Ảnh Đế Oan Gia Của Tôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 23/08/2026 05:09
Đạo diễn chương trình nhìn độ hot của phòng livestream tăng vọt, cười đến không khép được miệng.
Tôi và Sở Mộ Bạch hoàn toàn không biết chuyện đó, lúc này đã cùng nhau đi vào biệt thự.
Những khách mời khác đều đã đến đông đủ.
Vì vừa rồi tôi bị Sở Mộ Bạch giữ lại ngoài cửa một lúc nên là người tới cuối cùng.
"Chào mừng vị khách mời cuối cùng của chúng ta, nữ tác giả mạng Tô Mạt."
"Chào mọi người, tôi là Tô Mạt, rất vui được gặp mọi người."
Tôi chào mọi người rồi tìm chiếc sofa gần nhất ngồi xuống.
Chương trình này chỉ có ba nghệ sĩ thường trú, một chị đại MC, một nam ca sĩ trẻ và một ảnh đế. Những người còn lại đều là khách mời tới tham gia một kỳ. Ngoài tôi và Sở Mộ Bạch, còn có hai diễn viên trẻ thuộc thế hệ mới cùng một đàn anh kỳ cựu trong giới, đều là những khách mời của kỳ này.
Tôi vừa ngồi xuống, tiểu hoa đán Diệp Ngưng đã bắt đầu phát quà.
"Đây là quà tôi mang tới cho mọi người. Không biết mọi người thích gì nên tôi chuẩn bị bộ sản phẩm chăm sóc giọng nói, chắc mọi người đều dùng được."
Diệp Ngưng lần lượt phát quà cho từng người.
Một bộ sản phẩm chăm sóc giọng nói, dù bản thân không dùng thì cũng có thể tặng cho người thân hoặc bạn bè.
Quả thực là một món quà rất thiết thực.
05
Chương trình này mỗi khi có khách mời tới đều sẽ mang theo quà.
Dù sao cũng không thể tay không tới làm khách.
Diệp Ngưng phát quà xong, tôi định đợi những khách mời khác tặng quà rồi mới lấy phần của mình ra.
Dù sao tôi cũng chỉ là người ngoài giới, không tiện thể hiện quá mức.
Nhưng những khách mời khác còn chưa kịp làm gì, Diệp Ngưng đã chủ động hỏi tôi trước.
"Tô Mạt, cô chuẩn bị quà gì cho mọi người vậy? Không phải là tiểu thuyết do cô viết đấy chứ?"
Con người rất nhạy cảm với ác ý.
Mặc dù Diệp Ngưng đang cười, nhưng tôi vẫn nghe ra được sự ác ý trong lời cô ta.
[Tô Mạt sẽ không thật sự tặng tiểu thuyết của mình chứ? Tiểu thuyết mạng đâu phải ai cũng thích đọc, mang sách mình viết ra làm quà thì mất giá quá.]
[Tô Mạt và Sở Mộ Bạch là hàng xóm lâu như vậy, nhà cô ấy chắc cũng có tiền, không đến mức keo kiệt thế đâu nhỉ?]
[Cũng chưa chắc, càng có tiền càng keo kiệt ấy chứ.]
Đúng là tôi tới chương trình này vì muốn quảng bá sách mới.
Nhưng nếu quà mang tới cũng là sách của mình thì đúng là quá lộ liễu.
Tôi còn chưa ngu đến mức đó.
"Không phải, tôi mang một ít sâm núi. Thứ này hầm canh hay pha trà đều được, mong mọi người đừng chê."
Vừa nói, tôi vừa mở vali, lấy những hộp sâm núi được đóng gói cẩn thận ra, mỗi người một hộp.
[Sâm núi? Thứ này thật sự đắt lắm à?]
[Tôi biết thương hiệu Tô Mạt mang tới, là hàng thật đấy, một hộp hơn mười nghìn.]
[Hơn mười nghìn? Mỗi người một hộp thì phải mấy chục nghìn, có khi cát-xê của Tô Mạt còn chẳng đủ.]
[Bây giờ tôi mới thật sự cảm nhận được chuyện Tô Mạt và Sở Mộ Bạch là hàng xóm, đúng là đều thuộc giới nhà giàu.]
Chị đại MC nhận hộp sâm núi, nhìn qua một lượt rồi cười tủm tỉm nhận lấy.
"Tôi vẫn luôn dùng thương hiệu này, sản phẩm nhà họ quả thật rất tốt. Gần đây tôi đang chú trọng dưỡng sinh, Tô Mạt tốn kém rồi."
Nghe chị MC nói vậy, trong mắt Diệp Ngưng thoáng qua một tia không vui nhưng cô ta che giấu rất tốt, vẫn cười hì hì nhận lấy hộp sâm núi.
"Tô Mạt khách sáo quá, tặng món quà đắt như vậy, làm quà của tôi trông có vẻ hơi sơ sài rồi."
"Mọi người thích là được."
Tôi lịch sự cười đáp.
Dù sao cũng đâu phải tôi bỏ tiền, là một đôi vợ chồng trung niên tốt bụng tài trợ cho tôi. Đây là sản phẩm do công ty nhà tôi sản xuất, tôi lấy thẳng từ kho ra.
Sau đó hai vị diễn viên kỳ cựu cũng lần lượt tặng quà.
Đợi họ tặng xong, người cuối cùng chính là Sở Mộ Bạch.
Dựa vào hiểu biết của tôi về Sở Mộ Bạch, quà hắn tặng rất có thể mang tính sát thương. Thế nên khi hắn chuẩn bị lấy quà ra, tôi lặng lẽ lùi ra xa một chút.
Diệp Ngưng thì ngược lại, còn chủ động tiến lên.
Cô ta lộ vẻ vô cùng mong chờ: "Mộ Bạch mang quà gì vậy? Tôi hơi tò mò đấy."
Lúc này tôi mới nhận ra, hình như Diệp Ngưng có ý với Sở Mộ Bạch.
Ác ý cô ta dành cho tôi chẳng lẽ cũng vì Sở Mộ Bạch?
Cô ta sẽ không cho rằng vì tôi với Sở Mộ Bạch là hàng xóm nên quan hệ giữa hai chúng tôi rất tốt đấy chứ?
Cô ta sẽ không nghĩ tôi muốn tranh giành Sở Mộ Bạch với cô ta chứ?
Xin lỗi nhé, tôi và Sở Mộ Bạch là kẻ thù không đội trời chung!
Đương nhiên là trước khi nhận được xe.
Đợi Sở Mộ Bạch đưa chiếc Harley tới nhà tôi rồi, chúng tôi mới trở mặt thành thù.
Hiện tại chúng tôi vẫn là hàng xóm tốt yêu thương lẫn nhau.
Giác quan thứ sáu của phụ nữ từ trước tới nay đều rất chuẩn.
Tôi đoán Diệp Ngưng có ác ý với tôi chính là vì Sở Mộ Bạch.
Nhưng cũng chẳng liên quan gì.
Dù sao chương trình chỉ quay ba ngày.
Ba ngày sau, chúng tôi sẽ chẳng còn giao thiệp gì nữa.
Đến lúc đó cô ta tự nhiên sẽ biết tôi và Sở Mộ Bạch chẳng có bất kỳ quan hệ gì.
Bởi vì sau khi lấy được chiếc Harley của mình, tôi sẽ tiếp tục tuyệt giao với Sở Mộ Bạch.
Cả đời không qua lại!
Dù sao ở quá gần Sở Mộ Bạch rất dễ bị vạ lây.
06
Không ngờ lời nói lại thành sự thật.
Diệp Ngưng ghé sát Sở Mộ Bạch, muốn nhìn xem hắn mang quà gì.
Sở Mộ Bạch thấy cô ta có hứng thú, liền đưa món quà đầu tiên cho cô ta.
Diệp Ngưng nhận lấy món quà, vui vẻ mở ra.
Ai ngờ vừa mở hộp, một nắm đ.ấ.m to tướng lập tức bật ra, đập thẳng vào mũi cô ta.
"A! Đau quá!"
Mọi người thấy vậy lập tức vây lại: "Không sao chứ?"
"Có chảy m.á.u không?"
Diệp Ngưng ôm mũi lắc đầu: "Không sao, không chảy m.á.u."
Sở Mộ Bạch lộ vẻ áy náy.
"Xin lỗi, cái hộp này hình như vô tình bị bật chốt trong lúc vận chuyển, chắc là bị va đập trên đường."
Sở Mộ Bạch ngượng ngùng gãi đầu: "Anh thấy thứ này khá thú vị nên muốn mua cho mọi người chơi thử."
Đúng là rất thú vị, chỉ cần ấn một cái, nắm đ.ấ.m đồ chơi sẽ bật ra. Mặc dù bên ngoài bọc mút, nhưng bên trong vẫn là lõi cứng, bị đập trúng vẫn đau.
Tôi đã biết ngay Sở Mộ Bạch chẳng thể tặng thứ gì bình thường mà.
Mạch suy nghĩ của hắn vốn chẳng giống người thường!
"Không sao đâu, là do tôi không cẩn thận, không liên quan đến Mộ Bạch."
Diệp Ngưng liên tục xua tay, cười với Sở Mộ Bạch.
Đương sự đã nói không để ý, những người khác cũng không tiện nói gì thêm.
Lúc này bình luận trực tiếp cũng bắt đầu bàn tán.
[Trông Diệp Ngưng có vẻ thích Sở Mộ Bạch đấy!]
[Đám anti đừng suy diễn nữa, Tiểu Diệp nhà chúng tôi xinh đẹp lại tốt bụng, tính tình vốn hiền lành như vậy. Cứ thấy gì cũng liên tưởng tới tình yêu, mấy người bị não yêu đương à?]
[Sở Mộ Bạch đúng là quá đáng, mua thứ đồ chơi này về trêu người vui lắm à!]
[Sở Mộ Bạch xin lỗi đi!]
[Anh tôi đâu có cố ý, bản thân món đồ này vốn có cơ chế như vậy. Diệp Ngưng cũng nói không sao rồi, fan đừng bám lấy không buông nữa!]
Fan Diệp Ngưng và fan Sở Mộ Bạch lập tức cãi nhau.
