Âm Mưu Của Mẹ Chồng Ta - 2

Cập nhật lúc: 06/08/2026 02:01

Ta cạn lời hoàn toàn.

Da mặt vị Tướng quân này e rằng còn dày hơn cả tường thành Trường An.

Ta nhìn bộ dạng hớn hở của hắn ta, vừa thấy buồn cười lại vừa thấy có chút ấm áp.

Ít nhất, giữa cái chốn danh gia vọng tộc đầy quy củ này, người đàn ông này luôn sẵn sàng vứt bỏ hết thảy danh dự để đứng về phía ta.

Trường An Quận chủ nhìn hai chúng ta đứng cạnh nhau, khóe miệng giật giật.

Bà nhấp thêm một ngụm trà đã nguội lạnh, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh quái mà Tần Triệt chẳng hề hay biết.

Bà thầm nghĩ trong lòng, con trai bà lụy tình đến mức mất hết trí khôn thế này, sau này làm sao quản nổi gia nghiệp?

Muốn bước chân vào cửa nhà họ Tần làm dâu trưởng, Thẩm Nhược Dao này nhất định phải trải qua một bài kiểm tra sinh t.ử.

Đúng lúc này, gã quản gia từ ngoài sảnh vội vã chạy vào, quỳ gối dâng lên một cuốn thánh chỉ bọc gấm vàng.

"Báo—! Tướng quân, có thánh chỉ khẩn cấp từ Hoàng cung gửi tới!"

Bầu không khí căng thẳng trong sảnh đường lập tức thay đổi.

Tần Triệt thu lại bản mặt hớn hở, vẻ lạnh lùng nghiêm nghị vốn có của vị Sát thần biên cương lập tức quay trở lại trên gương mặt hắn ta.

3.

Tần Triệt đón lấy thánh chỉ, vạt áo gấm tung bay theo từng nhịp bước chân dũng mãnh.

Hắn ta mở gấm vàng ra xem, lông mày lập tức nhíu c.h.ặ.t lại thành một đường thẳng.

Ngoại tộc Bắc Địch nhân lúc đầu xuân tuyết tan lại nổi loạn xâm phạm biên giới, Hoàng thượng hạ lệnh cho hắn ta phải cầm quân xuất chinh ngay trong đêm.

Chuyến này đi, ít nhất cũng phải mất ba tháng.

Vẻ lạnh lùng nghiêm nghị trên mặt Tần Triệt chưa giữ được quá năm giây đã lập tức sụp đổ hoàn toàn.

Hắn ta quay phắt lại nhìn ta, đôi mắt đỏ ngầu vừa mới hạ nhiệt nay lại rơm rớm nước mắt.

Trường An Quận chủ ở phía trên thở dài một tiếng, vừa xót xa cho con trai sắp phải ra sa trường hiểm nguy, vừa nhẹ cả người vì trút được cái gai trong mắt.

"Quân mệnh khó cưỡng, ngươi mau về phòng chuẩn bị giáp trụ đi."

Bà hất tay áo chỉ thị, cố tình không nhìn về phía ta.

Tần Triệt chẳng thèm diễn tròn vai vị Tướng quân xông pha sa trường nữa.

Hắn ta nắm lấy tay ta, kéo ta ra tận góc sân t.ử đằng vắng người sau sảnh đường.

Vừa bước tới dưới giàn hoa, hắn ta đã lao tới ôm chầm lấy ta, đầu gục vào vai ta khóc sụt sùi như đứa trẻ bị cướp mất kẹo.

"Dao Dao... Ta không muốn đi đâu... Ta vừa mới thuyết phục được mẫu thân, làm sao có thể bỏ nàng lại một mình ở kinh thành được chứ?"

Nước mắt hắn ta thấm ướt một mảng vai áo xanh của ta, vừa nóng vừa ẩm ướt.

Ta dở khóc dở cười, vỗ vỗ vào cái lưng rộng vạm vỡ của vị Sát thần lừng lẫy.

"Chàng là Tướng quân, bảo vệ quốc gia là trách nhiệm của chàng. Ba tháng trôi qua nhanh lắm, ta ở kinh thành đợi chàng trở về."

Tần Triệt siết c.h.ặ.t vòng tay hơn, giọng điệu vừa hờn dỗi vừa đầy vẻ đe dọa.

"Kinh thành lắm kẻ mặt trắng lắm lời, đám công t.ử thế gia lại hay thích làm màu."

Hắn ta ngẩng đầu lên, hai tay ôm lấy má ta, đôi mắt ngấn lệ nhìn ta chằm chằm.

"Nàng ở tiệm trà pha t.h.u.ố.c, tuyệt đối không được liếc mắt nhìn bất kỳ gã đàn ông nào khác! Nghe rõ chưa?"

"Dù gã đó có đẹp trai hay biết nói lời ngọt ngào đến đâu, nàng cũng phải nhớ rằng ở biên cương xa xôi có một gã Tần Triệt đang vì nàng mà đổ má u!"

Ta nhịn không được phì cười, giơ tay véo nhẹ vào cái mũi cao thẳng của hắn ta.

"Biết rồi, đại Tướng quân của ta. Trong mắt ta chỉ có chàng, làm gì còn chỗ cho ai khác?"

Được ta dỗ dành, Tần Triệt mới miễn cưỡng nén đau thương, bịn rịn buông ta ra để trở về phòng thay chiến giáp.

Tuy nhiên, vị "chó bự" lụy tình này làm sao có thể yên tâm rời đi đơn giản như thế?

Ngay trước khi cưỡi chiến mã dẫn đầu đại quân xuất phát qua cổng thành, hắn ta đã lén lút vẩy tay gọi một cái bóng đen từ trên cây gieo xuống.

Đó là A Bát, vị ám vệ đỉnh cao nhất trong phủ Tướng quân, kỹ năng ẩn nấp đã đạt đến mức thần không biết quỷ không hay.

Tần Triệt ghé sát tai A Bát, vẻ mặt nghiêm trọng như thể đang bàn giao mật lệnh quốc gia.

"Ngươi ở lại kinh thành, ẩn nấp trên mái nhà tiệm trà Thanh Hương Các cho ta."

"Dưới đất có ngọn cỏ nào chuyển động quanh Dao Dao, ngươi cũng phải ghi chép lại đàng hoàng."

"Đặc biệt là..." Tần Triệt nghiến răng, ánh mắt lóe lên sự cảnh giác cao độ.

"Nếu có bất kỳ gã đàn ông nào dám bén mảng lại gần Dao Dao trong vòng ba bước, lập tức dùng bồ câu quân dụng truyền tin cấp báo về biên cương cho ta!"

"Rõ chưa?!"

A Bát gật đầu như giã tỏi, trong lòng thầm than thở cho số phận làm ám vệ cao cấp của mình nay lại đi làm báo cáo viên tình cảm.

Sau khi thu xếp xong xuôi hệ thống giám sát, Tần Triệt mới an tâm quay đầu ngựa, dũng mãnh dẫn quân tiến về hướng bắc.

Hắn ta đâu có ngờ rằng, bẫy do chính mẫu thân hắn ta giăng ra ở nhà còn đáng sợ hơn cả hàng vạn quân địch Bắc Địch ngoài sa trường.

4.

Tần Triệt vừa dẫn đại quân rời kinh thành được ba ngày, bầu không khí ở tiệm trà Thanh Hương Các của ta vẫn thanh bình như cũ.

Mỗi sáng ta mở cửa tiệm, mùi thơm dịu nhẹ của thảo mộc và trà hoa cúc lan tỏa khắp gian phòng gỗ nhỏ nhắn.

Ta ngồi sau quầy thu ngân, ung dung gảy tính bàn 'lạch cạch', tận hưởng những ngày tháng bình yên hiếm hoi khi gã "chó bự" Tần Triệt không ở bên cạnh làm phiền.

Nào ngờ, sóng gió mà mẹ chồng tương lai chuẩn bị cho ta lại đến nhanh hơn dự kiến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Âm Mưu Của Mẹ Chồng Ta - Chương 2: 2 | MonkeyD