Anh Có Thể Cho Tôi Tất Cả Nhưng Danh Phận Thì Không - Chương 2
Cập nhật lúc: 14/09/2026 15:01
Cánh cửa đóng sầm lại, âm thanh ấy vang lên trong căn phòng trống trải, giống như một cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Hai má đau rát, rõ ràng mới là buổi chiều đầu hạ, thế nhưng tôi lại cảm thấy mình như bị ném xuống một hầm băng lạnh giá. Cái lạnh từ lòng bàn chân từng chút từng chút bò lên, lan đến tận đỉnh đầu, cả người tôi run lên không kiểm soát.
Tôi bỗng cảm thấy mình thật nực cười. Năm năm trước tôi bị một người đàn ông lừa dối. Năm năm sau tôi lại bị một người đàn ông khác lừa dối. Vẫn cùng một kịch bản, vẫn là tôi ngu ngốc tin vào lời thề của đàn ông.
Tôi run rẩy lấy điện thoại ra, ngón tay dừng trên màn hình hồi lâu, nước mắt làm nhòe cả mặt kính. Cuối cùng tôi vẫn gửi một tin nhắn đến người mà mình đã rất lâu không liên lạc.
"Cậu ơi, lời hứa năm đó cậu nói sẽ đưa tớ rời khỏi đây, ra nước ngoài làm lại cuộc đời, giờ còn tính không?"
Gửi xong, tôi ném điện thoại sang một bên, cuộn tròn người lại trên chiếc giường cưới.
Khi Cố Nguyên Thâm trở về, trời đã gần sáng. Vừa bước qua cửa, người anh ta vẫn còn vương mùi rượu và mùi nước hoa ngọt ngấy, ánh mắt anh ta lập tức dừng lại trên người tôi đang cuộn tròn trong chăn, mặt đỏ bừng.
"Thanh Tử!"
Anh ta đi tới, đầu ngón tay lạnh ngắt vừa chạm lên trán tôi, tôi lập tức khẽ rên một tiếng vì nóng.
Cố Nguyên Thâm thoáng hoảng hốt, anh ta vội vàng lật tung chăn, định bế tôi đến bệnh viện.
"Thanh Tử, em sốt rồi, trán nóng như lửa vậy, phải đến bệnh viện ngay!"
Tôi lắc đầu không chịu đi. Trong cơn mê man, tôi chỉ nhỏ giọng nói, giọng khàn đặc:
"Em... em muốn ăn chè sâm bổ lượng ở tiệm phía nam thành phố, tiệm mà trước kia anh hay mua cho em..."
Cố Nguyên Thâm không hề do dự. Sau khi ép tôi uống t.h.u.ố.c hạ sốt, anh ta đắp chăn cẩn thận cho tôi rồi lập tức vội vã rời khỏi nhà.
"Được, em nằm yên đây, anh đi mua ngay cho em, ngoan, đợi anh một chút thôi."
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ta, trong lòng còn le lói một tia hy vọng cuối cùng.
Nhưng đến khi tôi một lần nữa tỉnh lại, sắc trời bên ngoài đã chuyển sang trạng vạng tối. Cơn sốt đã hạ, nhưng lòng tôi lại lạnh hơn.
Tôi với tay lấy điện thoại. Một tin nhắn của Cố Nguyên Thâm nằm chình ình trên màn hình, được gửi từ 10 tiếng trước.
"Thanh T.ử à, Chi Ý cứ quấn lấy anh đòi đi ăn cùng, anh không về được. Chè anh đã gọi ship hỏa tốc cho em rồi, nhớ ăn cho nóng nhé. Yêu em."
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy rất lâu, sau đó ánh mắt vô thức rơi xuống chiếc bát đặt chỏng chơ ngoài cửa. Nó đã nằm đó cả một ngày dưới ánh mặt trời gay gắt của đầu hạ. Chè sớm đã ôi thiu, nước chảy ra ngoài, mùi chua nồng bốc lên khiến tôi buồn nôn.
Tôi nhìn nó, bỗng nhiên cảm thấy thật nực cười, giống hệt tình cảm giữa tôi và Cố Nguyên Thâm lúc này. Cho dù ban đầu có đẹp đẽ, có ngọt ngào đến đâu, cuối cùng cũng chẳng thể chống lại sự bào mòn của thời gian và sự phản bội.
Nước mắt bất ngờ rơi xuống, không hề báo trước, trái tim tôi đã đau đến mức gần như tê dại. Đây là lần thứ hai Cố Nguyên Thâm lựa chọn Trình Chi Ý thay vì tôi. Lần đầu là đêm trước ngày cưới, lần thứ hai là khi tôi đang sốt cao.
Tôi biết rất rõ. Sau này những lần như thế sẽ chỉ càng ngày càng nhiều, cho đến khi tôi hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh ta.
Tôi nhìn ảnh của anh ta trên màn hình điện thoại, khóe môi chậm rãi cong lên thành một nụ cười chua chát đến đáng thương.
"Cố Nguyên Thâm, anh nói dối rồi. Anh từng nói, ngoài danh phận vợ chồng, thứ gì anh cũng có thể cho tôi. Nhưng bây giờ ngay cả một bát chè, ngay cả trái tim của anh cũng đã không còn thuộc về tôi nữa rồi."
Đêm hôm ấy, Cố Nguyên Thâm trở về. Vừa bước vào phòng, anh ta lập tức nhìn thấy bát chè nằm trong thùng rác. Hàng mày anh ta khẽ cau lại, ánh mắt lướt qua một tia thiếu kiên nhẫn và khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.
Anh ta nằm xuống bên cạnh tôi, ngay lập tức, mùi nước hoa phụ nữ xa lạ trên người anh xộc thẳng vào mũi tôi. Mùi hoa nhài ngọt gắt, chính là mùi tôi ngửi thấy đêm qua.
Dạ dày tôi lập tức cuộn lên, cơn buồn nôn từ đứa bé trong bụng dâng thẳng từ bụng lên cổ họng. Người đàn ông từng chỉ thuộc về một mình tôi, giờ đây lại mang theo mùi hương của một người phụ nữ khác lên giường của chúng tôi.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện người đàn ông đang nằm cạnh mình vừa có những tiếp xúc thân mật với người phụ nữ khác, trong lòng tôi đã dâng lên một cảm giác ghê tởm khó tả.
Tôi lập tức ngồi dậy, định đi sang phòng khách ngủ, nhưng cổ tay đã bị Cố Nguyên Thâm giữ c.h.ặ.t lại.
Anh ta dường như nhìn thấu suy nghĩ của tôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khinh miệt:
"Sao thế? Mới như vậy đã không chịu nổi rồi à? Thanh Tử, sau này những chuyện như thế còn nhiều lắm. Em là người từng trải rồi, phải học cách làm quen đi chứ?"
Biểu cảm của anh ta bình thản đến mức giống như tất cả những chuyện này vốn dĩ là điều hiển nhiên, nhưng từng lời nói lại chẳng khác nào được tẩm độc, đ.â.m sâu vào tim tôi.
Tôi im lặng không phản bác. Tôi phải thừa nhận anh ta nói đúng. Sau này những chuyện như vậy sẽ còn rất nhiều, nếu tôi còn ở lại.
Cố Nguyên Thâm thấy tôi không nói gì, tâm trạng dường như lập tức tốt lên. Anh ta đưa tay định chạm vào má tôi, vuốt ve như dỗ dành một con mèo.
"Thôi nào, đừng giận nữa."
Tôi nghiêng đầu tránh đi, ánh mắt anh ta lập tức tối sầm xuống, bàn tay khựng lại giữa không trung.
Một lúc sau, anh ta chậm rãi lên tiếng, giọng nói lạnh đi vài phần:
"Thanh Tử, em không cần phải lạnh lùng với người khác đến mức ấy. Anh có làm gì sai đâu? Anh chỉ là tìm một người vợ hợp lệ thôi, còn người anh yêu vẫn là em mà."
Tôi vẫn im lặng không nhìn anh, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sự kiên nhẫn của Cố Nguyên Thâm cuối cùng cũng cạn sạch. Anh ta đứng dậy cầm lấy chìa khóa xe. Lúc đi ngang qua tôi, anh ta dừng lại, cúi xuống nói nhỏ bên tai tôi:
"Em biết điểm khác biệt lớn nhất giữa em và Chi Ý là gì không?"
Tôi không đáp.
Giọng anh ta vang lên trong căn phòng yên tĩnh, tàn nhẫn vô cùng:
"Chi Ý chưa bao giờ từ chối anh. Cô ấy lúc nào cũng biết cách làm anh vui, trên giường cũng vậy. Còn em thì lúc nào cũng như khúc gỗ, chán c.h.ế.t."
Nói xong anh ta đi thẳng về phía cửa, tiếng giày da nện cồm cộp.
Nhưng trước khi rời đi, Cố Nguyên Thâm lại khựng bước, cuối cùng vẫn nói vọng lại:
"À, ngày mai có một buổi tiệc quan trọng của công ty, toàn đối tác lớn. Em đi cùng anh, nhớ ăn mặc cho đẹp vào, đừng làm anh mất mặt."
Cánh cửa đóng sầm, căn phòng lại chìm vào im lặng c.h.ế.t ch.óc. Trong không khí vẫn còn vương mùi nước hoa ngọt ngấy của người phụ nữ khác.
Tôi như phát điên chộp lấy bình xịt phòng trên bàn, điên cuồng xịt hết lần này đến lần khác, xịt vào giường, vào gối, vào không khí. Cho đến khi cổ họng nghẹn lại, dạ dày cuộn lên, tôi bắt đầu nôn khan liên tục vì mùi hương hỗn tạp. Lúc ấy tôi mới dừng tay, ngồi bệt xuống sàn mà khóc.
Có lẽ thời gian thật sự có thể thay đổi tất cả. Cố Nguyên Thâm từng nói yêu tôi còn hơn cả sinh mệnh. Vậy mà chẳng biết từ lúc nào, anh đã thay đổi, trở thành một người xa lạ đến đáng sợ.
Điện thoại bỗng sáng lên, là tin nhắn của người bạn cũ mà tôi đã rất lâu không liên lạc, người duy nhất tôi còn có thể bấu víu.
"Tớ vẫn nhớ chứ! Đương nhiên là tính rồi! Chỉ là giấy tờ và visa cần chuẩn bị một khoảng thời gian, cậu đợi thêm chút nữa nhé, tầm một tuần thôi. Cậu nhất định phải đợi tớ!"
Tôi ôm điện thoại, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là vì còn một tia hy vọng.
Một tuần nữa thôi. Thanh Tử, mày chỉ cần chịu đựng thêm một tuần nữa thôi.
