Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 216: Vì Một Người, Thay Đổi Cả Thế Giới

Cập nhật lúc: 08/05/2026 03:12

Đường Dữu chân trước còn đang cảm thán không gian này thật chắc chắn, chứa được cả Thần minh.

Chân sau mới phát hiện, không phải không gian chắc chắn, mà là Thần minh căn bản chưa dung hợp, căng lắm thì vừa rồi cũng chỉ là Bán Thần.

Nhưng điều khiến Đường Dữu giật mình hơn cả là, khi cảm giác ch.óng mặt biến mất, mở mắt ra đập vào mắt lại là một con tang thi mắt trắng dã, toàn thân sưng phù.

"Đệt!"

Đường Dữu không kìm được buột miệng c.h.ử.i thề.

Ngoài con tang thi sưng phù này ra còn có những con thối rữa, thiếu tay cụt chân, nhưng cũng chẳng thấm vào đâu.

Đã lâu không thấy cảnh tượng này, Đường Dữu suýt nôn ngay tại chỗ.

Cô vừa nôn vừa rút v.ũ k.h.í, nhưng sự việc vẫn phát triển theo hướng không thể tưởng tượng nổi.

Tận thế, thế giới sụp đổ, đã sớm không còn bất kỳ trật tự nào.

Thế giới trước kia tuy Thần minh biến mất nhưng Địa phủ vẫn luân chuyển, không giống nơi này, Thiên Đạo vứt bỏ, không còn hy vọng.

Nhưng hiện giờ, ngoài tang thi, thế mà lại bắt đầu điên cuồng trào ra đủ loại yêu ma quỷ quái.

Đường Dữu há hốc mồm kinh ngạc.

Cho nên... không phải có Minh giới mới có Lục Vọng.

Mà là vì Lục Vọng nên mới có Minh giới?

Tang thi đã không còn rảnh bận tâm đến Đường Dữu, bản năng của chúng là c.h.é.m g.i.ế.c. Nhưng so với những loài quỷ quái đã c.h.é.m g.i.ế.c hàng trăm năm kia, lũ tang thi này chẳng đáng nhắc tới.

Đường Dữu hít một hơi, lúc này mới nhớ ra, cái ông Lục Vọng to đùng của cô hình như biến mất rồi.

Cô lập tức đứng dậy khỏi mặt đất. Kết quả đi dọc đường, tang thi và quỷ quái gặp vô số, thậm chí còn gặp cả những "bạn cũ" từng quen biết, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Lục Vọng đâu.

"Bạn cũ" của Đường Dữu cũng chẳng phải người thường.

Có thể sinh tồn lâu như vậy ở tận thế, chắc chắn thực lực rất mạnh. Chỉ là có mạnh đến đâu cũng đều bị cô cướp sạch.

Cô không chỉ cướp đồ của con người, cô còn cướp cả đồ của những Tang Thi Hoàng có trí tuệ. Cứ thế, hai bên thế mà lại chung sống hài hòa một cách kỳ lạ.

Chỉ là tất cả mọi người, bao gồm cả tang thi, đều nghe danh cô là sợ vỡ mật.

Cô mất tích lâu như vậy, mọi người khó khăn lắm mới quên đi cô, ai ngờ vừa quay lại đã làm một trận lớn.

Trong lúc nhất thời, gà bay ch.ó sủa.

Căn cứ loài người vang lên tiếng còi báo động cao nhất, còn Tang Thi Hoàng bên kia... trực tiếp đào hố ngay tại chỗ, muốn tự chôn mình xuống.

"Mọi người chú ý!"

"Mọi người chú ý!"

"Đường kẻ điên lại g.i.ế.c trở về rồi!"

"Đường kẻ điên mang theo v.ũ k.h.í của cô ta lại g.i.ế.c trở về rồi!"

Đường Dữu nghe tiếng còi báo động ngày càng lớn, khóe miệng giật giật, sau đó không nhịn được ngửa mặt nhìn trời đầy bất lực. Trước kia cô thực sự đáng sợ đến thế sao?

Rõ ràng cô đều làm vì tự vệ mà!

Thôi, nói lý lẽ với đám người ngu ngốc này không thông, còn phải đi tìm Lục Vọng nữa.

Biển người mênh m.ô.n.g, tìm một người quá khó khăn, cho nên Đường Dữu nghĩ ra một cách: Vào căn cứ, bắt họ mở hệ thống liên lạc vệ tinh, đây là phương thức liên lạc duy nhất còn sót lại của thế giới này.

Đường Dữu tiến vào căn cứ, chẳng ai dám kiểm tra cô. Những người đứng đầu vừa sợ hãi vừa mời cô vào, còn cúi gập người.

"Cô Đường, xin hỏi cô có gì căn dặn?"

Nỗi sợ hãi đã khắc sâu vào xương tủy. Bọn họ không phải không phản kháng, nhưng nhận lại đều là những đòn chí mạng, quá đáng sợ.

Cũng không biết một con người sao có thể sở hữu sức mạnh kinh khủng đến vậy.

Đường Dữu đi thẳng vào vấn đề: "Mượn hệ thống liên lạc vệ tinh của các người dùng một chút, tiện thể giúp tôi đăng một tin."

Cô nói tùy ý, người quản lý căn cứ vừa lau mồ hôi vừa gật đầu liên tục: "Đương nhiên là được, cô Đường muốn tuyên bố điều gì?"

Đường Dữu: "Tìm người."

Người quản lý căn cứ: "Cô Đường muốn tìm ai?"

Đường Dữu: "Bạn trai tôi. Bảo với anh ta nếu trong vòng 3 ngày không xuất hiện, anh ta sẽ trở thành bạn trai cũ."

Người quản lý căn cứ c.h.ế.t sững.

"Bạn... bạn trai?!"

Đường Dữu liếc nhìn: "Sao, tôi không được có bạn trai à?"

Người quản lý căn cứ lắc đầu liên tục. Đùa à, đó là Đường kẻ điên đấy, không biết là ai trâu bò đến mức có thể ở bên cô ta.

"Tôi lập tức đi liên hệ với các căn cứ khác ngay." Người quản lý không dám chần chừ, lập tức sai người đi làm, quay đầu lại không nhịn được xoa tay, cẩn thận hỏi thăm: "Cái đó... cô Đường, bên ngoài hỗn loạn như vậy, là do cô làm sao?"

Bên ngoài loạn thành cái dạng đó, yêu ma quỷ quái hoành hành, thử hỏi thế giới này ai có thể gây ra động tĩnh lớn như vậy?

Đường Dữu: "Không phải tôi, là bạn trai tôi. Cho nên các người phải mau ch.óng tìm được anh ta, nếu không anh ta phát điên lên, lỡ đối phó với căn cứ loài người thì tôi cũng bó tay."

Người quản lý căn cứ suýt chút nữa biểu diễn màn ngã dập mặt ngay tại chỗ.

Một Đường kẻ điên đã đủ khiến họ đau đầu, lại thêm một ông bạn trai, vừa ra tay đã đáng sợ như vậy, nhân loại bọn họ còn có tương lai sao?

Đường Dữu cho thời hạn ba ngày.

Nhưng tin tức vừa công bố chưa đến ba tiếng, Lục Vọng đã xuất hiện bên cạnh cô.

Lúc này, Đường Dữu đang ngồi trong nhà ăn, ung dung ăn trưa.

Lục Vọng gây động tĩnh không nhỏ, hùng hổ xông vào, nhưng khi thực sự đến trước mặt Đường Dữu, mọi cơn giận lập tức xẹp lép.

"Dữu Dữu!"

Cách xưng hô quen thuộc khiến tay cầm đũa của Đường Dữu hơi khựng lại. Cô lập tức ngẩng đầu nhìn người đến, lại sững sờ.

Nói thế nào nhỉ.

Không giống nhau.

Hoàn toàn khác biệt. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng không còn chút hơi người nào. Đường Dữu đến cơm trưa cũng chẳng buồn ăn, vừa đưa tay ra liền phát hiện nhiệt độ cơ thể hắn không phải nhiệt độ của người bình thường.

Không phải sự ấm áp của con người, cũng không phải cái lạnh lẽo của ma quỷ, mà nằm ở khoảng giữa, giống như ngọc ấm, nhưng khí chất tỏa ra lại là không giận mà uy.

Ngoài ra, chính là đôi mắt phi nhân loại kia, con ngươi màu vàng nhạt, lạnh lùng hờ hững.

Đường Dữu có chút không thích ứng được với hắn hiện tại, còn chưa kịp mở miệng, giây tiếp theo Lục Vọng đã ôm chầm lấy cô.

"Dữu Dữu! Không cần ta, em còn muốn ai nữa?"

Được rồi, cô lo thừa rồi, cô còn lo tên này làm bậy nữa chứ.

Lục Vọng lại nói: "Ta chỉ đi xử lý sự hỗn loạn của thế giới này thôi, em đã nói em thích ánh mặt trời mà."

Ánh mặt trời có thể chia làm nhiều loại. Mặt trời là ánh mặt trời, nhưng còn có một loại dùng để hình dung thế giới.

Thế giới hỗn loạn như vậy, Lục Vọng vừa đến đã kinh ngạc.

Minh giới chi chủ cũng chưa từng thấy tận thế nào như thế này.

Mà Tiểu Dữu T.ử sinh ra và lớn lên ở thế giới này, hắn lại suýt chút nữa làm hỏng một thế giới khác, thảo nào cô ấy giận.

Lục Vọng đau lòng vô cùng. Trái tim dung hợp quả thực khiến hắn nhớ lại mọi chuyện trước kia, thế giới cô tịch, vạn vật hoang tàn, nhưng có Tiểu Dữu Tử, mọi thứ đều đã khác.

Rõ ràng hai người có quá khứ gần giống nhau, nhưng Tiểu Dữu T.ử lại hoàn toàn khác hắn. Hắn mặc kệ thế giới hoang tàn, cùng nó trầm luân, còn Tiểu Dữu T.ử của hắn lại một lòng hướng về ánh dương.

Tiểu Dữu T.ử của hắn giống như hoa hướng dương, như ngày mai tươi sáng, sao hắn nỡ để cô đau lòng.

"Dữu Dữu, thế giới mà em thích sẽ quay trở lại."

Đôi đũa trong tay Đường Dữu theo lời hắn nói rơi xuống đất.

Cô không quan tâm đôi đũa nữa mà hiếm khi không từ chối cái ôm của hắn, ngược lại còn vươn tay, nhẹ nhàng ôm lại hắn một cái.

"Cảm ơn."

Minh giới chi chủ ngày trước coi thường thế giới; Minh giới chi chủ hiện tại, vì một người mà thay đổi cả thế giới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.