Anh Diễn Nhu Mì, Em Giả Yếu Đuối, Đôi Ta Liên Thủ Oanh Tạc Giới Huyền Học - Chương 36: Bưởi Nhỏ "số Đỏ"! Xuất Phát!
Cập nhật lúc: 07/05/2026 01:02
Đoạn video này nhanh ch.óng được tung lên mạng, gây ra một trận sóng gió lớn. Dương Linh lo đến toát mồ hôi hột, gọi điện thoại điên cuồng cho Lâm Tuyết Nhi. Đáng tiếc vì đang quay chương trình nên Lâm Tuyết Nhi không nghe máy. Cô ta còn đang đắm chìm trong niềm kiêu hãnh của nàng công chúa nhỏ nhà họ Lâm. Đám dân đen đáng c.h.ế.t, đám nghèo kiết xác này lẽ ra phải ngưỡng mộ cô ta, sùng bái cô ta, chứ không phải thích con nhỏ mồ côi không cha không mẹ như Đường Dữu!
Trong mắt Lâm Tuyết Nhi lóe lên tia oán độc, nhưng khi ống kính quay đến, cô ta lại cười ngọt ngào.
"Sắp được gặp Dữu Dữu rồi, em vui quá, không biết dạo này em ấy sống có tốt không."
Lục Văn Hạ cũng hoàn toàn không cảm thấy việc dẫm đạp lên Đường Dữu có vấn đề gì. Cùng lắm thì cho cô chút bồi thường, một con bé mồ côi sao có thể so sánh với bọn họ. Nếu cô biết điều một chút, hắn sẽ đối xử tốt với cô hơn. Còn nếu cứ sỉ nhục bọn họ như lần trước, vậy thì...
Lục Văn Hạ sa sầm mặt mày.
Vốn dĩ là do hắn rảnh rỗi sinh nông nổi, thấy cô khác biệt nên mới hẹn hò bí mật. Không nghe lời thì đương nhiên là hủy hoại thôi.
"Em cũng đừng cứ nhớ thương cô ta mãi. Lát nữa chúng ta xuất phát rồi, đồ đạc thu dọn xong chưa?"
Lâm Tuyết Nhi: "Có người hầu dọn rồi ạ."
Lâm Tuyết Nhi muốn xây dựng hình tượng công chúa nhỏ ngọt ngào, nhưng cô ta lại không nhịn được mà khoe khoang thân phận khắp nơi. Fan não tàn thì không thấy thần tượng mình có vấn đề gì, ngược lại người qua đường bắt đầu nhíu mày.
Người quản lý nhìn thấy tất cả, đầu đau như b.úa bổ.
Cô ấy đã luôn nhắc nhở vị tiểu công chúa này, livestream không phải đóng phim truyền hình, nhất định phải cẩn trọng lời nói việc làm, khiêm tốn, thân thiện. Đáng tiếc giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, mới chỉ nửa ngày ngắn ngủi, bản chất của Lâm Tuyết Nhi đã dần lộ ra.
Cô ấy sứt đầu mẻ trán, chỉ có thể điên cuồng tìm người quan hệ công chúng (PR).
Ví dụ như đoạn video tố cáo kia, cô ấy lái sang hướng bị vu khống, sau đó tiếp tục hắt nước bẩn lên người Đường Dữu.
Đường Dữu trước giờ không có ekip, đơn thương độc mã, người quản lý cũng chẳng phải người có thực lực gì. Trước mắt bị hắt nhiều nước bẩn như vậy, dù có tâm muốn giúp cũng lực bất tòng tâm. Tuy nhiên đúng lúc này, các tài khoản marketing lớn đột nhiên đồng loạt tung ra một đoạn video khác.
Nếu nói lời tố cáo của nhân viên kia không có bằng chứng, vậy thì đoạn ghi âm cuộc gọi tiếp theo chính là bằng chứng thép.
Tình thế bắt đầu xoay chuyển. Trong tứ hợp viện, điện thoại của Lục Vọng nhận được một tin nhắn.
: Chú nhỏ, vấn đề đã được giải quyết!
Lục Vọng lạnh nhạt cất điện thoại đi. Còn về việc tại sao hắn có thể dùng điện thoại, nguyên nhân rất đơn giản: bởi vì hắn có hai cái mà.
Phần livestream về cuộc sống tại nhà của khách mời đã kết thúc, tiếp theo là phần di chuyển.
Đạo diễn ghi nhớ bài học xương m.á.u ở núi Lộc, lần này ông ta cố tình tìm một danh lam thắng cảnh nổi tiếng.
Nơi nổi tiếng, du khách qua lại đông đúc mỗi ngày, lần này chắc chắn sẽ không có vấn đề gì!
Tuy nhiên trước khi đi, ông ta thiết kế một thử thách nhỏ.
"Địa điểm chúng ta đến lần này là Cổ trấn Tương Xuyên! Đây là một cổ trấn có lịch sử 1400 năm! Tuy nhiên cổ trấn cách thủ đô một đoạn khá xa, chúng ta phải chọn phương tiện di chuyển. Bây giờ, mời các khách mời bốc thăm, bốc trúng phương tiện gì thì phải dùng phương tiện đó để đi."
Đạo diễn cầm một xấp thẻ giấy, để Đường Dữu và Lục Vọng chọn.
Đường Dữu: "Vọng Vọng, hay là anh chọn đi?"
Lục Vọng mỉm cười: "Vận may của tôi không tốt lắm, hay là Dữu Dữu chọn đi."
Đường Dữu không tin: "Tướng mạo anh thế này sao có thể vận may không tốt được? Anh chọn đi!"
Lục Vọng lộ ánh mắt bất lực, nhưng trong lòng lại không hề nghi ngờ chuyện Bưởi Nhỏ biết xem tướng.
"Được rồi, là em nói đấy nhé. Nếu tôi bốc không tốt thì em đừng trách tôi."
Lục Vọng nói xong, rút ngẫu nhiên một tấm thẻ từ tay đạo diễn.
Tấm thẻ mở ra, bên trên viết bốn chữ to đùng.
Vé máy bay hạng nhất!
Đường Dữu kinh ngạc, đây là vận may kiểu gì vậy trời? Đôi mắt to xinh đẹp mở lớn hết cỡ, vì quá vui sướng nên cô nhảy cẫng lên người Lục Vọng.
"Vọng Vọng! Tôi biết là anh làm được mà!"
"Vé máy bay hạng nhất đấy!"
Nói xong, cô còn tò mò hỏi đạo diễn: "Đạo diễn, ngoài vé máy bay hạng nhất ra còn có phương tiện gì nữa?"
Đạo diễn lần này không giấu giếm, lật hết các tấm thẻ trên tay ra.
Bên trong có tàu cao tốc, tàu cao tốc cũng phân ra ghế hạng nhất đến vé đứng, vé máy bay cũng vậy. Nhưng kỳ quái nhất là vé tàu hỏa xanh (tàu chậm đời cũ).
Đường Dữu nhìn bốn chữ "tàu hỏa xanh", khóe miệng hơi giật giật: "Ngồi cái này đi thì mất bao lâu?"
Đạo diễn: "Chắc tầm hai mươi tiếng."
Đường Dữu hít sâu một hơi: "Sẽ không có ai xui xẻo đến mức bốc phải cái này đâu nhỉ?"
【 Em đừng nói nữa Dữu Dữu ơi! Lâm Tuyết Nhi và Lục Văn Hạ bốc trúng cái này đấy! 】
Đường Dữu xách hành lý, kéo Lục Vọng chuẩn bị ra cửa thì đột nhiên, mèo con nhảy phắt lên vai cô.
"Tiểu Bạch, mày đi làm gì?"
"Mày làm gì có chứng minh thư, không lên máy bay được đâu."
Mèo con buồn bã vô cùng, đôi mắt to màu xanh lam long lanh ngấn nước, bộ dạng muốn khóc mà không khóc được khiến khán giả đau lòng muốn xỉu.
【 Tại sao không cho mèo con đi! Bây giờ, ngay lập tức, làm ngay một cái chứng minh thư cho mèo con! 】
【 Cho nó đi đi!!!!!! 】 ……
Tiếng hô hào của khán giả quá mãnh liệt, cuối cùng đạo diễn phải nghĩ cách, làm thủ tục ký gửi cho mèo con đi cùng.
Thế là mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa.
Khoang hạng nhất môi trường tuyệt vời, tiếp viên phục vụ chu đáo. Lên máy bay ăn uống no say xong, Đường Dữu còn đ.á.n.h một giấc ngon lành. Chỉ khổ thân cho một cặp đôi khác.
Lâm Tuyết Nhi luôn được mọi người vây quanh cung phụng, chưa bao giờ ngồi tàu hỏa xanh. Cô ta ăn diện lộng lẫy như công chúa nhỏ ra cửa, tay còn khoác tay Lục Văn Hạ. Hai người đứng cạnh nhau nhìn từ xa đúng là công chúa và hoàng t.ử, đáng tiếc thực tế lại là công chúa và hoàng t.ử gặp nạn.
Lâm Tuyết Nhi đi đôi giày cao gót mười phân. Lúc lên tàu, do đám đông chen lấn xô đẩy, vali hành lý của cô ta bị trộm mất tiêu.
Cô ta tức đến mức suýt không giữ nổi nụ cười trên mặt, cuối cùng vẫn là Lục Văn Hạ giữ c.h.ặ.t t.a.y cô ta: "Tuyết Nhi, đang livestream đấy."
Giọng hắn rất nhẹ, khán giả xem livestream không nghe thấy, nhưng Lâm Tuyết Nhi cũng bình tĩnh lại đôi chút.
Tuy nhiên họa vô đơn chí.
Sau vụ mất hành lý, Lâm Tuyết Nhi bị xô đẩy trong đám đông chật chội, cuối cùng sơ ý bị trẹo chân. Cũng may không quá nghiêm trọng, chỉ là không thể đi giày cao gót được nữa.
Nhìn cổ chân hơi sưng đỏ, đại tiểu thư chưa từng chịu khổ sở bao giờ liền đỏ hoe mắt ngay tại trận.
Khán giả thấy vậy thì xót xa, nhao nhao bảo Lục Văn Hạ cởi giày của mình ra đổi cho cô ta.
【 Thiếu gia Lục, đến lúc thể hiện sức mạnh bạn trai rồi, mau cởi giày cho Tuyết Nhi đi đi! 】
【 Hu hu hu, Tuyết Nhi của tôi khổ quá, đúng là số đen, con tiện nhân Đường Dữu bên kia thì ngồi khoang hạng nhất, Tuyết Nhi của chúng ta lại phải chịu uất ức thế này. 】
【 Lầu trên, bạn bảo Lâm Tuyết Nhi khổ tôi công nhận, nhưng dẫm Đường Dữu là ý gì? Có biết nói chuyện không đấy? 】
【 Mẹ kiếp, ở đây mà cũng có fan Đường Dữu á? Fan Đường Dữu cút khỏi phòng livestream của Tuyết Nhi mau! 】 ……
Khán giả cãi nhau ỏm tỏi, Lâm Tuyết Nhi cũng tức điên người. Cô ta cũng nghĩ đến việc Lục Văn Hạ nhường giày cho mình, bèn giống như trước kia, kéo tay hắn làm nũng.
"Anh Văn Hạ, chân em đau quá."
Lục Văn Hạ mặc âu phục, nhưng giờ đang là tháng Tám nóng nhất trong năm, người trên tàu hỏa xanh lại đông nghịt, chẳng mấy chốc hắn đã bị chen lấn đến chật vật, mái tóc chải chuốt kỹ càng cũng rũ rượi. Lúc này nghe giọng điệu nũng nịu của Lâm Tuyết Nhi chỉ khiến hắn thêm bực bội.
"Đã bảo em ra ngoài đừng đi giày cao gót rồi, giờ làm sao, chỉ có thể chịu đựng thôi. Em không định bảo anh cởi giày cho em đi đấy chứ?"
Vừa dứt lời, một ông chú bên cạnh ngứa họng, khạc một bãi đờm xuống sàn ngay trước mặt hắn.
