Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 214: Thế Giới Này Thuộc Về Con Người!

Cập nhật lúc: 08/05/2026 03:12

Tận thế đến nơi rồi, cô còn quan tâm chuyện hói đầu hay không hói đầu.

Nhưng lời này, chẳng ai dám nói ra.

Đồ ăn Đường Dữu lấy từ không gian ra ngon hơn bên ngoài nhiều, chỉ là lúc này, tâm trí mọi người không đặt vào việc ăn uống.

Họ ăn như nhai sáp. Đột nhiên, có người ôm bụng, gào lên đau đớn.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết quá mức đáng sợ khiến mọi người giật mình. Nhờ ánh đèn pin soi qua, mọi người phát hiện nhiếp ảnh gia đã ngã xuống.

Ai nấy kinh hãi: "Chuyện gì thế này?"

Người đứng cạnh nhiếp ảnh gia không ai khác chính là Trương Diệp. Anh ta luống cuống nhìn mọi người: "Tôi vừa đưa đồ ăn cho anh ấy, thấy anh ấy không muốn ăn, sợ anh ấy không chịu nổi nên mới ép anh ấy ăn một chút." Nói xong, sợ mọi người không tin, anh ta còn bồi thêm: "Tôi chưa làm gì cả."

Đường Dữu liếc anh ta một cái, thở dài không ra tiếng: "Anh đút cho anh ta ăn à?"

Trương Diệp: "Anh ấy chạy cùng chúng ta cả ngày rồi, tôi sợ anh ấy mệt mà."

Đường Dữu: "Anh ta có phải người đâu mà anh sợ."

Dứt lời, tất cả mọi người xung quanh đều nhanh ch.óng tránh xa nhiếp ảnh gia, từng người nép sát vào tường, hận không thể xuyên tường mà chạy.

Ngược lại, Đường Dữu bình tĩnh tiến lên.

Nhiếp ảnh gia rên rỉ đau đớn. Anh ta vươn tay về phía Đường Dữu, nhưng ngay khoảnh khắc đó lại phát hiện tay mình đã biến thành gỗ. Anh ta hoảng sợ tột độ, rõ ràng chính bản thân cũng không ngờ mình lại biến thành thế này.

Trương Diệp chưa từng thấy chuyện lạ như vậy bao giờ. Sợ hãi thì có sợ hãi, nhưng lòng hiếu kỳ vẫn chiến thắng tất cả.

Anh ta đi đến bên cạnh Đường Dữu: "Đường tỷ, anh ta bị làm sao vậy?"

Đường Dữu: "Thuật con rối. Anh ta bị người ta rút linh hồn ra, ấn linh hồn vào khúc gỗ này."

Trương Diệp: "Tại sao lại phải làm như vậy?"

Đường Dữu: "Hiến tế đấy."

Lần hiến tế trước không hề thất bại, bởi vì Lục Vọng cuối cùng vẫn c.ắ.n nuốt thành công. Chỉ có điều thứ hắn c.ắ.n nuốt không phải là những người vô tội, mà là các thành viên của "Khởi Động Lại".

Trương Diệp chưa từng thấy cảnh tượng này, nhìn Hạ Vi trân trân. Cuối cùng, hai người hỏi: "Đường tỷ, anh ta còn cứu được không?"

Đường Dữu lấy ra một cây hương, sau khi đốt lên thì rắc tàn hương lên người nhiếp ảnh gia, sau đó mới chậm rãi nói: "Tôi chỉ có thể giúp anh ta tạm thời cử động được, rốt cuộc khúc gỗ này cũng không phải thân thể anh ta."

Khi tàn hương rơi xuống người, cơn đau nhức trên người nhiếp ảnh gia dần tan biến. Lúc này anh ta nhìn Đường Dữu như nhìn cha mẹ tái sinh.

"Đường tỷ, cảm ơn Đường tỷ."

Đường Dữu tuy đã từng trải qua những trận c.h.é.m g.i.ế.c ở tận thế, nhưng đối mặt với âm mưu to lớn thế này, cô cũng chẳng có kinh nghiệm gì, chỉ có thể đi bước nào tính bước đó. Mãi cho đến nửa đêm bừng tỉnh, cô phát hiện Nhân gian và Minh giới đang dung hợp!

Cô vô cùng khiếp sợ, cơn buồn ngủ biến mất hoàn toàn.

Cô vừa tỉnh, những người khác cũng lục tục tỉnh theo. Giờ phút này ai mà ngủ được, phần lớn chỉ là nhắm mắt nghỉ ngơi chút thôi.

"Đường tỷ, sao thế?"

"Đường tỷ, đã xảy ra chuyện gì?"

Không chỉ những người bên cạnh cô, khán giả trong phòng livestream cũng chẳng ai ngủ được. Cô vừa mở mắt, tất cả mọi người đều căng thẳng.

Chuyện của anh nhiếp ảnh gia lúc chập tối bọn họ đều nhìn rõ mồn một.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết đau đớn, bàn tay biến thành gỗ, đến bây giờ không còn ai dám nói đây là kỹ xảo của chương trình nữa. Nếu là kỹ xảo, vậy mặt trời biến mất giải thích thế nào?

Đường Dữu mở mắt, đôi ngươi đen láy lóe lên tia sáng sắc bén trong bóng đêm: "Bắt đầu sáp nhập rồi."

"Sáp nhập cái gì?"

Cô không trả lời mà nhìn về phía Lục Vọng.

Thần nghiêng đầu. Hắn đã mất đi rất nhiều ký ức, nhưng có thể khẳng định luồng hơi thở này vô cùng quen thuộc, quen thuộc như thể luồng hơi thở này đến vì hắn vậy.

Thần minh khinh thường việc nói dối.

Huống chi đó là Đường Dữu, là người vợ mà hắn đã nhận định.

"Là đến vì ta." Thần nói xong còn hỏi ngược lại Đường Dữu, "Ta nói không sai chứ?"

Đường Dữu: "Anh biết những gì?"

Thần nhún vai: "Kể từ khi tỉnh lại ta không có bất kỳ ký ức nào. Nhưng ta nói thân xác này chính là của ta, em có tin không?"

Đường Dữu bình tĩnh nhìn hắn, không nói gì.

Thần lại cười, nụ cười vô cùng bá đạo, lời nói càng thêm ngông cuồng: "Trên thế giới này chỉ có một mình ta."

Đường Dữu lặng lẽ nhìn hắn. Hồi lâu sau, trong đầu đột nhiên có tia sáng lóe lên.

"Chỉ có một mình anh, nhưng anh có thể phân tách thành vô số anh, đúng không?"

Mọi chuyện trước kia, Đường Dữu đột nhiên hiểu rõ tất cả.

Thần đứng đó, dung mạo quen thuộc, nụ cười quen thuộc, nhưng mọi thứ đều đã khác.

Hắn bắt đầu giải phóng sức mạnh. Trong khoảnh khắc, những người đứng trong phòng đều bị ép quỳ rạp xuống đất. Người có sức chịu đựng kém thì ngất ngay tại chỗ. Chỉ riêng bà lão bán đồ cúng kia, đôi mắt đục ngầu toát lên ánh sáng thành kính.

"Thần minh!"

Lời bà lão nói không ai để ý, cũng chẳng ai quan tâm.

Thần chỉ đứng đó, vươn tay về phía Đường Dữu: "Em có nguyện ý đi cùng ta không?"

Đường Dữu không hề nghĩ ngợi, từ chối ngay lập tức.

Hơi thở u minh tăm tối, khó khăn lắm cô mới thoát khỏi tận thế, bắt cô rơi vào một cái "tận thế" khác, cô chịu sao nổi.

Thần nhíu mày đẹp, rất khó hiểu: "Tại sao lại từ chối?"

Đường Dữu: "Bởi vì tôi thích ánh mặt trời."

Thần lại cảm thấy vấn đề này chẳng có gì khó. Giơ tay b.úng một cái, giữa lúc gần 12 giờ đêm, trên bầu trời bỗng xuất hiện một vầng thái dương.

Mặt trời treo cao trên không trung, xuất hiện đột ngột như thế khiến tất cả mọi người đều kinh hãi.

Từ "Thần minh" trong khoảnh khắc lan truyền khắp thế giới.

Nhưng Đường Dữu thậm chí còn chẳng thèm nhìn, cô chỉ nói: "Đây không phải mặt trời thật."

Bóng tối và ánh sáng xưa nay luôn đối lập nhau.

Sự việc diễn biến khiến tất cả mọi người khiếp sợ. Mọi người đã nghĩ đến vô số cuộc quyết đấu, sống mái một phen, nhưng khi họ nhìn thẳng vào Thần minh mới phát hiện mình nhỏ bé đến nhường nào.

Chỉ một cái b.úng tay đã thay đổi tất cả.

Một bộ phận cảm thấy tuyệt vọng, nhưng nhiều người hơn lại trở nên cuồng nhiệt chưa từng có.

Thần minh, kỷ nguyên mới.

Sự dung hợp đã vượt quá 60%, những thứ vốn bị đè nén trong thế giới bóng tối bắt đầu ngóc đầu dậy.

Chúng khát m.á.u, ham g.i.ế.c ch.óc.

Rất nhanh, tiếng chuông báo động cấp cao nhất vang lên khắp nơi trên thế giới, thiên hạ đại loạn.

Các thành viên "Khởi Động Lại" ẩn nấp trong bóng tối, từng kẻ một như loài gián, cuối cùng cũng bò ra.

Chúng xuất hiện trước mặt Đường Dữu, thấy Thần minh coi trọng cô như vậy, không khỏi lên tiếng khuyên nhủ: "Đường tiểu thư, thế giới mới chẳng lẽ không tốt sao? Thế giới cũ đầy rẫy khổ đau, nhưng thế giới mới sẽ chỉ còn lại kẻ mạnh. Đối với những kẻ yếu chịu khổ, cái c.h.ế.t đối với họ mới là sự giải thoát thực sự."

Những lời ngụy biện này khiến Đường Dữu cười lạnh liên tục.

"Phải không?" Cô nói, "Đã vậy thì kẻ yếu như ngươi cũng nên được giải thoát rồi đấy."

Nói xong, cô chẳng thèm nghe hắn nói thêm câu thừa thãi nào, cầm lấy pháp khí tiễn hắn về Tây Thiên ngay lập tức.

"Tổng giám đốc!"

Có người kinh hô, sắc mặt đại biến. Tổ chức "Khởi Động Lại" chỉ có hai vị Tổng giám đốc. Hắn ta đã là cao tầng của tổ chức, nhưng đối mặt với những người có thực lực mạnh như quái vật thì vẫn không chịu nổi một đòn.

Đường Dữu: "Nhìn rõ chưa? Sự lớn mạnh mà các người theo đuổi, trước mặt kẻ mạnh thực sự chẳng đáng một xu. Bây giờ, còn muốn theo đuổi thế giới mới nữa không?"

Cái c.h.ế.t là sự răn đe lớn nhất, nhưng vẫn có kẻ không sợ c.h.ế.t.

Ví dụ như hiện tại, một người đàn ông ngồi xe lăn đột nhiên xuất hiện trước mặt Đường Dữu.

Không, chính xác mà nói là xuất hiện trước mặt Lục Vọng.

Tóc gã đen nhánh, khuôn mặt trẻ trung như thanh niên, chỉ riêng đôi mắt kia nhìn qua thì đen trắng rõ ràng, nhưng nhìn kỹ lại thấy đục ngầu và dơ bẩn.

Gã kích động ngã khỏi xe lăn, dập đầu thật mạnh trước Lục Vọng.

"Cung nghênh Thần minh quy vị!"

Dáng vẻ thành kính và hưng phấn của gã khiến Đường Dữu cau mày.

Vốn tưởng cái kiểu động một chút là quỳ xuống vì mê tín dị đoan đã đủ làm cô cạn lời, nhưng hành động tiếp theo của gã thực sự khiến cô khó hiểu.

Vị Phó tổng này thế mà lại tự biến mình thành vật tế!

Vật tế cao cấp nhất, người sống!

Đường Dữu cuối cùng cũng hiểu cảm giác khó chịu mà gã mang lại là từ đâu. Thần thái đã già nua nhưng ngoại hình vẫn trẻ trung. Khi gã cởi áo khoác vest, cởi cúc áo sơ mi, l.ồ.ng n.g.ự.c gã rõ ràng là một phần ba trái tim!

Trái tim vẫn đang đập chậm rãi. Tại sao Đường Dữu biết ư? Bởi vì l.ồ.ng n.g.ự.c gã đã bị mổ phanh ra!

Sắc mặt cô thay đổi đột ngột, cảm thấy không ổn chút nào.

Con người ít nhất cũng không nên biến thái đến mức này chứ!

Đường Dữu ghê tởm không chịu được, nhưng thấy Lục Vọng đã chấp nhận vật tế này, trong đầu cô lóe lên một ý tưởng điên rồ.

Ý tưởng này chỉ tồn tại trong một giây. Khoảnh khắc tia sáng lóe lên, cô lao tới trước mặt vị Phó tổng nhanh hơn cả Lục Vọng.

Dưới ánh mắt kinh ngạc khó hiểu của gã, cô nhanh, chuẩn, độc ác giật phăng trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c gã ra.

Tốc độ của cô quá nhanh, mắt thường chỉ kịp nhìn thấy một tàn ảnh. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, là do Lục Vọng dung túng.

Từ đầu đến cuối hắn đều không nỡ ra tay với cô, cho nên mọi việc cô làm hắn đều ngầm đồng ý.

Cho đến khi cô nắm lấy trái tim của hắn.

Trái tim bị người ta cướp mất, Lục Vọng không hề tức giận, ngược lại đôi mắt màu hổ phách lóe lên tia sáng đỏ rực hưng phấn.

"Em nguyện ý..."

Không đợi hắn nói hết, Đường Dữu cắt ngang: "Không phải anh muốn ở cùng tôi sao? Vậy anh có dám đi theo tôi không?"

Ánh sáng đỏ rực phóng đại trong khoảnh khắc này, Lục Vọng không hề nghĩ ngợi liền bước về phía cô.

Đường Dữu vươn tay, khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau.

Ánh sáng ch.ói lòa bùng lên, trong phòng ngập tràn sắc trắng, không nhìn thấy gì nữa.

Lúc này, tất cả mọi người trong phòng livestream đồng loạt căng thẳng đứng bật dậy.

Trong khung hình trắng xóa, không có lấy một dòng bình luận nào. Mãi vài giây sau, mọi người mới như bừng tỉnh.

[Người... người đâu rồi?]

[Nữ thần của tôi đâu?]

Lúc này chẳng ai dám gõ mấy từ như "bà xã" nữa, tất cả đã vượt quá khả năng phản ứng của họ. Đường Dữu trở thành sự cứu rỗi duy nhất. Sự tồn tại như vậy không phải nữ thần thì là gì?

Không ai biết Đường Dữu đã làm thế nào. Khi ánh sáng trắng biến mất, hai người cũng đã biến mất khỏi căn phòng.

Điều khiến mọi người càng thêm khiếp sợ là, những yêu ma quỷ quái vừa rồi còn xuất hiện đột ngột ở nhân gian, giờ phút này cũng cùng bọn họ biến mất khỏi thế giới này.

Không biết qua bao lâu, có người ngạc nhiên phát hiện.

"Là ánh trăng!"

"Ánh trăng xuất hiện rồi!"

Thế giới loài người khôi phục lại sự bình yên, nhưng điều khiến mọi người lo lắng là: Đường Dữu đâu?

Cô ấy đã đi đâu rồi?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.