Ân Tình Ngập Trời Này, Vẫn Nên Nhường Cho Thứ Muội Đi - Chương 1

Cập nhật lúc: 08/07/2026 11:03

1

Mở cửa sổ nhã gian ra, ta cúi đầu nhìn xuống dưới.

Tống Tuyên đang ôm một bóng dáng màu vàng nhạt, không nhanh không chậm đi ngang qua dưới lầu.

Nữ t.ử nũng nịu “ai nha” một tiếng, một cây trâm ngọc hoa lan từ trên đầu nàng ta trượt xuống.

Trong nháy mắt, mái tóc đen mềm mại như thác nước đổ xuống, càng tôn lên dáng vẻ yếu mềm động lòng người của nàng ta.

Thứ muội che mặt, e thẹn rúc vào lòng Tống Tuyên, giống như một con nai nhỏ bị kinh sợ.

Ta dựa vào khung cửa sổ, không nhịn được cười khẩy.

Di nương của nàng ta là hoa khôi thanh lâu, thủ đoạn thấp kém này, nàng ta đúng là học được trọn vẹn mười phần. 

Ta không tin Tống Tuyên thân là Thái t.ử lại không nhìn ra.

Nhưng hắn cứ cố tình thích nhất kiểu này, tự nguyện mắc câu.

Ta cụp mắt xuống, nhẹ nhàng gõ lên mép cửa sổ.

Một cái, hai cái…

Khi đầu ngón tay gõ đến cái thứ chín, trong dòng người đông đúc huyên náo bỗng nổi lên một trận xôn xao.

Một đám thích khách che mặt chen qua dòng người, s/ á/ t khí đằng đằng xông về phía Tống Tuyên.

“Hộ giá! Mau hộ giá!”

Vì cuộc hẹn riêng tối nay, cũng vì để vở kịch này càng thêm chân thật, Tống Tuyên chỉ mang theo bốn thị vệ.

Bốn người dù có dũng mãnh thiện chiến đến đâu, sao có thể chống đỡ được hơn hai mươi tên liều mạng đã có chuẩn bị mà đến?

Ta nhìn về phía mái hiên đối diện.

Đã có người kéo căng cung, mũi tên bạc trên dây cung lóe lên ánh sáng lạnh màu xanh u ám.

Bọ ngựa rình ve, chim sẻ chực sẵn phía sau. 

Hoàng đế có ba nhi t.ử, vị trí Thái t.ử thật ra cũng không vững chắc.

Nhất là Tề vương thân là trưởng t.ử, tiếng nói trong triều còn cao hơn cả Thái t.ử.

Tống Tuyên ngây thơ cho rằng mình tính toán không chút sơ hở, nào biết từ lâu đã có người tương kế tựu kế.

Bốn thị vệ hoàng gia lập tức rút đ/ a/ o ra khỏi vỏ, được huấn luyện nghiêm chỉnh che chở chủ t.ử ở phía sau.

Bọn họ liều mạng muốn để Tống Tuyên rời đi trước.

Nhưng tên ngốc kia còn tưởng những kẻ tới đều là “người của mình”, chắp tay sau lưng, ưỡn n.g.ự.c đứng đó, thần thái bình thản ung dung, bày ra dáng vẻ trữ quân bày mưu tính kế nơi màn trướng.

“Đừng hoảng, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Vũ Lâm lang lập tức sẽ chạy tới.”

Ngay sau đó, hắn lại cúi mắt, thấp giọng nói với thứ muội:

“Lát nữa nàng cứ chắn trước mặt Cô. Trước mắt bao người, nàng có công hộ giá, phụ hoàng mẫu hậu tự nhiên sẽ không phản đối hôn sự của chúng ta nữa.”

Đúng vậy.

Cái bẫy này vốn là do hắn bày ra cho nữ t.ử hắn yêu thương.

Hắn chê bai ta, Thái t.ử phi đã được định sẵn, dung mạo bình thường, lại vừa gặp đã si mê thứ muội kiều diễm động lòng người.

Bất đắc dĩ, muội muội này của ta không chỉ là thứ xuất, sinh mẫu còn từng một cánh tay cho ngàn người gối.

Đế hậu tất nhiên sẽ không đồng ý cho nàng ta làm chính phi.

Nhưng không biết Tống Tuyên nghe mấy lời hoang đường từ đâu, nói cái gì mà biểu hiện cao nhất của chân ái đế vương, chính là d/ ụ/ c vọng bảo hộ phá vỡ quy tắc, chính là lập hậu lập trữ…

Hắn nghiến răng một cái, không tiếc lấy thân mạo hiểm.

Thật cảm động lòng người. 

02

Thứ muội c.ắ.n môi dưới đến bật m.á.u, sắc mặt trắng bệch, cứng đờ cổ gật đầu.

Nàng ta là nữ t.ử được nuôi lớn nơi nội trạch, nào đã từng thấy trận thế thế này bao giờ?

Dù biết là giả, nàng ta vẫn sợ đến luống cuống tay chân.

Hắc y nhân thoáng chốc đã c.h.é.m ngã hai thị vệ, ép sát đến trước mặt.

Trong mắt Tống Tuyên lóe lên vẻ hưng phấn, hắn ngẩng đầu ra hiệu về phía mái nhà đối diện, lại vội vàng dặn dò thứ muội:

“Mau! Mau đứng chắn trước mặt Cô! Yên tâm đi, mũi tên này chỉ làm dáng thôi, sẽ không b.ắ.n trúng đâu.”

Thứ muội nhích lên phía trước nửa bước, vừa nghe tiếng hắc y nhân quát tháo, lại lập tức rụt về.

Hai tay nàng ta siết c.h.ặ.t cổ áo, cả người run rẩy, váy áo màu vàng nhạt bị ánh đèn l.ồ.ng chiếu đến ửng đỏ.

Ánh mắt nàng ta d.a.o động theo ánh đao loang loáng phía đối diện, thậm chí còn lén dời bước, lặng lẽ cách xa Tống Tuyên thêm vài phần.

Kiếp trước, thứ muội cũng như vậy, không dám tiến lên.

Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, là ta đứng sau lưng Tống Tuyên đẩy nàng ta ra, nhào về phía Tống Tuyên.

Mũi tên kia vào khoảnh khắc cuối cùng đã b.ắ.n xuyên qua vai ta, đầu mũi tên cắm sâu vào xương bả vai.

Cơn đau dữ dội khiến ta mở to mắt.

Ta chỉ nhìn thấy một mảng đỏ m.á.u, cùng ánh mắt không dám tin của Tống Tuyên.

Khi tỉnh lại lần nữa, thứ ta nhìn thấy là mái tóc đã bạc đi một nửa của mẫu thân.

Bà nắm tay ta, nước mắt đầy mặt mà trách móc:

“Cho dù con ái mộ Thái t.ử, cũng không nên lỗ mãng như vậy. Nếu con xảy ra chuyện gì, con bảo mẹ phải sống thế nào đây?”

Lúc ấy ta mới biết, lần này mình đã hung hiểm đến mức nào.

Mũi tên kia có tẩm kịch độc.

Thái y viện mất trọn hai ngày, mới kéo được ta từ Quỷ Môn Quan trở về.

Hoàng đế nổi trận lôi đình, nhưng tra đi tra lại, tất cả đều là “mối họa” do chính Thái t.ử gây ra.

Bọn họ chỉ có thể giấu nhẹm chuyện Thái t.ử thất đức, không nhắc đến, rồi đặc biệt khoan hậu với “ân nhân cứu mạng” là ta.

Sau khi ta gả vào Đông Cung, vì thương thế nên không thể viên phòng.

Đế hậu không hề trách tội, ngược lại ban thưởng như nước chảy vào kho của ta.

Trong mắt người ngoài, Thái t.ử biết báo đáp ân tình, hoàng gia thiên ân mênh m.ô.n.g.

Nhưng chỉ có ta biết, thân thể mình vì độc kia mà ngày càng suy bại, đến sau này đi hai ba bước đã phải dừng lại thở dốc hồi lâu.

Thái y càng quả quyết rằng, đời này ta không thể có con nối dõi nữa.

Một Thái t.ử phi không thể sinh hạ con nối dõi, đối với hoàng gia mà nói, đã trở nên vô dụng.

Ngay cả Tôn cô cô trong cung Hoàng hậu, ánh mắt nhìn ta cũng mang theo vẻ ghét bỏ.

Bọn họ bắt đầu sắp xếp trắc phi, lương đệ cho Tống Tuyên… vô số nữ t.ử được khiêng vào Đông Cung.

Mãi đến lần thỉnh an ấy, ta đứng ngoài cửa cung của Hoàng hậu, chờ tròn một canh giờ, suýt nữa ngất đi.

Khi được truyền vào trong, ta vừa hay nghe thấy Hoàng hậu đang an ủi Tống Tuyên.

“Thái t.ử phi không thể phế, nàng đã từng cứu mạng con. Hoàng gia sao có thể làm ra chuyện vô tình vô nghĩa như thế, để thiên hạ nhìn vào thì thế nào? Nhất định phải giữ nàng lại, để tỏ rõ hoàng ân.”

“Có điều, nếu Thẩm Diên tự mình c.h.ế.t đi, cũng chỉ có thể trách nàng ta phúc bạc…”

Giọng bà ta xoay chuyển, lại vội vàng hỏi: 

“Con nói thứ nữ Thẩm gia đã có t.h.a.i rồi? Vậy còn không mau đón vào cung, đừng để hoàng tôn của bổn cung chịu uất ức!”

Khoảnh khắc ấy, ta mới hiểu, mình đã sớm trở thành cái gai trong mắt của cả hoàng cung.

Ngày Thẩm Miên vào Đông Cung, phô trương còn long trọng hơn cả đại hôn của Thái t.ử phi là ta. 

Tống Tuyên âm thầm hận mình không thể cho nàng ta vị trí Thái t.ử phi, nên quyết tâm phải làm cho đủ thể diện ở mặt lễ nghi.

Hắn thậm chí còn “mượn” cả nghi trượng của Thái t.ử phi, để thứ muội nở mày nở mặt bước vào Đông Cung.

Trong chốc lát, cả kinh thành đều hâm mộ số mệnh tốt đẹp của Thẩm Miên.

Mà Thái t.ử phi danh chính ngôn thuận là ta, ngược lại thành trò cười lớn bằng trời.

Tống Tuyên lấy cớ ta thể nhược, giao quyền quản sự của Đông Cung cho Thẩm Miên.

Từ sau đó, tẩm cung của ta không phải mùa đông thiếu than sưởi, thì là mùa hè thiếu băng đá.

Bị giày vò hai năm, thân thể ta ngày một tệ hơn, tựa như ngọn đèn bị gió thổi đến chao đảo, sắp tắt bất cứ lúc nào.

Tống Tuyên đương nhiên không để tâm.

Ta cùng đường, chỉ có thể đi cầu Hoàng hậu.

Nhưng Hoàng hậu không muốn gặp ta, sai Tôn cô cô ra ngoài đuổi khéo.

“Thái t.ử phi thân thể yếu ớt, mấy chuyện lặt vặt ấy không cần để trong lòng. Thẩm lương viện tuổi còn nhỏ, lại là sinh mẫu của hoàng trưởng tôn, Thái t.ử thương yêu nhiều hơn cũng là lẽ thường. Thái t.ử phi là chính thất, nên có lòng bao dung người khác, chỉ cần an tâm dưỡng thân thể cho tốt, sau này mọi việc trong Đông Cung, tự sẽ có người lo liệu.”

Mãi đến khi Tống Tuyên và Thẩm Miên bưng bát rượu độc kia đứng trước mặt ta, ta bỗng hiểu ra.

Tất cả những chuyện này, chưa chắc đã không có sự ngầm cho phép của đế hậu.

Sống lại một đời, những kẻ hại ta đều đáng c.h.ế.t!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.