Anh Đến Nghe Buổi Hòa Nhạc Của Cậu Ấy - Chương 11
Cập nhật lúc: 18/06/2026 12:45
Tôi đã được chiêm ngưỡng những khối băng đăng với đủ loại hình thù sống động y như thật, kỹ xảo điêu khắc quả thực tinh xảo tuyệt luân.
Và quan trọng nhất, tôi đã được tận mắt nhìn thấy tuyết rơi.
Ngày trước, tôi luôn cho rằng những câu từ miêu tả tuyết rơi trắng xóa lả tả như lông ngỗng trong sách vở chỉ là cách nói cường điệu của nhà văn, cho đến khi tự mình chứng kiến mới thấu được đó là miêu tả chân thực nhất.
Những bông tuyết bay rợp kín cả bầu trời, làm nhòe đi cả thứ ánh sáng vàng vọt hắt ra từ ngọn đèn đường.
Khi một bông tuyết khẽ khàng đáp xuống vạt áo, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra chúng thực sự mang cấu trúc hình học đối xứng hoàn hảo giống hệt như những bức tranh vẽ trong sách thời thơ ấu.
Xung quanh có vài nhóm bạn trẻ đang hò hét chơi trò ném tuyết, tiếng cười đùa mắng mỏ vang vọng khắp góc phố khiến bầu không khí trở nên vô cùng náo nhiệt.
Thừa dịp Cao Trình đang mải mê cầm điện thoại quay video cảnh vật, tôi lén cúi người nặn một quả cầu tuyết nhỏ rồi thẳng tay ném vào gáy cậu ấy.
Lớp tuyết lạnh buốt thấm nhanh vào cổ áo khiến cậu ấy rụt tịt cổ lại.
"Mẹ kiếp! Lão Lâm nhà cậu dám chơi trò đ.á.n.h lén tôi đấy à?"
Cậu ấy lập tức cất điện thoại vào túi để quay sang trả đũa tôi.
Thế nhưng vì sợ làm đau người bệnh, cậu ấy tuyệt nhiên không dám ra tay thật sự, nhúm tuyết nhỏ cậu ấy ném về phía tôi còn chưa to bằng nửa nắm tay.
Lát sau, thừa lúc cậu ấy không phòng bị, tôi lấy đà nhào qua đè cậu ấy ngã lăn ra đất.
Cứ thế, cả hai đứa cùng lúc ngã nhào vào lớp tuyết xốp dày cộp.
Theo phản xạ tự nhiên, Cao Trình vội vàng dang rộng vòng tay bảo bọc lấy tôi, cách một lớp áo phao dày, vòng tay cậu ấy vẫn siết c.h.ặ.t không buông.
Hai đứa lăn tròn một vòng trên nền tuyết, và đến khi dừng lại thì vừa vặn là khoảnh khắc hai gương mặt sát sạt vào nhau.
Khoảng cách gần đến mức đầu mũi hai đứa suýt chút nữa là chạm nhau, khiến cả người Cao Trình lập tức đơ ra như tượng hóa đá.
Những bông tuyết vương trên lông mi cậu ấy khẽ tan chảy thành nước rồi lại nhanh ch.óng đóng băng. Cậu ấy chớp chớp mắt một cách đầy bối rối, rồi như sực tỉnh, cậu ấy dứt khoát đỡ tôi ngồi dậy để phá vỡ bầu không khí ám muội: "Chuyện đó... dậy thôi nào, nằm trên tuyết lạnh lắm, cậu có lạnh không?"
Cao Trình cúi người cẩn thận phủi sạch hết lớp tuyết bám dính trên quần áo tôi: "Tôi biết quanh đây có một quán lẩu dê nhúng ngon nổi tiếng lắm. Đi thôi, để tôi đưa cậu đi ăn chút gì ấm ấm bụng nhé."
13
Cao Trình dẫn tôi đến một tiệm lẩu dê nhúng, và hương vị của nó quả thực đã vượt xa ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Thịt dê được thái lát vô cùng dày dặn, tươi ngon mà lại chẳng hề có chút mùi hôi tanh khó ngửi nào.
Khi ăn kèm với dưa cải muối nấu chín, cuộn cùng với thật đẫm sốt bơ vừng béo ngậy, cảm giác thỏa mãn và hạnh phúc lập tức dâng trào tột độ.
Thế nhưng, thứ duy nhất phá hỏng bầu không khí yên bình này lại là một cuộc gọi từ số của Lục Yến Châu.
"Xin chào anh, chúng tôi gọi từ quán bar Light. Vị tiên sinh này đã uống quá say rồi, phiền anh có thể đến đón anh ấy một chút được không ạ?"
"Không được."
"Thế nhưng..." Giọng người đối diện có chút khó xử: "Anh là người liên lạc khẩn cấp duy nhất được lưu trong danh bạ điện thoại của vị tiên sinh này. Hiện tại anh ấy đang say khướt, lúc nãy trong nhà vệ sinh lại còn nôn ra cả m.á.u nữa, mong anh dù thế nào cũng nên qua đây một chuyến xem sao ạ."
"Ồ."
Tôi gắp vài miếng thịt bỏ vào bát của Cao Trình, rồi mới bình thản đáp lời: "Vậy thì các người không nên gọi cho tôi đâu, mà nên gọi cho cấp cứu 120 mới đúng."
Nói vừa dứt lời, tôi liền dứt khoát cúp máy.
Cao Trình ngồi đối diện, mượn làn hơi nước bốc lên nghi ngút từ nồi lẩu thăm dò biểu cảm trên mặt tôi: "Nếu cậu thực sự lo lắng cho hắn, tôi có thể nhờ mấy đứa bạn chạy qua đó xem sao..."
"Không cần đâu." Thừa dịp cậu ấy đang mải nói chuyện, tôi lén tu một ngụm bia lạnh cho trôi giọng: "Mấy miếng thịt này dai quá, nuốt cứ nghẹn ở cổ... Giờ thì đỡ hơn rồi."
Cao Trình cuống quýt giật phắt lại ly bia trên tay tôi: "Chỉ một ngụm này thôi đấy, từ giờ cấm tuyệt đối không được sờ vào nữa."
Tôi ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Thế nhưng, ngay khi Cao Trình vừa quay lưng đi vào nhà vệ sinh, tôi đã lén tu thêm hẳn hai ngụm lớn nữa.
Tôi nghĩ bụng, giờ mà không tranh thủ uống, chẳng lẽ sau này lại phải nằm chờ Cao Trình mang rượu ra rót trước mộ thì mới được nếm lại vị bia sao?
Cao Trình vẫn còn đang ở trong nhà vệ sinh thì điện thoại của Lục Yến Châu lại gọi tới.
Tôi dứt khoát cúp máy, hắn liền kiên trì gọi lại. Tôi thẳng tay chặn số, hắn lại lập tức đổi sang một dãy số lạ hoắc để tiếp tục k.h.ủ.n.g b.ố. Sự đeo bám dai dẳng ấy khiến tôi phiền muộn đến mức không thể chịu đựng thêm được nữa, nên đành phải bắt máy.
