Ân Đoạn Nghĩa Tuyệt - 1
Cập nhật lúc: 27/08/2026 00:07
Từ ngày hôm đó, Thịnh Hoài Diễn không bước chân đến đây nữa.
Vân Trĩ nói, hắn đều ở bên Quý phi du sơn ngoạn thủy.
Nghe nhiều rồi, ta phát giác bản thân đến cả đau lòng cũng không biết nữa.
Chẳng bao lâu sau, vào ngày Đông chí, tuyết tạnh trời quang.
Ta đi đến nơi từng trồng cây mai năm xưa, lặng lẽ đứng rất lâu.
Ta đem hộp gỗ trên tay chôn xuống hố đất dưới gốc cây. Trong hộp là một cành hồng mai tàn lụi và những bộ quần áo ta từng tự tay may cho con.
Hai bàn tay bị đông lạnh đỏ cửng, ta cũng chẳng hay biết.
Không biết đã trải qua bao lâu, một đôi ủng đen lọt vào tầm mắt.
Giọng nói lạnh lẽo của Thịnh Hoài Diễn vang lên trên đỉnh đầu: “Hoàng hậu còn muốn náo đến bao giờ?”
Ta lặng lẽ dừng tay, cổ họng khàn đặc: “Ta không dám.”
Có lẽ hắn chán ghét dáng vẻ hiện tại của ta lắm. Từ bao giờ, ta không còn cho hắn một sắc mặt tốt nữa.
Cơn giận trong lòng hắn khiến giọng nói trong gió lạnh càng thêm băng giá: “Ta đã hạ chỉ sắc phong Doanh phi làm Doanh Quý phi, thay nàng nắm giữ Phượng ấn, quản lý chuyện hậu cung!”
Hàng mi ta rung lên, ngay sau đó lấy lại vẻ bình thản: “Ta đi lấy Phượng ấn ngay đây.”
Ta xoay người đi về phía trong điện. Gió lạnh thổi tung tà áo cung trang rườm rà, có lẽ đến lúc này hắn mới nhận ra, ta đã gầy đi rất nhiều.
Một lúc sau, ta mang Phượng ấn ra giao cho cung nhân bên cạnh.
Hắn vô danh nổi giận, giọng nói lạnh băng: “Nàng rộng lượng thật đấy.”
Trái tim ta đắng ngắt, cúi người quỳ xuống. Ngôi vị Hoàng hậu này chẳng qua chỉ là xiềng xích trói buộc ta, thứ ta muốn từ đầu chí cuối chỉ là tình yêu của hắn.
“Nay Bệ hạ đã kê cao gối ngủ không lo, cũng không cần phải gượng gạo thốt ra lời giả dối với ta nữa.”
“Xin Bệ hạ hãy phế ta đi.”
……..
Trung thu, hoàng cung Đại Thịnh.
Cung nhân xướng to: “Khưu Tư sứ giả tương kiến——!”
Ta dốc lực nén tiếng ho nơi cổ họng, ánh mắt rơi trên người nam nhân mặc long bào sắc đen ngồi trên ngai vàng.
Đầu năm, Khưu Tư xâm phạm, bị tinh binh Đại Thịnh đ.á.n.h lui hàng trăm dặm. Hôm nay sứ giả đến là để hòa đàm.
Trong tiếng lễ nhạc, một nhóm người bước vào. Đi đầu là một nữ t.ử mỹ nhân vừa tròn mười tám, giữa lông mày không hề có vẻ sợ hãi, tự có một luồng khí chất tươi sáng đại phương.
Ánh mắt ta chợt khựng lại. Dáng vẻ này, giống hệt ta hồi mới thành hôn với Thịnh Hoài Diễn.
Ta không khỏi nhìn về phía Thịnh Hoài Diễn. Dưới đáy mắt hắn lướt qua một tia kinh ngạc, ngừng cả động tác uống rượu.
Trước điện, sứ giả hành lễ: “Hôm nay dâng lên Thịnh Hoàng công chúa Ô Lan Khởi tôn quý nhất của Khưu Tư ta, để tỏ thành ý.”
Toàn thân ta chấn động, siết c.h.ặ.t chén rượu.
Thịnh Hoài Diễn cười: “Ấy là cái may của ta.”
Hắn giơ chén rượu từ xa: “Từ nay Đại Thịnh và Khưu Tư đời đời giao hảo, không tái khởi đao binh.”
Quần thần tung hô vạn tuế.
Ta bưng chén rượu lên môi, tay áo nâng lên che đi nỗi cô đơn trên gương mặt.
Sau yến hội, Phượng Tảo cung.
Ta nhìn điểm tâm tự tay làm trên bàn, đó là chuẩn bị cho Thịnh Hoài Diễn. Hôm nay Trung thu, theo lệ là ngày ta thị tẩm.
Ta ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy vầng trăng tròn trên trời.
“Đản nguyện nhân trường cửu...” (Chỉ mong người trường cửu)
Ta bất giác lẩm bẩm, cõi lòng giá lạnh.
Nô tỳ Vân Trĩ đang định an ủi, đột nhiên nghe tiếng cung nhân thông báo: “Bệ hạ giá lâm!”
Ta hơi ngẩn ra, lập tức quỳ xuống: “Cung nghênh Bệ hạ thánh an.”
Tà áo gấm thêu chỉ vàng trôi qua trước mắt ta, không dừng lại.
Nỗi cay đắng dâng lên trong lòng. Đã từng có thời, hắn cũng tự tay nâng ta dậy, giọng nói dịu dàng: “Chiêu Chiêu không cần hành lễ.”
Chiêu Chiêu là tên mụ của ta. Nhưng ta đã không nhớ nổi, lần cuối hắn gọi ta là Chiêu Chiêu là từ bao giờ.
Hắn ngồi trên sập: “Hoàng hậu đứng dậy đi.”
Ánh mắt lướt qua đĩa điểm tâm trên bàn, hắn lại như không nhìn thấy: “Hôm nay việc công bộn bề, ta đến hơi muộn, sau này sẽ không thế nữa.”
Cổ họng ta nghẹn ngào: “Bệ hạ lấy quốc sự làm trọng, không cần đặc biệt qua đây.”
Nghe vậy, hắn nhíu mày: “Vẫn còn giận sao?”
Ta rủ mắt che đi thần sắc dưới đáy mắt: “Ta không dám.”
Giận? Ta làm sao dám.
Hai năm trước ta đã biết, hắn chẳng qua chỉ sử dụng ta làm quân bài tăng thêm thế lực trên con đường đoạt đích. Những ngày tháng yêu thương thuở thiếu thời, toàn là tính toán.
Trong lúc im lặng, hắn tiến lên nắm lấy tay ta: “Nàng là kết tóc thê t.ử của ta, ta sẽ không đối xử tệ với nàng.”
Ta ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt hắn. Sự ấm áp thuở niên thiếu đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một mảnh lạnh nhạt.
Hắn ôm lấy eo ta, đi về phía nội thất.
Ánh nến chập chờn, một khắc hoan lạc.
Nửa đêm, ta bị tiếng sấm giật mình tỉnh giấc. Chăn đệm bên cạnh lạnh ngắt, Thịnh Hoài Diễn đã không còn ở đó.
Trong lòng hoảng hốt, ta vén chăn bước xuống sập.
Vòng qua cửa thùy hoa, thấy hắn đã chỉnh đốn xong mũ áo, đang để cung nhân thân cận thắt ngọc bội.
Giọng nói của hắn trong đêm tối đặc biệt lạnh lẽo: “Nhớ chuẩn bị t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i cho Hoàng hậu.”
