Ăn Tim - Chương 8
Cập nhật lúc: 28/07/2026 09:04
10
Tháng năm trong núi nhẹ trôi, nhân gian nhàn hạ thanh tao.
Năm đó mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, mấy năm trôi qua vẫn không thấy Thần Tiên Công Công quay về.
Ngược lại, người tìm đến ta lại dần dần đông hơn.
Có người lên miếu đất trên đỉnh núi, cũng có người trực tiếp đứng ở lưng chừng núi mà gọi vọng lên: “Tiểu yêu tinh ăn tim người ơi... Tiểu yêu tinh ăn tim người ơi…”
Cũng chẳng có việc gì hệ trọng, chẳng qua chỉ là: “Chó của ta bị lạc rồi, tỷ có thể giúp nó tìm đường về nhà không? Ta chia cho chị một xâu hồ lô ngào đường của ta nè.”
“Hôm nay tiên sinh mắng ta vì thuộc bài không tốt, tỷ phù hộ cho ta ngày mai không bị mắng đi! Ta cho tỷ một viên kẹo này!”
Hoặc là: “Tiểu yêu tinh, tỷ còn nhận ra ta không? Ta là Đại Cẩu đây, tỷ phù hộ cho Niệm Niệm thích ta, đừng thích Nhị Cẩu nhé!”
Ngày hôm sau: “Ta là Nhị Cẩu đây, tỷ có thể khiến Niệm Niệm thích ta không? Đừng để ý đến Đại Cẩu nữa, hắn đâu có thông minh bằng ta.”
Thật ra Niệm Niệm cũng thường đến, tiểu cô nương đã lớn, khỏe mạnh cường tráng, căn bệnh nặng năm xưa không hề để lại dấu vết gì trên người nàng nữa.
Tiểu cô nương mở một cửa tiệm bán thú rừng, tay nghề Dục Nương khéo léo nên cũng phụ trách khâu chế biến.
Ba bữa nửa tháng Niệm Niệm lại đến lảm nhảm với ta: “Phù hộ cho ta săn được nhiều thú rừng, kiếm được nhiều tiền, còn nữa, khiến hai gã Đại Cẩu, Nhị Cẩu kia tránh xa ta ra một chút. Tuy họ tốt bụng nhưng thực sự làm ta chậm trễ cả việc kiếm tiền.”
Ồ, được thôi.
Tiểu yêu tinh ta đây cũng là kẻ thiên vị, sẽ vô điều kiện nghiêng về phía Niệm Niệm của ta.
Người người đều biết trong núi có một tiểu yêu tinh ăn tim người, chuyện này đã chẳng còn là bí mật ở khắp các vùng lân cận.
Ngày nào cũng toàn là mấy chuyện vụn vặt, bận rộn đến mức ta ch.óng cả mặt.
Nhưng tiểu yêu tinh là ta cũng thấy vui vẻ trong đó.
Ngay cả miếu đất của Thần Tiên Công Công ta cũng ít có thời gian lui tới nữa.
Mọi người mang đồ ăn đến cúng cho ta, ban đầu còn đặt trong miếu đất, sau này thì đặt luôn trên phiến đá xanh bên ngoài miếu.
Phiến đá xanh không còn chỗ, họ lại treo cả lên cây.
Cây cổ thụ già cỗi còn lớn tuổi hơn cả ta ấy chắc hẳn cũng chẳng thể ngờ rằng có ngày mình lại mọc ra cả gà, vịt, cá, thịt.
Tất nhiên rồi, giờ ta là một tiểu yêu tinh không hề kén ăn.
Gà vịt cá thịt cũng ăn, bánh ngô rau củ cũng ăn ngon lành.
Thứ nào cũng ăn ngon đến mức phát thèm.
Ta chọn những thứ ngon nhất trên cây xuống, cung kính đặt vào trong miếu đất, trên bàn thờ của Thần Tiên Công Công.
“Thần Tiên Công Công ơi, ngài xem, giờ ta cũng có đồ ăn ăn không hết rồi, không cần phải đi trộm đồ cúng của ngài nữa”.
“Ta biết ta là tiểu yêu tinh ăn tim người, hồi nhỏ ta đói quá, cứ hễ nghĩ đến việc đào tim người là ngài lại lấy đồ cúng đập vào đầu ta, đập đến mức ta nếm vị ngon cay mặn đầy miệng, giờ ta hiểu ý ngài rồi!”
“Ngài yên tâm, sau này ta sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện ăn tim người nữa. Tim người có gì ngon chứ? Biết đâu lại chua, lại thối, lại đắng, chắc chắn là không ngon bằng mấy món đồ ăn thơm lừng này!”
“Sau này ta sẽ chọn những món ngon nhất mang đến cho ngài, ngài nhất định phải nhớ quay về ăn đấy nhé!”
Ta lải nhải xong, vẫn như mọi khi, ngẩng đầu nhìn ngài.
Tượng thần là đất nặn, được tô vẽ, vốn dĩ không nên có bất kỳ thay đổi nào nhưng không hiểu sao, ta thấy ngài dường như đã mỉm cười.
11
Dẫu là yêu nhưng bao năm qua, ta đã không còn trốn tránh con người nữa.
Đi trên đường phố, thỉnh thoảng có những đứa trẻ ngây ngô hỏi ta: “Tại sao tỷ lại gọi là tiểu yêu tinh ăn tim người? Tỷ đâu có ăn tim người!
Ta bảo chúng: “Bởi vì đây là tên của ta, cũng giống như tên Trương Tam, Lý Tứ, Vương Nhị vậy thôi, gọi đại đấy mà!”
“Ồ, hóa ra là vậy! Hóa ra tỷ không ăn tim người thật!”
Ta cười lắc đầu: “Không ăn, không ăn đâu.”
“Á, sợ c.h.ế.t khiếp đi được! Mẫu thân ta dọa ta, bảo nếu ta không ngoan thì tiểu yêu tinh ăn tim người sẽ đến ăn tim ta đấy!”
“Ồ, ra là vậy... Cứ yên tâm đi, dù các người có không ngoan, ta cũng không ăn tim các người đâu…”
Ta nói rồi mắt đảo một vòng, bất chợt nói lớn: “Nhưng sẽ c.ắ.n m.ô.n.g các người đấy!”
“Tỷ mà dám c.ắ.n m.ô.n.g ta, ta sẽ đ.á.n.h rắm cho tỷ thối hoắc luôn, ha ha ha ha…”
Chúng chẳng hề sợ ta, cười đùa giải tán một cách nhanh ch.óng.
Nào ngờ người nói vô tình người nghe hữu ý, câu đùa giỡn với lũ trẻ này lại lọt vào tai kẻ không nên nghe thấy.
Chẳng mấy ngày sau, đã có kẻ khua chiêng gõ trống khiêng đồ cúng lên núi, đặt đầy ắp dưới gốc cổ thụ trăm năm.
“Cầu xin Yêu tinh nương nương phù hộ cho ta buôn may bán đắt, vàng bạc đầy kho, phúc trạch con cháu, châu báu đầy nhà! Ta Trương Tâm Lương nguyện dâng hiến trái tim này!”
Lão nói nghe rất chân thành nhưng đôi mắt lại cứ láo liên.
Ta nhìn thấy rõ ràng hai gã thanh niên theo sau hắn đang che miệng cười trộm.
Nhìn kỹ lại, kẻ này ta từng quen.
Chẳng ngờ lại chính là Trương Lão Gia, kẻ năm xưa thuê phu quân Dục Nương làm việc, sau khi người ta c.h.ế.t còn kiên quyết không chịu đền bù.
Lão già đi nhiều, trông như chẳng còn sống được bao lâu nữa.
Đằng nào cũng sắp c.h.ế.t, thôi thì dùng cái tim của mình để làm chút việc thiện rẻ mạt này vậy.
Nhưng ta lại chẳng buồn quan tâm đến lão. Một kẻ giàu mà bất nhân, sống không ngay thẳng thì ta không tìm đến gây khó dễ cho lão đã là quá từ bi rồi.
Ta nghĩ đến đây thì lén lút lẻn vào miếu đất: "Thần Tiên Công Công, lão đâu phải người tốt, ta trừng trị lão một chút chắc ngài cũng không trách ta đâu nhỉ!"
Được rồi, không nói gì tức là ngầm đồng ý, cái thói quen này của lão thần tiên ta đã nắm rõ từ lâu.
Thế là ta vèo một cái bay ra ngoài, bất thình lình xuất hiện, cố tình bóp méo giọng nói: “Nếu ngươi thành tâm như vậy thì giờ hãy m.ó.c t.i.m ra cho ta ăn đi!"
Trương Lão Gia đầu đang quỳ rạp dập đầu làm màu, lập tức sững sờ tại chỗ.
