Ăn Tim - Chương 10: Full

Cập nhật lúc: 28/07/2026 09:04

Ta không dám cử động, sợ đến run cầm cập, chỉ có thể thầm niệm trong lòng.

"Niệm Niệm cứu ta, Dục Nương cứu ta, Đại Cẩu Nhị Cẩu mau tới cứu ta!"

Và cả: "Mẫu thân ơi, cứu con với..."

Trời tối dần, rừng cây sâu thẳm.

Người Trương gia đã đi từ lâu, những kẻ như chúng không bao giờ dám vào rừng sâu.

Lão đạo sĩ cũng là người, lão ta bị lạc đường, đang tìm ta khắp các ngả trong núi.

"Ngươi ra đây đi, ta thấy ngươi rồi! Ngươi đưa ta ra ngoài, ta có thể không g.i.ế.c ngươi."

Ta mà tin lão ta mới là lạ.

Năm xưa sư tổ gì đó của lão ta cũng từng nói gần như y hệt.

Lão ta bảo mẫu thân ta rằng: "Muốn con ngươi sống, ngươi cứ tự mình đi ra đây, ngươi ra đây, ta có thể không g.i.ế.c ngươi."

Nhưng khi mẫu thân ta vừa bước ra, việc đầu tiên lão ta làm lại là muốn g.i.ế.c ta.

Chỉ còn lại mẫu thân là người thay ta đỡ lấy...

13

Trời tối rồi lại sáng, sáng rồi lại tối.

Ta cứ trốn mãi như thế, cho đến khi tưởng rằng mình phải c.h.ế.t đi.

“Tiểu yêu tinh ăn tim người ơi, tiểu yêu tinh ăn tim người, ngươi đang ở đâu thế?”

Tiếng gọi vang lên khắp nơi, dần dần lan ra tận chân núi.

Ta muốn lên tiếng đáp lời nhưng lại không thể cất thành tiếng.

La bàn của lão đạo sĩ, thất tinh kiếm của lão đạo sĩ.

Thật quá đáng sợ.

Đột nhiên ta nghe thấy tiếng gọi: “Áo đỏ, mọi người mau tìm chiếc áo đỏ!”

“Nếu yêu tinh bị thương, yêu lực cạn kiệt, chiếc áo đỏ kia nhất định sẽ lộ ra!”

“Đó là chiếc áo mẫu thân ta tặng cho tỷ ấy khi tỷ ấy cứu mạng ta năm xưa!”

Là tiếng của Niệm Niệm, nghe hay quá!

Nhưng trong lòng ta lại thấy tiếc thay cho họ, núi lớn thế này, phàm nhân xác thịt làm sao tìm được ta chứ?

Đừng tìm nữa, để ta c.h.ế.t đi thôi.

Làm một con yêu tinh như ta đến nước này, cũng coi như là xong rồi.

Còn chuyện có thành tiên hay không, chẳng quan trọng nữa.

Ta thề là lúc đó ta thực sự nghĩ như vậy, hơn nữa còn rất bình thản, nếu như... Không ai dẫm phải ta.

“Ở đây nè, ở đây nè, ta tìm thấy tiểu yêu tinh rồi!”

Người tìm thấy ta, ta không quen, có lẽ đã gặp qua nhưng ta không còn nhớ nữa.

Đám đông vây quanh, nhặt những mảnh thân thể đã bị thất tinh kiếm c.h.é.m nát của ta lên, chắp vá lại.

“Trông xấu quá phải không nào!”

Ta mỉm cười nói, giọng có chút khó nhọc.

Lão đạo sĩ cũng đuổi tới nơi, lại giơ pháp khí lên: “Hãy để bần đạo thu phục con yêu nghiệt này, trả lại sự thanh tịnh cho nơi đây!”

Đại Cẩu, Nhị Cẩu mỗi người đứng một bên chắn trước mặt ta, chúng đã lớn cả rồi, sừng sững như hai ngọn núi nhỏ.

“Cút ngay cho ta, sau này còn dám bén mảng tới đây, lần nào ta đ.á.n.h lần đó.”

“Đúng đúng đúng, đ.á.n.h cho không trượt phát nào!”

“Ném hắn ra ngoài!”

Lão đạo sĩ thấy tình thế không ổn thì chuồn thẳng.

13

Trời sáng rồi mà ta cũng sắp c.h.ế.t rồi.

Ta nhìn biển người đen kịt khắp chân núi, ai nấy đều lặng lẽ rơi lệ.

Được rồi, thế là đủ rồi.

Yêu linh đã vỡ vụn của ta mãi mãi chẳng thể gắn lại, chỉ có thể tan biến dần, tan biến dần để thấm đẫm vào từng gốc cây, từng đóa hoa.

“Sao rồi, còn đau không?”

Đột nhiên có tiếng người vang lên nhưng ta chẳng thấy ai.

Ta kinh ngạc hỏi: “Ngài là ai?”

“Ha ha ha ha.” Giọng nói già nua cười lớn: “Ngươi ngày nào cũng trò chuyện với ta, trộm ăn bao nhiêu đồ cúng của ta, giờ lại quay sang hỏi ta là ai, ngươi nói xem ta là ai?”

“Thần Tiên Công Công…”

Là ngài ấy ư? Cuối cùng ngài cũng đến, sau khi ta đã c.h.ế.t rồi.

“Đúng vậy, là ta đây, sao rồi? Giờ cảm thấy có gì khác lạ không?”

Khác lạ ư? Lời này thật kỳ lạ.

“Thành tiên rồi, đương nhiên cảm giác phải khác lúc làm yêu chứ! Ngươi tự cảm nhận xem nào?”

Thành tiên? Ngài đang nói ta sao?

Ta chẳng phải đã c.h.ế.t rồi sao? Làm sao có thể thành tiên được?

Lão thần tiên dường như nhìn ra nỗi băn khoăn của ta, vẫn cười hiền hậu.

“Lão đạo sĩ kia nói không sai, yêu tinh sinh ra từ núi này, nếu có được vạn viên nhân tâm, thì có thể thoát xác thành tiên. Nhưng 'vạn viên nhân tâm' ở đây không phải là bảo ngươi ăn mười nghìn trái tim mà là lòng người hướng về đâu.”

“Hôm qua ngươi gặp nạn, ta báo mộng cho dân làng, tâm nguyện tự nhiên đến. Ngươi nhìn xem, cảnh tượng hôm nay ngươi cũng thấy rồi đấy. Đây chính là lòng người hướng về, chính là có được vạn viên nhân tâm.”

“Tiểu yêu tinh, những lời ngươi nói với ta, ta đều nghe thấy cả nhưng ta quá bận rộn. Thiên hạ chúng sinh khổ cực đủ bề. Hôm nay chỗ này có dịch bệnh, ngày mai chỗ kia xảy ra chiến loạn, đều là đại sự liên quan đến tính mạng bách tính. Những việc đó ta còn lo chẳng xuể, đâu có thời gian để ý đến sự cằn nhằn của ngươi?”

“Nhưng mà…”

Ta nhìn vào hư không, vẫn chẳng thể thấy được nửa điểm bóng dáng ngài.

“Nhưng hôm qua sao ngài lại đến? Phải chăng hôm qua ngài được nghỉ phép, không có việc gì làm?”

“Ha ha ha ha, đương nhiên không phải. Bởi vì hôm qua cũng có một đại sự liên quan đến sinh mạng bách tính, nếu ta không tới thì nghìn người sẽ gặp tai ương.”

Ngài thấy ta không hiểu thì chẳng biết từ đâu vươn ra gõ lên đầu ta một cái thật mạnh.

“Đứa trẻ ngốc, ngươi chính là đại sự đó! Đã đắc vạn nhân tâm, chúc mừng ngươi thành tiên rồi!”

14

Tiểu yêu tinh ăn tim người đã c.h.ế.t nhưng trong miếu đất lại có thêm một tiểu thần tiên.

Tượng của tiểu thần tiên được tạc ngay cạnh lão thần tiên, sát bên cạnh, thấp hơn một chút.

Tiểu thần tiên vốn nghĩ nếu mình có thể có một ngôi miếu nhỏ thì cứ đặt bên ngoài miếu đất của lão thần tiên là được.

Nhưng bách tính xung quanh không đồng ý.

Chẳng thuyết phục được họ, thôi thì cứ để họ vậy!

Dân làng nói đó vốn là một tiểu yêu tinh hay ăn tim người nhưng tiểu yêu tinh này chưa từng ăn tim người bao giờ, còn giúp họ làm biết bao nhiêu việc tốt.

Sau khi nàng c.h.ế.t đi, đã trở thành tiểu thần tiên.

Đời sau trôi qua biết bao năm tháng, có người thắc mắc: “Câu chuyện về tiểu yêu tinh này là thật sao? Nàng thực sự đã trở thành thần tiên à?”

Chẳng ai biết được, thần thoại hay cổ tích truyền miệng qua bao đời, ai dám đảm bảo sự thực ban đầu là thế nào?

Chỉ là những người thường lui tới miếu đất đó đều biết đồ cúng đặt trên bàn thờ tiểu thần tiên luôn tự dưng biến mất rồi lại xuất hiện trên bàn thờ của lão thần tiên.

Mà thứ thường để lại trên bàn thờ tiểu thần tiên nhất, chính là chiếc đùi gà to béo, trắng muốt.

Da giòn mọng mỡ, đùi gà bự chảng.

Hết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.