Ảnh Đế Hôm Nay Lại Muốn Công Khai - Chương 3
Cập nhật lúc: 23/08/2026 16:01
[Sao anh Tần Dật gắt gỏng thế? Trĩ Trĩ nhà chúng tôi chỉ muốn anh tự tay dạy cô ấy thôi mà!]
[Không thể nào, người bình thường sao lại không biết làm cái này chứ, Hứa Trĩ ngốc thế à?]
[Tình tứ giữa hai vợ chồng người ta thôi, nói với mấy người không hiểu chuyện thì giải thích thế nào được.]
"Được rồi, cô đừng làm rối lên nữa, ra đằng kia đứng đi."
Tần Dật xua tay bảo Hứa Trĩ rời khỏi vườn rau.
Cô ta bĩu môi, vẻ mặt không mấy vui vẻ nhưng vẫn ngoan ngoãn đi ra ngoài.
Màn hình trực tiếp lại bắt đầu chạy chữ điên đảo.
[Tôi hiểu rồi, Tần Dật cố tình làm thế đấy, vì anh ấy không muốn cô vợ cưng của mình phải chịu khổ!]
[Tôi cũng nhìn ra rồi, Tần Dật cực kỳ ghét Hứa Trĩ thì có, mấy người fan chèo thuyền tỉnh táo lại giùm cái!]
Trong vườn rau, tôi cúi người cặm cụi nhổ từng cây cải thìa.
Đột nhiên, bụng dưới nhói lên một cơn đau.
Tôi có một cảm giác chẳng lành.
"Tần Dật..."
Hôm nay tôi lại mặc một chiếc quần màu rất nhạt.
Lúc này chắc chắn là đã bị dính bẩn rồi.
Tôi đứng c.h.ế.t dí tại chỗ không dám nhúc nhích, cố gắng hết sức để không lộ phần lưng về phía ống kính máy quay.
[Diệp Xán Xán làm cái trò gì đấy? Không phải đang làm việc sao? Mới đó đã mệt rồi à?]
[Tần Dật người ta còn đang cúi đầu nhổ rau kìa, Diệp Xán Xán cô đứng trơ ra đó làm gì? Chẳng phải chính cô đòi đi theo sao?]
[Ai hiểu cảm giác này không? Tự dưng nhìn cái cô Diệp Xán Xán này là thấy mất cảm tình rồi, vừa lên sóng đã quy chụp người khác không chân thành...]
[Gì vậy trời, Diệp Xán Xán đắc tội gì đến mấy người à?]
Giây tiếp theo, Tần Dật cởi chiếc áo khoác của mình ra, nhanh gọn buộc gút lại quanh eo tôi.
Mọi người xung quanh còn chưa kịp phản ứng.
Hứa Trĩ - người đang tạo dáng khoe góc nghiêng xinh đẹp của mình - lại càng ngớ người trong phút chốc.
Tần Dật hơi nhíu mày: "Có mang theo b.ăn.g v.ệ si.nh không?"
Tôi gật đầu.
Anh chìa tay đỡ lấy cánh tay tôi: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Cơn đau bụng kinh của tôi lúc nhẹ lúc nặng, nhưng những ngày đầu vừa mới đến kỳ là lúc khó ở nhất.
Tần Dật luôn biết rõ điều đó.
Ngay lúc này, anh đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của vô số máy quay xung quanh.
Giọng điệu khi nói chuyện với tôi dịu dàng như thể đang dỗ dành một đứa trẻ:
"Anh về nấu trà gừng đường đỏ cho em uống, em cứ ở trong phòng nghỉ ngơi là được."
"Quần mà có bị dính bẩn thì em đừng động vào, để đấy anh giặt cho. Em không được đụng vào nước lạnh đâu đấy..."
[Đù, không đúng rồi, thế này quá là không bình thường rồi!]
[Tần Dật, anh đối xử dịu dàng với người khác như thế từ bao giờ vậy? Diệp Xán Xán không lẽ là vợ anh thật đấy chứ?]
[Gì mà gì chứ, Tần Dật từ trước đến nay vẫn luôn rất săn sóc phái nữ mà. Hồi trước có một tập khách mời nữ đột nhiên đến kỳ, anh ấy cũng chăm sóc người ta rất chu đáo, cái đó gọi là phong độ quý ông!]
[Tôi nhớ Tần Dật từng nói vợ anh ấy mỗi lần đến kỳ là bụng lại khó chịu, chắc là do bản năng thích chăm sóc người khác thôi?]
Tần Dật quên mất sự tồn tại của máy quay, nhưng tôi thì không hề quên.
Tôi dùng giọng điệu tràn đầy lòng biết ơn: "Cảm ơn Ảnh đế Tần."
Anh không nói gì, cứ thế dìu tôi rời khỏi vườn rau.
Rảo bước tới đoạn đường bê tông, tôi vừa tính tách khỏi Tần Dật để tự đi, không để anh dìu nữa thì Hứa Trĩ đã hừng hực khí thế bước hớt hải tới.
"Xán Xán, hay là để tôi dìu cô cho."
"Ảnh đế Tần dù sao cũng là người đàn ông đã lập gia đình, hai người thân mật thế này không hợp lý đâu."
Dáng vẻ hũ dấm chua lè của cô ta làm tôi há hốc mồm kinh ngạc.
Hóa ra cô cũng biết Tần Dật đã kết hôn cơ đấy?
Thế cô làm cái trò này là có ý gì?
[Bé Trĩ ghen nhìn đáng yêu quá đi mất, tôi mà là Tần Dật là tôi đè ra hôn tới tấp rồi!]
[Cô ấy dám công khai ghen tuông như thế, tôi thật sự nghi ngờ cô ấy chính là người vợ hợp pháp của Tần Dật đấy!]
[Đầu óc cái cô Hứa Trĩ này có vấn đề à? Cho dù cô ta đúng là vợ Tần Dật đi chăng nữa, Diệp Xán Xán người ta đang khó chịu trong người, Tần Dật đỡ một cái thì làm sao? Đá thúng đụng nia cái gì không biết?]
[Hứa Trĩ có thôi đi không vậy?]
[Fan Diệp Xán Xán bớt gào gánh đi, chẳng qua là đến kỳ kinh nguyệt thôi mà, giả vờ làm màu làm mè cho ai xem?]
Lúc này tôi thật sự chẳng còn chút sức lực nào, cũng lười chấp nhặt với Hứa Trĩ nên đành im lặng.
Về đến căn nhà nhỏ, các khách mời khác đều vây quanh hỏi thăm một chút.
Cho dù là thật lòng hay giả tạo thì trên bề nổi vẫn rất tròn vai.
Còn Tần Dật thì chui tọt ngay vào nhà bếp.
Tôi nghe thấy thầy Vương đang chỉ cho anh chỗ để đường đỏ và gừng.
"Xán Xán, chị có mang theo t.h.u.ố.c giảm đau này, nếu đau quá thì em uống một viên nhé."
Thẩm Viện - một người trong dàn cast chính - đưa cho tôi một hộp t.h.u.ố.c.
Tôi gật đầu cảm ơn.
Hứa Trĩ nhíu mày, vẻ mặt đầy thắc mắc không hiểu:
"Có đến mức đó không? Đau bụng kinh thôi mà cũng phải uống t.h.u.ố.c sao?"
"Hồi trước tôi quay phim giữa mùa đông lạnh giá, đến kỳ mà vẫn phải nhảy xuống nước băng giá có sao đâu, chẳng hề hấn gì luôn ấy."
