Anh Bỏ Tôi Khi Đang Mang Thai 8 Tháng Để Chăm Sóc Chị Gái Tôi - 5
Cập nhật lúc: 13/08/2026 16:01
"Ba ấy là người ba con thích nhất."
Sắc mặt Bùi Thanh Diễn từ hồng hào chuyển sang nhợt nhạt chỉ trong vài giây.
Năm năm anh biến mất đã đủ để vị trí đáng lẽ thuộc về một người cha được người khác lấp đầy.
Tuổi thơ ốm yếu và nhợt nhạt của con gái, anh gần như bỏ lỡ trọn vẹn.
Nhưng anh vẫn không chịu bỏ cuộc.
Anh lấy ra một con gấu bông xinh xắn, đặt trước mặt Khoai Môn.
"Ba mới là ba ruột của con."
"Ba có thể mua cho con những món đồ chơi tốt nhất, còn có thể đưa con đi công viên giải trí."
"Con có muốn không?"
Hai chữ công viên giải trí lập tức khiến mắt Khoai Môn sáng lên.
Con bé mê tàu lượn siêu tốc, mê vòng quay cao ch.ót vót, còn thích cả xe điện đụng nhau ầm ầm.
Chỉ tiếc vì bệnh tim, chẳng trò nào trong số đó con có thể chơi.
Bùi Thanh Diễn hứa chắc nịch.
"Ba sẽ mời bác sĩ giỏi nhất."
"Đợi con khỏe hẳn, ba đưa cả con và mẹ đi chơi."
Khoai Môn lập tức đầy mong đợi.
"Thật hả ba... à chú?"
"Bác sĩ đó còn giỏi hơn ba số một của con sao?"
Bùi Thanh Diễn cứng họng.
Ở bệnh viện, anh đã gặp Thẩm Độ rồi.
Trưởng khoa phẫu thuật còn rất trẻ nhưng nổi tiếng vì tay nghề xuất sắc.
Thẩm Độ gần như là một kẻ nghiện y học, thích nhất những ca khó và hiếm.
Cơ tim thất phải của Khoai Môn gần như khuyết thiếu hoàn toàn.
Theo lời bác sĩ, trái tim của con bé mỏng đến mức như một tờ giấy, ca mổ có độ khó và nguy hiểm cực cao.
May mắn lớn nhất của hai mẹ con tôi chính là gặp được Thẩm Độ.
Khoai Môn cũng đặc biệt quấn anh.
Trước khi vào phòng mổ, con bé từng nhỏ giọng nói với anh một chuyện.
"Mẹ hay lén khóc, nhưng con đều giả vờ không biết."
"Mẹ con đẹp lắm."
"Nếu con c.h.ế.t rồi, chú có thể tặng mẹ một bó hoa hướng dương được không?"
Tôi từng nói với Khoai Môn rằng hoa hướng dương mỗi ngày đều quay về phía mặt trời và mỉm cười.
Loài hoa ấy có thể nở rất lâu, rất lâu.
Thẩm Độ khi ấy cúi xuống ngang tầm mắt con bé rồi nghiêm túc ngoắc tay.
"Chờ phẫu thuật xong, lúc con mở mắt ra, chú sẽ làm ba số một của con."
Đó vốn là vị trí Khoai Môn để dành cho người quan trọng nhất.
Ba ngày sau khi ca mổ thành công, Thẩm Độ nói với tôi rằng Khoai Môn là đứa trẻ dũng cảm và lạc quan nhất anh từng gặp.
Những chuyện ấy, Bùi Thanh Diễn đều nghe từ các y tá.
Anh đến quá muộn.
Những chỗ quan trọng nhất trong trái tim con gái đã có người ở trước.
Không còn vị trí nào được để sẵn cho người ba ruột như anh nữa.
Dù vậy, sau một thời gian tiếp xúc, Khoai Môn cũng thân với anh hơn một chút.
Con bé chịu nhận quà, lúc lên cầu thang còn cho phép anh bế.
Nhưng cứ nhắc đến chuyện gọi ba, nó lại rất cố chấp.
"Chú tốt với con thật."
"Nhưng Đường Đường mới là con gái của chú mà."
Có lần Tô Mai dẫn Đường Đường đến quán chè.
Vừa bước vào, cô bé đã cố tình nói thật lớn.
"Ba cháu thích ăn viên khoai mì nhất, cô cho nhiều một chút nhé."
Nó còn kéo váy xoay một vòng, khoe bộ váy công chúa phiên bản giới hạn mà Bùi Thanh Diễn vừa mua.
Khoai Môn bĩu môi nhưng không nói gì.
Cao Xuyên nhìn thấy hết.
Cậu lập tức giơ tay ra hiệu không bán, tay kia cầm chổi, dứt khoát đuổi hai mẹ con họ ra khỏi quán.
Tôi mệt mỏi thở dài.
"Bùi Thanh Diễn, anh có thể đừng để bọn họ xuất hiện trước mặt tôi nữa không?"
Ba mẹ tôi cũng từng tìm tới.
Họ cố giải thích rằng mình không biết ngân hàng sẽ thu căn nhà, lại nói vì ở nước ngoài nên chẳng có cách nào liên lạc để gửi tiền cho tôi.
"Thanh Diễn gặp tai nạn, không chỉ mất trí nhớ mà một chân còn gãy."
"Năm năm qua nếu không có chị con ở bên chăm sóc, nó có hồi phục được không?"
"Con đừng không biết điều nữa."
"Mau ly hôn đi, Đường Đường sắp vào tiểu học rồi, con bé còn cần hộ khẩu."
Tôi nghe xong liền cắt đứt quan hệ ngay tại chỗ.
Đáng lẽ chuyện này phải làm từ rất lâu rồi.
Hồi nhỏ, ba mẹ bỏ tôi ở nhà bà kế, gần như không đưa tiền sinh hoạt.
Lớn lên, họ lại đưa Tô Mai vào công ty Bùi Thanh Diễn làm trợ lý riêng hai mươi bốn giờ.
Khi biết chuyện, Bùi Thanh Diễn ôm mặt khóc.
"Xin lỗi em."
"Anh không biết họ lại đối xử với em như vậy."
Tôi chỉ thấy nực cười.
Làm sao anh không biết được?
Ngày còn nhỏ, chính anh từng cùng tôi căm giận họ, từng nghiến răng nói: "Ba mẹ em là người xấu."
"Họ bỏ mặc em như vậy, sau này lớn lên đừng nhận họ nữa."
Thế nhưng khi thấy Tô Mai một mình nuôi con, bộ dạng yếu đuối không nơi nương tựa, Bùi Thanh Diễn lại nhớ đến mẹ mình năm xưa.
Thế là anh quay sang khuyên tôi rộng lượng.
"Năm đó việc làm ăn của ba mẹ em xảy ra vấn đề, họ còn bị chủ nợ truy đuổi nên mới phải để em lại."
"Chị em lấy nhầm chồng, cũng chịu nhiều khổ sở."
"Dù gì vẫn là người một nhà, em đừng chấp nữa."
Anh rõ ràng biết thời thiếu nữ của Tô Mai rực rỡ đến mức nào.
Chị ta ăn mặc đẹp, học hành được đầu tư, đi đâu cũng nổi bật.
Còn tôi khi ấy xám xịt như một con vịt con bị bỏ quên.
Anh biết tất cả.
Nhưng cuối cùng vẫn chọn quên.
Có lẽ vì áy náy, Bùi Thanh Diễn mua một căn nhà mới rồi để tôi đứng tên.
Anh còn nói gần đó có trường mầm non tư thục tốt nhất thành phố.
"Khoai Môn chẳng phải vẫn luôn muốn đi học sao?"
"Trường này chăm rất kỹ, giáo viên có thể kèm riêng từng bé."
Tôi vừa định từ chối thì bà Từ đã chống gậy từ bên cạnh đi tới.
Bà nheo đôi mắt đã đục vì tuổi tác, đ.á.n.h giá Bùi Thanh Diễn như nhìn một con chồn vừa lẻn vào chuồng gà.
