Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 209: Tranh Giành Tình Cảm!
Cập nhật lúc: 08/05/2026 03:11
Đường Dữu bản thân là người mở cửa hàng bán đồ cúng, tuy việc kinh doanh phần lớn do Xa Hiển lo liệu, nhưng cô cũng gọi là "từng thấy heo chạy". Căn cứ vào địa chỉ, quẹo đông quẹo tây, cuối cùng mọi người cũng tìm được cửa tiệm này.
Nói thế nào nhỉ, tuy là giữa ban ngày ban mặt, nhưng sắc trời âm u, cửa tiệm này lại nằm trong con hẻm nhỏ, ẩm ướt tối tăm cứ như một thế giới khác.
Nơi này, đến cả anh nhiếp ảnh gia kiến thức rộng rãi cũng không nhịn được mà run run mở miệng.
"Chúng... chúng ta phải vào trong sao?"
Giọng nói run rẩy của nhiếp ảnh gia rất nhanh thông qua sóng trực tiếp truyền đến tai từng khán giả.
Mọi người đều đã quen với những cảnh tượng hoành tráng, trong lúc nhất thời bàn tán sôi nổi.
[Trời đất ơi, tôi thốt lên trời đất ơi, Tết nhất mà cũng t.h.ả.m thế này sao?]
[Tôi còn tưởng chương trình tâm linh của chúng ta cuối cùng cũng thoát kiếp, trở thành chương trình gia đình, hóa ra là chương trình tâm linh đội lốt chương trình gia đình à.]
[Không phải chứ, sao mọi người đều không sợ vậy? Tôi lần đầu tiên xem, giờ tóc gáy dựng ngược, da gà da vịt nổi hết lên rồi đây này.]
[Các bạn mới đến ơi, chuyện nhỏ thôi, đừng hoảng!]
[Mấy bạn mới đừng sợ, khán giả cũ cũng sợ lắm, đừng tin mấy dòng chữ họ gõ, không chừng sau lưng đang sợ đến phát khóc đấy.]
...
Nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, tuy sợ đến mức giọng nói run rẩy, nhưng tay cầm máy quay lại không hề run chút nào. Tuy nhiên Đường Dữu rất tốt bụng, thấy thế còn hỏi anh ta: "Hay là anh đưa máy quay cho chúng tôi, anh ở lại trên xe đi."
Đường Dữu cũng có ý tốt, nghĩ anh ta sợ đến thế rồi, ai ngờ nhiếp ảnh gia lập tức kích động nói lớn: "Không được! Tôi phải đi theo các vị!"
Đường Dữu nhìn bộ dạng sắp khóc đến nơi của anh ta, miệng thì cứ khăng khăng đòi đi theo, không nhịn được khen: "Anh chuyên nghiệp thật đấy."
Nhiếp ảnh gia: "Không phải chuyên nghiệp đâu, tôi xem phim kinh dị rồi, đứa đi lẻ bao giờ cũng là đứa c.h.ế.t sớm nhất!"
Đường Dữu: ...
"Được rồi, vậy anh xuống xe cùng chúng tôi."
Cửa xe mở ra, khí lạnh từ bốn phương tám hướng ùa tới. Mọi người sợ lạnh, trang bị kín mít rồi mới xuống xe.
Tuyết dưới chân rất dày, mỗi bước đi là một cái hố sâu. Rõ ràng chỉ là một khoảng cách ngắn, lại mang đến cảm giác dài dằng dặc vô tận. Ngay cả nhiếp ảnh gia cũng không nhịn được nói: "Có phải do trời lạnh quá không, sao tôi cảm giác đi mãi chưa đến thế này."
Đường Dữu nhìn đồng hồ, từ lúc họ xuống xe đến giờ mới chỉ hơn một phút.
Nhưng "một phút" này không giống với định nghĩa một phút thông thường.
Thời gian ở đây như bị ai đó vặn chậm lại.
"Thân ái ~"
Có Thần ở đây, Đường Dữu lười động tay động chân. Nhưng bảo cô gọi "ông xã" trước mặt khán giả cả nước thì cô không gọi được.
Thần rất dễ dỗ, một tiếng "thân ái" là đủ khiến hắn nhiệt huyết sôi trào.
"Bà xã, em nói đi, đ.á.n.h vào đâu?"
Dứt khoát, nhanh gọn, khiến Đường Dữu rất hài lòng.
"Chỗ nào có chuyện thì đ.á.n.h chỗ đó." Nói xong, cô còn hỏi một câu: "Anh nhìn ra vấn đề ở đâu chưa?"
Thần liếc mắt một cái là nhận ra vấn đề nằm ở đâu, nhưng chưa kịp mở miệng thì tiểu tang thi đã nhanh hơn một bước, lập tức lôi được đồ vật ra.
"Dữu Dữu, là đồng hồ, có cái đồng hồ chôn trong tuyết này."
Thứ này rất tốt, cũng là một pháp khí không tồi. Điều chỉnh thời gian chậm lại sẽ khiến cảm xúc con người sụp đổ. Hơn nữa, trong thời tiết băng giá này, người ngoài nhìn vào chỉ thấy là một khoảng thời gian ngắn, nhưng người bị chiếc đồng hồ chọn trúng lại cảm thấy một ngày dài tựa một năm.
Tiểu tang thi đưa chiếc đồng hồ qua, bộ dạng chờ được khen, nhìn là thấy vui vẻ.
"Dữu Dữu, cháu giỏi không!"
Đường Dữu: "Ừ, giỏi."
Cô khen rất tùy ý, nhưng tiểu tang thi không để bụng, ngược lại vui đến mức hận không thể vểnh đuôi lên. Ngược lại là Thần, hắn tức đến méo cả mặt.
"Ta cũng tìm được mà!"
Tiểu tang thi hoàn toàn không sợ hắn, nghe vậy còn khiêu khích: "Nhưng cháu tìm thấy nhanh hơn."
Sắc mặt Thần xanh mét: "Ta còn chưa bắt đầu tìm!"
Tiểu tang thi nhún vai: "Thế chứng tỏ cháu lanh lợi hơn."
So với Lục Vọng mang nhân tính, Thần điên cuồng hơn nhiều. Chọc giận hắn, hắn cũng chẳng coi mạng người ra gì, huống hồ tiểu tang thi còn chẳng được tính là người.
Mắt thấy sát ý lóe lên trong đáy mắt Thần, tiểu tang thi thế mà cũng chẳng sợ, ngược lại còn nóng lòng muốn thử sức, bộ dạng như muốn sống mái một phen với hắn.
Cuối cùng, vẫn là Đường Dữu không nhìn nổi nữa.
"Định làm gì đấy? Tôi vẫn còn ở đây nhé. Nhóc, đi mua hương. Anh, đi mua tiền giấy."
Hai người mắt thấy sắp giương cung bạt kiếm, lại vì một câu của Đường Dữu mà lập tức tung tăng chạy về phía cửa hàng bán đồ cúng.
Nhiếp ảnh gia thấy thế không khỏi cảm thán: "Cô Đường, cô giỏi thật đấy, một câu nói đã khiến họ dập tắt lửa giận."
Đường Dữu cười khẽ: "Tôi còn có cái giỏi hơn nữa cơ."
Nhiếp ảnh gia không hiểu lắm, nhưng vẫn tiếp tục tâng bốc: "Chắc chắn rồi, cô là cô Đường mà, người nổi tiếng trên Weibo, nghệ sĩ đỉnh lưu đấy." Khen xong một tràng, nhiếp ảnh gia lại hỏi tiếp: "Cô Đường, giờ chúng ta làm gì?"
Đường Dữu: "Đến cũng đến rồi, vậy tiện thể tham quan chút đi."
"Chẳng phải có rất nhiều khán giả tò mò về cửa hàng đồ cúng của tôi sao? Tôi thực ra cũng khá tò mò, cửa hàng nhà người khác có gì khác so với cửa hàng của tôi."
Con hẻm ẩm ướt tối tăm vì sự xuất hiện của họ mà thêm vài phần náo nhiệt.
Có lẽ do quá lạnh, hoặc có lẽ do sắp đến Tết, các cửa hàng trong hẻm đều đóng cửa im lìm, chỉ có một cửa hàng duy nhất còn mở.
Người mở cửa hàng là một bà lão ăn mặc dày cộm, tóc bạc trắng, đôi mắt đục ngầu. Thấy khách đến cũng không chào hỏi, chỉ cất giọng lạnh lẽo, khàn khàn: "Muốn đồ cho người sống, hay đồ cho người c.h.ế.t."
Câu này làm khó nhóm tiểu tang thi.
"Có gì khác nhau sao?"
Bà lão nghe vậy, đôi mắt cá c.h.ế.t đột nhiên nhìn chằm chằm vào tiểu tang thi, hồi lâu sau mới phát ra tiếng cười quái dị: "Là ta thiếu hiểu biết, quên mất còn có sự tồn tại của hoạt t.ử nhân (người c.h.ế.t sống lại). Nhưng mà thế này thì làm khó bà già này rồi, chỗ ta không có đồ bán cho hoạt t.ử nhân."
Nói xong, bà lão lại chuyển ánh mắt sang nhìn Lục Vọng. Cái liếc mắt này khiến nụ cười trên mặt bà ta đông cứng lại.
Không chỉ vậy, chỉ vài giây sau, trong mắt bà lão bắt đầu sung huyết, không lâu sau, hai dòng huyết lệ nhàn nhạt chảy xuống từ hốc mắt bà ta.
Cảnh tượng này khán giả trong phòng livestream nhìn thấy rõ mồn một, tất cả đều kinh hãi.
[Tình huống gì thế này?]
[Tôi biết rồi, tôi biết rồi, giờ là định ăn vạ đúng không?]
[Mọi người không nghĩ bà cụ này có bệnh gì sao?]
[Có thể có bệnh gì chứ, tôi mặc kệ, tiếp theo chắc chắn sẽ kinh dị lắm đây, tiếng hét này tôi xin hét trước!]
...
Khán giả bàn tán xôn xao, đủ loại suy đoán. Không ai ngờ được, giây tiếp theo, bà lão này thế mà lại "bịch" một tiếng, quỳ sụp xuống trước mặt Lục Vọng.
Bà lão quỳ rất mạnh, kiểu quỳ như muốn đập vỡ đầu gối. Ngược lại, Lục Vọng nhíu mày đầy ghét bỏ.
"Có hương nến không?"
Bà lão: "Đại nhân, có, ngài muốn bao nhiêu?"
Thần nghĩ đến chuyện tiểu tang thi bị làm khó dễ lúc nãy, không khỏi cười nhạo: "Không phân biệt người sống hay người c.h.ế.t à?"
Bà lão: "Nếu là đại nhân thì đều được cả."
Thần: "Vậy lấy hết mỗi loại một bộ."
Tiểu tang thi mắt thấy bị lép vế, tức không nhẹ, nhe răng trợn mắt với bà lão: "Cho cháu một bộ nữa! Cháu cũng muốn hết! Bà mà không đồng ý..." Quay lưng về phía máy quay, tiểu tang thi trực tiếp lộ nguyên hình, đe dọa ngay tại chỗ.
