Anh Công Khai Thanh Mai, Tôi Khóa Thẻ, Thu Xe, Bán Luôn Nhà - 7

Cập nhật lúc: 08/08/2026 02:03

Hạ Văn Chu nhìn tôi chằm chằm rất lâu, cuối cùng vẫn buộc phải đặt b.út ký.

Sau khi bước ra khỏi phòng hòa giải, dường như anh cũng hoàn toàn xé bỏ lớp mặt nạ dịu dàng cuối cùng.

Anh đứng ngay cạnh cửa kính xe tôi, giọng nói lạnh lẽo đầy oán hận.

“Thẩm Minh Đường, em đừng đắc ý quá sớm.”

“Bố mẹ anh tuyệt đối sẽ không để em muốn bắt nạt anh thế nào cũng được.”

“Chờ họ thật sự ra mặt, đến lúc đó chính em sẽ phải cầu xin anh quay lại.”

Tôi bình thản nâng cửa kính xe lên.

Ngay cả một câu đáp lại cũng cảm thấy thừa thãi.

Bố mẹ Hạ Văn Chu xuất hiện nhanh hơn tôi dự tính.

Chiều ngày thứ ba, cả hai trực tiếp tìm tới tận nhà họ Thẩm.

Hạ Lan Chi vừa bước qua cửa đã bắt đầu khóc.

Bà mặc một bộ quần áo màu sắc nhã nhặn, tóc b.úi gọn gàng không một sợi rối, ngay cả nước mắt cũng rơi xuống đúng lúc đến mức giống như đã tập luyện từ trước.

Người ngoài nếu không biết chuyện, có lẽ còn tưởng người chịu đủ mọi uất ức từ đầu đến cuối là bà ta.

“Minh Đường à, dì biết lần này Văn Chu làm không đúng.”

“Nhưng người trẻ yêu đương với nhau thì làm gì có đôi nào chưa từng cãi vã?”

“Cháu khóa thẻ của nó, hủy cơ hội dự án, thậm chí còn báo cảnh sát dọa nó, làm như vậy thật sự quá tổn thương người khác.”

Hạ Chính Đình ngồi ở bên cạnh, sắc mặt cũng chẳng dễ nhìn hơn bao nhiêu.

“Văn Chu nhà chúng tôi vốn là người có lòng kiêu hãnh.”

“Nó đồng ý nhận sự giúp đỡ từ nhà họ Thẩm cũng chỉ vì thật lòng yêu thích cô.”

“Cô không thể chỉ vì điều kiện gia đình tốt hơn mà tùy tiện chà đạp lên lòng tự trọng của nó.”

Tôi ngồi yên trên ghế sofa, nghe đến mức suýt bật cười.

Hạ Văn Chu đang đứng phía sau bố mẹ mình.

Kiều An Nhiên vậy mà cũng đi theo.

Hôm nay cô ta ăn mặc cực kỳ ngoan ngoãn, đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ yếu ớt chẳng khác nào người đã bị tôi bắt nạt đến mức sợ hãi.

Thấy tôi không có ý định trả lời, Hạ Lan Chi lại càng khóc dữ dội hơn.

“Minh Đường, dì cũng coi như đã nhìn hai đứa ở bên nhau suốt mấy năm nay.”

“Văn Chu đối xử với cháu thế nào, trong lòng cháu chắc chắn hiểu rõ hơn bất cứ ai.”

“Đàn ông đôi lúc có thể hồ đồ một chút, nhưng trái tim cuối cùng vẫn luôn hướng về gia đình.”

Gia đình.

Hai chữ ấy được nói ra từ miệng bà ta, nghe sao cũng thấy châm chọc đến buồn cười.

Tôi còn chưa kịp mở miệng thì trên cầu thang đã vang lên tiếng bước chân.

Bố tôi, Thẩm Bách Xuyên, từ trên tầng chậm rãi bước xuống.

Ông vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến ở nước ngoài, trên gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi.

Hạ Lan Chi vừa nhìn thấy ông liền lập tức giống như tìm được cứu tinh.

“Chủ tịch Thẩm, ông nhất định phải nói một câu công bằng cho bọn trẻ.”

“Lần này Minh Đường thật sự quá kích động rồi.”

“Văn Chu sắp ký được một dự án lớn, con bé gây chuyện như thế thì chẳng khác nào tự tay hủy cả tiền đồ của nó.”

Bố tôi không lập tức trả lời.

Ông chỉ quay sang nhìn tôi.

“Minh Đường, con nói đi.”

Tôi trực tiếp đưa chiếc máy tính bảng trong tay cho ông.

Bên trong là bản chép lại đoạn ghi âm trên hệ thống đồng bộ của chiếc xe, khi Hạ Văn Chu và Kiều An Nhiên bàn bạc với nhau, cùng với chi tiết giao dịch, tài liệu trao đổi dự án và toàn bộ văn bản xác nhận khoản vay trong những ngày vừa qua.

Tôi không hề thêm bớt hay cố tình tô vẽ bất kỳ điều gì.

Bố tôi chậm rãi xem hết từng trang, sắc mặt cũng theo đó ngày càng trầm xuống.

Hạ Văn Chu đứng bên cạnh rõ ràng đã bắt đầu hoảng.

“Chú Thẩm, chú nghe cháu giải thích đã.”

“Những lời đó đều chỉ là lời nói trong lúc tức giận.”

“Lúc ấy cháu bị Minh Đường dồn đến nóng đầu nên mới thuận miệng nói vài câu như thế.”

Kiều An Nhiên cũng lập tức vội vàng phụ họa.

“Chú Thẩm, anh Văn Chu chẳng qua chỉ quá sợ mất chị Minh Đường thôi.”

“Trong lòng anh ấy thật ra từ đầu đến cuối vẫn luôn có chị ấy.”

Bố tôi từ từ ngẩng mắt lên, bình tĩnh nhìn thẳng Kiều An Nhiên.

“Vậy cô đeo chiếc đồng hồ con gái tôi tặng cậu ta, ngồi trong chiếc xe con gái tôi bỏ tiền mua, sau đó còn cùng cậu ta đăng bài công khai quan hệ, tất cả cũng bởi vì trong lòng cậu ta luôn có con gái tôi sao?”

Gương mặt Kiều An Nhiên lập tức trắng bệch.

Hạ Lan Chi vội vàng chen vào.

“Con gái còn trẻ, đôi khi không hiểu chuyện, chẳng qua chỉ đùa nghịch một chút thôi.”

Bố tôi đặt chiếc máy tính bảng xuống mặt bàn.

Giọng ông bình tĩnh đến mức gần như chẳng có chút cảm xúc nào.

“Hạ Văn Chu, bắt đầu từ hôm nay, tất cả dự án thuộc nhà họ Thẩm đều sẽ không tiếp tục cân nhắc cậu nữa.”

“Những nguồn lực, tiền bạc và các mối quan hệ mà cậu từng mượn từ nhà họ Thẩm, thứ gì nên trả thì trả, thứ gì cần thanh toán thì thanh toán cho rõ ràng.”

“Sau này cũng đừng tiếp tục lấy danh nghĩa bạn trai của con gái tôi để xuất hiện ở bất kỳ nơi nào.”

Hạ Văn Chu lập tức cứng đờ tại chỗ.

Có lẽ anh chưa từng nghĩ rằng bố tôi sẽ xử lý mọi chuyện dứt khoát đến vậy.

Trong kế hoạch của anh, chỉ cần bố mẹ anh chịu ra mặt, chỉ cần anh chịu cúi đầu một chút thì dù là tôi hay bố tôi cũng sẽ vì tình cảm nhiều năm mà nhượng bộ.

Nhưng anh đã quên một điều rất đơn giản.

Tình cảm dù sâu đến đâu cũng có ngày bị tiêu hao sạch sẽ.

Hạ Lan Chi cũng lập tức cuống lên.

“Chủ tịch Thẩm, ông không thể nói tuyệt tình như vậy được.”

“Hai đứa trẻ chỉ đang yêu đương với nhau, ông là trưởng bối mà lại trực tiếp nhúng tay vào, làm như thế chẳng phải quá không nể mặt gia đình chúng tôi sao?”

Bố tôi chỉ lạnh nhạt nhìn bà ta.

“Thể diện là thứ phải tự mình kiếm lấy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.