất đầu xung quanh.
Giáp trụ trên người các bức tượng đã bị hơi ẩm làm cho mục nát bám rêu phong, nhưng kiểu dáng của miếng ngọc bội bội đái đeo bên hông cùng hoa văn mây vờn dở dang trên n.g.ự.c vẫn mang đậm phong cách kiến trúc cổ xưa của Tô gia.
Tô Khuynh Nguyệt lẩm bẩm: "Hoa văn Tam Vân... Chiến binh thủ hộ..."
Tôi nghe không rõ: "Cái gì cơ?"
Cô ấy chợt giật mình tỉnh rụi, sắc mặt càng thêm tái nhợt nhưng vẫn lắc đầu nguầy nguậy:
"Không... không có gì," cô ấy hạ giọng nhỏ như muỗi kêu, "Ta chỉ là... nhớ lại mấy mẩu chuyện từng đọc trong cuốn cổ thư ở nhà hồi nhỏ thôi."
Tạ Thất đăm đăm nhìn cô ấy.
Tô Khuynh Nguyệt siết c.h.ặ.t gói giấy dầu trong tay: "Nhưng đó chỉ là dã sử truyền miệng thôi mà. Tổ mẫu từng bảo những chuyện đó do người đời trước thêu dệt nên để dọa trẻ con thôi..."
Lời vừa thốt ra, tiếng sột soạt từ sâu trong lăng mộ lại vang lên lần nữa.
Lần này, âm thanh ấy đã ở khoảng cách gần hơn rất nhiều!
Tô Khuynh Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía hành lang đá chìm trong bóng tối ở cuối lăng mộ. Giọng cô ấy thều thào đến mức gần như không nghe thấy:
"Nếu như... đây thực sự là nơi được ghi chép trong cuốn sách đó..."
Xuân Đào hoảng hốt hỏi: "Tiểu thư ơi, nơi đó là đâu vậy ạ?"
Tô Khuynh Nguyệt không trả lời.
Tạ Thất đã gồng sức đứng dậy, tựa lưng vào vách đá. Mũi tên gãy rên lên ken két theo từng chuyển động của hắn, m.á.u tươi lại ứa ra từ vết thương sau vai.
Hắn khàn giọng ra lệnh: "Rời khỏi đây trước đã!"
8
Tôi hít một hơi thật sâu, hai tay chống lên đầu gối định đứng dậy thì dòng nước ngay dưới chân đột nhiên xao động dữ dội.
Chờ đã!
Hình như... có thứ gì đó dưới nước vừa lướt qua mắt cá chân tôi?!
Toàn thân tôi lập tức hóa đá tại chỗ.
Xuân Đào đứng gần tôi nhất, nhận ra biểu cảm kinh hoàng trên mặt tôi liền cất tiếng: "Xuân Hoa?"
Tôi vội giơ tay ra hiệu cho cô ấy im lặng ngay lập tức.
Nhưng đã quá muộn.
Tiếng sột soạt sâu trong lăng mộ đột ngột im bạt.
Không gian xung quanh rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng những giọt nước từ trần đá nhỏ xuống mặt nước.
Tí.
Tách.
Tí.
Tạ Thất nắm c.h.ặ.t thanh đao gãy, sống đao chĩa ngang, nước đọng nhỏ tòng tọc xuống mũi đao. Tuy gương mặt hắn tái nhợt vì mất m.á.u nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng thép.
"Áp lưng vào tường," hắn hạ giọng thì thầm, "chậm rãi lùi lại."
Tô Khuynh Nguyệt đỡ Xuân Đào đứng dậy, nhưng vừa bước được một bước, cô ấy đã vô tình giẫm phải một mảng xương khô đang trôi nổi trên mặt nước.
Rắc!
Âm thanh gãy vụn nhỏ bé ấy lại được khuếch đại lên gấp hàng trăm lần trong không gian trống trải của sảnh mộ.
Ngay giây tiếp theo, một bóng đen từ trong màn đêm sâu thẳm đột ngột lao phắt ra!
Tôi chỉ kịp nhìn thấy một vệt trắng ướt nhẹp xé gió lao tới trên mặt nước, tốc độ nhanh đến mức vượt xa khả năng nhận thức của bất kỳ loài sinh vật sống nào. Xuân Đào thét lên một tiếng kinh hoàng, Tô Khuynh Nguyệt theo bản năng lao ra chắn trước mặt cô ấy.
Thế nhưng Tạ Thất còn nhanh hơn tất cả.
Lưỡi đao gãy trong tay hắn vung thành một vệt sáng ngang không trung, c.h.é.m mạnh vào lưng con quái vật tạo nên một âm thanh va đập ghê rợn.
Thứ đó bị đ.á.n.h bật lùi lại nửa thước, rơi văng xuống bên cạnh một bức tượng đá mất đầu.
Lúc này, tôi mới nhìn rõ hình thù quái dị của nó.
Giống người... nhưng lại hoàn toàn không phải người!
Thân hình nó khom gập, tứ chi dài ngoằng và gầy guộc, làn da trắng bệch nhăn nhúm vì ngâm nước lâu ngày. Những chiếc móng tay màu đen sắc lẹm găm c.h.ặ.t vào kẽ gạch đá. Nó không có tóc, ngũ quan trên mặt cũng biến dạng, chỉ duy nhất có một khuôn miệng xẻ rộng đến tận mang tai.
Bên trong khuôn miệng ấy mọc vô số những chiếc răng nhỏ li ti, sắc nhọn như d.a.o cạo.
"Cái... cái thứ quỷ gì thế này..."
Tôi cũng muốn biết rốt cuộc đây là cái giống loài gì!
Thế nhưng nhìn vào cái tình hình ngàn cân treo sợi tóc này, chắc chắn bọn chúng không phải là nhân viên hướng dẫn du lịch đến đón chúng tôi đi thăm quan mộ tổ rồi.
Con quái vật bò rọp trên mặt đất, từ trong cổ họng phát ra những tiếng ục ục kỳ dị. Dường như nó đã đ.á.n.h hơi thấy mùi m.á.u tươi, khuôn mặt dị dạng từ từ xoay về phía Tạ Thất.
Vết thương trên vai Tạ Thất vẫn đang không ngừng chảy m.á.u.
Tô Khuynh Nguyệt cũng nhận ra điều đó, sắc mặt cô ấy biến đổi dữ dội: "Tạ Thất!"
"Đừng lại gần!"
Giọng Tạ Thất yếu ớt đến mức run rẩy, bàn tay cầm đao của hắn rung lên từng hồi.
Con quái vật áp sát thân hình trắng bệch xuống mặt sàn, rồi bất ngờ bật nảy người lao thẳng về phía Tạ Thất. Tạ Thất giơ đao lên đỡ, nhưng lực va đập quá mạnh khiến hắn bị hất văng lùi lại nửa bước, đế giày ma sát với gạch đá ướt trượt tạo thành một tiếng rít ch.ói tai!
Lòng tôi chùng xuống tận đáy.
KHÔNG ỔN RỒI!
Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, Tạ Thất tuyệt đối không thể trụ vững.
Nhưng tôi thì làm được gì cơ chứ?
Là một nhân viên văn phòng chính hiệu ở thời hiện đại, khả năng chiến đấu của tôi về cơ bản chỉ tương đương một nửa con chuột c.h.ế.t đuối. Xông vào lúc này chẳng khác nào tự sát!
Ngay khoảnh khắc ấy, lòng bàn tay tôi lại bắt đầu nóng rát lên.
Cảm giác bỏng rát lan dần từ lòng bàn tay lên tận cổ tay, tựa như những sợi lửa mỏng chạy dọc theo mạch m.á.u. Đầu óc tôi quay cuồng, tiếng nước chảy, tiếng khóc lóc lẫn tiếng gầm rú của con quái vật đều biến mất sạch sẽ vào khoảng không.
Một giọng nói dịu dàng, cực kỳ nhỏ nhẹ lại v.út lên bên tai:
"Bên trái."
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.
Tạ Thất đang bị con quái vật ép sát vào một cột đá đổ nát. Hai chân sau của nó căng cứng, rõ ràng là đang chuẩn bị đà để c.ắ.n xé cuống họng hắn.
Bên trái có cái gì?
Ánh mắt tôi nhanh ch.óng quét dồn dập khắp khu vực, và cuối cùng cũng phát hiện ra một cây giáo gãy làm đôi của bức tượng chiến binh nằm ngay cạnh cột đá.
Mũi giáo đã hoen rỉ đen kịt, nhưng cán giáo vẫn còn nguyên vẹn.
Không một giây do dự, tôi lao tới chộp lấy cây giáo gãy.
Nó nặng đến mức tôi suýt chút nữa không nhấc nổi.
Thế nhưng cơ thể tôi lại phản ứng trước cả lý trí. Bằng một cú xoay cổ tay gọn hơ cùng pha chuyển trụ chân cực chuẩn, tôi tận dụng lực vặn người để ném cây giáo đi với một sức mạnh phi thường!
"Tạ Thất, cúi đầu xuống!"
Tạ Thất gần như không mảy may nghi ngờ, lập tức thụp đầu xuống ngay tức khắc.
Xoẹt!
Cây giáo sượt qua vai hắn, đ.â.m xuyên thẳng vào khuôn miệng há rộng của con quái vật.
Con quái vật rống lên một tiếng ch.ói tai đến mức muốn xé rách màng nhĩ, đầu nó ngửa bật ra sau, toàn thân bắt đầu quằn quại dữ dội.
Đứng ở xa, chính tôi cũng há hốc miệng kinh ngạc.
Quái lạ! Mình học ném lao từ bao giờ thế này?!
Xuân Đào trợn tròn mắt: "Xuân... Xuân Hoa, cậu giỏi quá..."
Tôi cười gượng gạo: "Chắc là... do khát khao sinh tồn của tôi mạnh mẽ quá đấy."
Tạ Thất quay đầu lại, liếc nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy sâu thẳm, chứa đựng vô vàn nghi vấn.
Thế nhưng con quái vật vẫn chưa c.h.ế.t!
Nó dùng hai móng vuốt giằng c.h.ặ.t lấy thân giáo, giật phăng mũi giáo ra khỏi miệng. Máu đen lẫn nước bọt nhờn nhợt nhỏ tí tách xuống mặt nước nông, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Mặt Tô Khuynh Nguyệt tái nhợt: "Không được để m.á.u rớt xuống nước!"
Tôi sững sờ: "Tại sao?!"
Giọng cô ấy nghẹn lại vì hoảng sợ: "Trong mật thư của gia tộc có ghi, người gác cổng lăng mộ sẽ thức tỉnh khi đ.á.n.h hơi thấy mùi m.á.u. Một khi m.á.u chảy vào mạch ngầm của đất, cánh cửa lăng mộ sẽ tự động đóng kín, tất cả ác linh sẽ trở về sào huyệt!"
Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy sống lưng: "Liệu có khả năng... tổ tiên nhà tiểu thư khi viết cuốn sách đó đã bốc phét phóng đại lên một chút không?"
Tô Khuynh Nguyệt nín thở nhìn xuống mặt nước dưới chân con quái vật.
Bên dưới làn nước, những bong bóng nhỏ li ti bắt đầu nổi lên theo các vòng tròn đồng tâm.
Ngay sau đó, những bức tượng chiến binh đá mất đầu vốn đứng bất động xung quanh lăng mộ đồng loạt phát ra âm thanh ken két.
Rắc.
Tôi nhắm tịt mắt lại.
Được rồi.
Không hề bốc phét một chút nào.
Tổ tiên Tô gia quả thực rất trung thực và thẳng thắn, viết cái gì là có cái đó, tuyệt đối không lừa gạt cháu con!
Tạ Thất đưa ra quyết định cực kỳ dứt khoát: "Đi!"
Hắn vung đao c.h.é.m nát con quái vật màu trắng đang lao về phía mình, rồi lập tức xoay người che chắn cho Tô Khuynh Nguyệt, rút lui về phía bên kia lăng mộ.
Ở đó có một cánh cửa đá đã bị sập mất một nửa, phía sau là màn đêm tối đen như mực, chẳng ai biết nó sẽ dẫn đến đâu.
Nhưng lúc này đã không còn đường lùi nữa rồi!
Chân Xuân Đào run nhũn như cầy sấy suýt ngã sấp mặt, tôi nhanh tay đỡ lấy cô ấy: "Đừng nhìn mấy bức tượng chiến binh đá đó!"
"Tại sao?!"
Chính tôi cũng chẳng biết tại sao.
Chỉ là vừa mới xong, cái giọng nói bí ẩn trong đầu lại thì thầm bên tai tôi:
"Đừng nhìn thẳng vào mắt những kẻ không có mặt."
"Đừng quay lưng lại với bức tượng thủ hộ."
Cả hai lời khuyên nghe đều rất có lý.
