Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu - Chương 101: Cặp Song Sinh Bảo Bối Chào Đời

Cập nhật lúc: 27/01/2026 19:29

Ứng Uyển Dung thả xuống quả b.o.m hạng nặng này, lập tức làm Vưu Lương Tài quên béng mất mình vừa định nói cái gì, vội vàng đuổi theo dò hỏi xem rốt cuộc là chuyện như thế nào.

Ứng Uyển Dung nhìn thấy Cao Lãng đang chờ ở bên ngoài, khóe môi khẽ cong lên, đôi chân dài bước nhanh, nhào thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của anh.

“Mừng em về nhà.” Cao Lãng ghé vào tai Ứng Uyển Dung khẽ nói, đôi mắt thâm thúy vẫn luôn chăm chú nhìn cô.

Vưu Lương Tài cùng Tống Tiểu Nha dừng bước, cánh phóng viên truyền thông xung quanh cũng đang chen chúc ùa tới.

Ứng Uyển Dung chỉ nheo đôi mắt lại nhìn Cao Lãng cười cười, môi đỏ ấn lên môi anh, trong nháy mắt xung quanh vang lên một tràng tiếng thét ch.ói tai…

Kể từ khi Ứng Uyển Dung bị truyền thông chụp được bức ảnh cô cùng Cao Lãng ôm hôn công khai ở sân bay, tuy rằng chỉ là một tấm ảnh chụp góc nghiêng, nhưng vẫn khơi dậy tâm lý bát quái của không ít người, bàn tán vô cùng náo nhiệt một trận.

Nhưng lúc đó Ứng Uyển Dung đã trở về doanh trại quân đội, các phóng viên không tìm thấy đương sự để phỏng vấn, người đại diện Vưu Lương Tài cũng không đưa ra bất kỳ ý kiến nào, cho nên việc này nhiệt nghị một hồi rồi cũng dần lắng xuống.

Bụng Ứng Uyển Dung lớn lên từng ngày, cô không phải chưa từng thấy qua các nữ minh tinh m.a.n.g t.h.a.i trông như thế nào, nhưng chờ đến khi cô cúi đầu xuống mà không nhìn thấy mũi chân mình nữa, biểu cảm trên mặt thật sự là một lời khó nói hết…

“Lãng ca… Em béo rồi.” Sức khỏe Ứng Uyển Dung đã tốt hơn rất nhiều, tới giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, bác sĩ kiến nghị cô nên đi lại vận động nhiều hơn.

Cao Lãng tuy rằng bận rộn, nhưng mỗi ngày đều sẽ tranh thủ thời gian cùng cô đi dạo trong rừng cây nhỏ, thời gian còn lại đều là các quân tẩu khác đến bầu bạn với Ứng Uyển Dung, tránh cho cô ở một mình cần gì lại bất tiện.

Các quân tẩu theo chồng là người hiểu rõ hoàn cảnh gia đình quân nhân nhất, nhưng khi ở cạnh Ứng Uyển Dung khó tránh khỏi có chút lấy lòng hoặc là cẩn trọng, rốt cuộc đây chính là minh tinh hàng thật giá thật.

Mấy hôm trước trên TV còn đưa tin, phim truyền hình cùng điện ảnh đều có cả, làng trên xóm dưới ai mà không biết mặt?

“Sẽ không.” Cao Lãng đặt tay đỡ sau eo Ứng Uyển Dung, thấy vợ yêu châu tròn ngọc sáng ngược lại càng thêm hài lòng.

“Bất luận em có bộ dáng gì, đều rất xinh đẹp.” Cao Lãng dường như đã khai mở được kỹ năng nói lời đường mật, hiện tại mở miệng là có thể nói ra vài câu.

Ứng Uyển Dung liếc xéo anh một cái, mị nhãn như tơ, lập tức khiến cho Cao Lãng vì thế mà thất thần một lát, đủ để chứng minh lời anh vừa nói tuyệt đối là lời thật lòng.

“Bác sĩ nói song t.h.a.i thường sẽ sinh non, em hiện tại đều đã hơn tám tháng…”

Cao Lãng còn chưa nói xong, Ứng Uyển Dung cảm thấy bụng mình lại động đậy, bèn dừng bước chờ bọn nhỏ yên tĩnh một lát rồi mới đi tiếp.

“Qua hai ngày nữa là đi bệnh viện rồi, không có việc gì đâu, anh đừng lo lắng.” Ứng Uyển Dung khóe môi cong lên cười, liếc mắt một cái liền nhìn thấu tâm tư Cao Lãng.

Ban ngày Cao Lãng phải đi doanh trại làm việc bình thường, buổi tối ở nhà thì việc gì cũng tranh làm, giặt quần áo nấu cơm đều bao thầu hết.

Có một lần nửa đêm cô bị chuột rút bắp chân khó chịu đến mức không nói nên lời, Cao Lãng lập tức phát hiện, mát xa bắp chân cho cô nửa ngày trời cô mới buồn ngủ thiếp đi.

Từ đó về sau Cao Lãng buổi tối ngủ không được yên giấc, cô chỉ cần có chút động tĩnh là anh sẽ bật dậy hỏi xem cô đau ở đâu.

Ứng Uyển Dung nhìn ở trong mắt, đau lòng ở trong lòng, cho nên không cần Cao Lãng nói thêm, cô cũng sẽ mau ch.óng đi bệnh viện chờ sinh. Người nhà bên kia cũng gọi điện thoại mỗi ngày, đã sớm thu thập hành lý ngồi lên xe lửa, ngày mai là tới nơi rồi.

“Bảo Bảo, Bối Bối đều rất ngoan, anh xác định không đặt một cái tên chính thức sao?” Ứng Uyển Dung kéo tay Cao Lãng đặt lên bụng, cảm nhận bọn nhỏ đang hoạt bát vận động bên trong.

Càng về cuối t.h.a.i kỳ, động tác của bọn nhỏ càng thêm thường xuyên. Ban đầu Ứng Uyển Dung còn thấy rất mới lạ, nhưng tới giai đoạn sau thì thật sự là chịu tội.

Cụ thể cứ tưởng tượng như buộc một quả dưa hấu lớn trên người, bên trong lại có đứa trẻ mỗi ngày lăn qua lộn lại, cảm giác dạ dày bị đỉnh lên tuyệt đối chẳng dễ chịu gì. Ăn nhiều thì căng, ăn ít thì đói đến hoảng, mặc dù là chia nhỏ bữa ăn nhưng Ứng Uyển Dung cũng sắp ứng phó không nổi.

“Ngày mai em đi bệnh viện luôn đi, vừa lúc anh cũng có thể đi nhà ga đón ba mẹ bọn họ.” Ứng Uyển Dung đi mệt, ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên bìa rừng, nói với Cao Lãng.

Cao Lãng không ngồi xuống ngay, anh nửa ngồi xổm, đôi tay vuốt ve bụng cô, cách một lớp vải cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay.

Đôi mắt đen không chớp nhìn chằm chằm vào bụng vợ, nhỏ giọng nói: “Không nghe lời, về sau ra ngoài sẽ thu thập các con, không được luôn lăn lộn mẹ, biết không?”

Cái vẻ mặt nghiêm túc đứng đắn đó làm Ứng Uyển Dung phì cười ra tiếng, bọn nhỏ như là để kháng nghị, trên bụng liền nổi lên một cái u nhỏ.

“Haizz, anh cứ nhất định phải kích thích bọn nó, bọn nó quậy lên thì người chịu khổ chẳng phải là em sao?” Ứng Uyển Dung trừng mắt nhìn Cao Lãng một cái, rồi lại dùng ánh mắt nhu hòa nhìn bụng mình.

“Bọn nó nếu là lại không ngoan, anh liền không gọi là Bảo Bảo và Bối Bối nữa.” Cao Lãng nghiêm túc nói, người cũng ngồi xuống bên cạnh Ứng Uyển Dung, tay ấn vào sau eo cô giúp giảm bớt sự khó chịu.

“Anh xác định đây đối với bọn nó không phải là một tin tốt sao?” Ứng Uyển Dung lạnh nhạt nói, Cao Lãng liền nín thinh.

Ứng Uyển Dung nhìn khuôn mặt nghẹn khuất của Cao Lãng, tâm tình tốt lên lắc lắc tay anh, đang định nói thêm gì đó thì bụng bỗng căng cứng, cơn đau trong nháy mắt ập đến, nụ cười trên môi cô tắt ngấm, mày nhíu c.h.ặ.t.

Cao Lãng tuy rằng đang giận dỗi nhưng vẫn luôn chú ý đến Ứng Uyển Dung, phát hiện biểu cảm cô không đúng, giọng nói khẩn trương: “Làm sao vậy? Bụng đau sao?” Bộ dạng như thể chỉ cần Ứng Uyển Dung kêu đau là sẽ bế thốc cô lên đưa đi bệnh viện ngay lập tức.

Ứng Uyển Dung cảm nhận một lát, thấy chắc là không có việc gì, ngay sau đó lắc đầu nói: “Chắc là đi mệt thôi, nghỉ ngơi một lát là khỏe.”

Cao Lãng nhìn kỹ sắc mặt cô, phát hiện quả thực không còn hồng nhuận như trước, lập tức đứng lên nói: “Anh bế em về nghỉ ngơi, lần sau vẫn là mang xe lăn ra, thi thoảng đi bộ một chút là được rồi.”

Ứng Uyển Dung muốn từ chối, ở đây nhiều người như vậy cũng quá gây chú ý. Chuyện ở sân bay lần trước đã là có chút xúc động rồi, về sau công ty Thời Đại phải đè hết những tấm ảnh chụp chính diện Cao Lãng xuống, nếu không gương mặt này đã phủ sóng toàn quốc rồi.

Nhưng là… nhìn ánh mắt kiên quyết của Cao Lãng, cô đành phải bất đắc dĩ vươn tay để mặc anh bế lên. Trên cánh tay rắn chắc, những thớ cơ bắp ẩn hiện dưới lớp áo, ngón tay Ứng Uyển Dung lặng lẽ sờ soạng một cái.

Cao Lãng giọng khàn khàn nói: “Thành thật chút, nếu không anh hôn em đấy.”

Ứng Uyển Dung vội vàng vùi đầu vào trong n.g.ự.c anh. Người ra người vào đông như vậy, chỉ cần nghĩ đến cảnh ba mẹ cô nếu về tới doanh trại mà biết chuyện này, thì sắc mặt khẳng định đủ mọi màu sắc, đặc sắc lắm đây.

Nàng hoàn toàn đã quên màn náo loạn trước đó của mình, hiện tại cả nước trên dưới còn có ai không biết chuyện vợ chồng họ thích tú ân ái, trừ phi là người ở thôn mới chưa có mạng internet!

Cả buổi chiều hôm đó Ứng Uyển Dung đều cảm thấy bụng ẩn ẩn đau, nhưng vì các cơn đau cách nhau khá lâu nên cô cũng không để ý. Cách ngày dự sinh bác sĩ nói còn nửa tháng nữa, nên cô cũng không nghĩ theo hướng đó.

Chưa ăn thịt heo cũng đã thấy heo chạy, những cảnh trên TV tuy rằng có phần cường điệu hóa, nhưng bạn bè cô quen biết cũng có người từng sinh nở, ấn tượng của cô chính là vô cùng, vô cùng đau!

Mãi cho đến nửa đêm, cơn đau này ngày càng dồn dập, làm cô bắt đầu đứng ngồi không yên, ngủ thế nào cũng không yên giấc. Cô lau mồ hôi trên trán, trời lạnh thế này mà toát cả một thân mồ hôi.

Ngón tay chạm nhẹ vào Cao Lãng, đôi mắt đen của Cao Lãng bỗng chốc mở ra, chớp một cái rồi quay đầu lại, mới nghe thấy Ứng Uyển Dung hơi mang chần chờ nói: “Em hình như sắp sinh rồi.”

Lập tức gà bay ch.ó sủa, khụ, đây là cảm giác của Ứng Uyển Dung.

Cao Lãng vốn luôn là người núi Thái Sơn sập trước mặt mà không biến sắc, lập tức bật đèn lên. Kinh hỉ, lo lắng, nôn nóng, các loại biểu cảm thay phiên xuất hiện trên mặt anh. Trong nháy mắt anh nhảy xuống giường, một phút sau quần áo đã mặc chỉnh tề, ba phút sau Ứng Uyển Dung cũng được thu xếp thỏa đáng, xách theo túi đồ đã chuẩn bị sẵn, ôm Ứng Uyển Dung đi ra ngoài.

“Từ từ, từ từ.” Ứng Uyển Dung không thể không lên tiếng: “Em đói bụng, nấu mấy cái trứng gà chần nước đường cho em ăn trước rồi hãy đi.”

Cao Lãng ảo não một cái, chỉ lo thu dọn, mẹ anh đã dặn đi dặn lại rất nhiều lần, trước khi đi bệnh viện phải nấu trứng gà chần cho Uyển Dung ăn lấy sức, cuống quá anh quên béng mất.

“Em ngồi chờ một chút, trách anh, đều quên mất.” Cao Lãng đặt đồ đạc xuống, an trí Ứng Uyển Dung xong liền chạy vào bếp nhóm lửa nấu trứng, lập tức đập sáu quả trứng, thêm một ít đường trắng vào nấu cùng.

Không bao lâu sau trứng chín, Cao Lãng bưng cho Ứng Uyển Dung bảo cô ăn trước, rồi như một cơn gió chạy đi ra ngoài.

Chờ Ứng Uyển Dung ăn xong, Cao Lãng cũng đã đ.á.n.h xe ô tô đỗ ở ngoài sân, ghế lái có Trâu Khải ngồi đó. Cao Lãng từ ghế phụ bước xuống, dìu vợ lên xe, ngồi cùng cô ở ghế sau.

Môi Ứng Uyển Dung tuy rằng tái nhợt nhưng tinh thần nhìn vẫn khá tốt, thấy Trâu Khải liền thuận miệng hỏi: “Hơn nửa đêm còn phiền toái anh lái xe, thật sự ngại quá.”

Trâu Khải đạp chân ga trả lời: “Hiếm khi thấy Cao Lãng khẩn trương như vậy, lái cái xe cũng không tính là gì. Em dâu không sao chứ? Yên tâm. Lát nữa anh đi làm thủ tục, để Cao Lãng bồi em. Ngày mai cô chú bọn họ tới anh sẽ đi đón, đừng lo lắng.”

Ứng Uyển Dung gật gật đầu, xem ra là Cao Lãng vừa rồi đã nhờ vả Trâu Khải. Cô còn muốn nói gì đó thì bụng lại căng cứng, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao Lãng, mồ hôi trên trán lập tức nhỏ giọt xuống.

Chân mày Cao Lãng nhíu c.h.ặ.t thành chữ xuyên, môi mỏng mím lại, trong mắt hiện lên nỗi lo lắng nồng đậm, thật sự nhịn không được nói với Trâu Khải: “Lái nhanh lên, Uyển Dung đau.”

Trâu Khải cũng không chấp nhặt với ông bố trẻ sắp nhậm chức này, xe đã chạy rất nhanh rồi, có nhanh nữa cũng không thể trong nháy mắt là tới nơi được.

Nửa giờ sau xe dừng ở cửa bệnh viện, bác sĩ y tá đã chờ sẵn, nhận người liền đẩy cô vào phòng chờ sinh. Cao Lãng muốn đi theo vào cũng bị y tá mắng đuổi ra ngoài.

“Vị người nhà sản phụ này, nơi này anh không thể vào, bên trong đều là sản phụ, anh đi vào thích hợp sao?”

Y tá nói xong quay đầu đi luôn. Trâu Khải vỗ vỗ vai anh, ra hiệu cho anh ngồi xuống trước, bất quá xem bộ dạng anh lúc này phỏng chừng cũng chẳng thể nghỉ ngơi được.

“Ngồi xuống chờ đi, cậu cứ đứng như vậy cũng không phải cách, hài t.ử sinh ra không thể không có cậu bế chứ? Nghỉ ngơi dưỡng sức biết không?” Trâu Khải ngụy biện một đống, lại vừa lúc đ.á.n.h trúng điểm yếu của Cao Lãng.

Cao Lãng mím môi ngồi xuống một bên, sống lưng thẳng tắp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa lớn. Đã có y tá bắt đầu thúc giục đi đóng phí điền đơn, thôi thì đưa Phật đưa đến tây, Trâu Khải tự mình đi làm hết mọi việc.

Hai người ngồi ở cửa suốt một đêm, Trâu Khải đều đã dựa tường ngủ gật, trời tờ mờ sáng mới phát hiện Cao Lãng vẫn giữ nguyên tư thế ngồi đó.

Hắn vuốt mặt, đi xuống lầu mua hai chai nước, đưa cho Cao Lãng một chai hỏi: “Còn chưa sinh sao? Bác sĩ có ra nói gì không?”

Cao Lãng mím môi, một đêm không nói chuyện giọng nói cũng có chút khàn đặc: “Y tá nói vẫn đang sinh… Tình huống không tốt lắm.”

Trâu Khải uống một ngụm nước suýt nữa sặc, vội vàng hỏi làm sao vậy. Cao Lãng liền kể lại chuyện cũ của Ứng Uyển Dung, thân thể cô vốn yếu, sinh nở một chuyến này cũng sẽ nguyên khí đại thương, đương nhiên bác sĩ nói ở cữ tẩm bổ tốt cũng có thể dưỡng lại được.

“Em dâu cũng không dễ dàng a.” Trâu Khải cảm khái nói, nghĩ đến lần đầu tiên gặp mặt khi nàng chính là một người tùy ý kiêu ngạo như vậy, tức khắc có chút bật cười.

“Cậu ở chỗ này chờ tôi một chút… Tôi lát nữa sẽ quay lại.” Cao Lãng bỗng nhiên đứng lên đột ngột nói.

Trâu Khải vẻ mặt ngơ ngác nhìn Cao Lãng nói vài câu với y tá rồi xuống lầu, cũng không biết đi làm gì. Trâu Khải khoanh tay trước n.g.ự.c ngồi đó đợi nửa ngày, mặt trời đều đã lên cao, Cao Lãng còn chưa trở lại, hắn không khỏi có chút lo lắng.

“Người nhà Ứng Uyển Dung có ở đây không? Người nhà Ứng Uyển Dung!” Y tá ở cửa phòng sinh gọi lớn.

Trâu Khải lập tức đứng lên, định nói người nhà cô ấy đi ra ngoài chưa về, thì Cao Lãng đã bước nhanh tới: “Tôi là chồng cô ấy, y tá, cô ấy thế nào rồi? Hài t.ử sinh chưa?”

Y tá đẩy ra một chiếc xe nôi nhỏ, bên trên có hai đứa bé. Trâu Khải cùng Cao Lãng đều chưa từng thấy đứa trẻ nào nhỏ như vậy, người cũng ngơ ngác, phản ứng không kịp.

“Một nam một nữ, anh trai năm cân sáu lạng, em gái sáu cân. Tốt rồi, bọn nhỏ ở bên trong quan sát thêm nửa giờ nữa là có thể ra, anh ở bên ngoài chờ.” Y tá nói xong liền đẩy xe nôi trở lại bên trong.

Trâu Khải bỗng nhiên đ.ấ.m vào vai Cao Lãng một cái, vui vẻ nói: “Uầy, được đấy! Có nếp có tẻ, chữ 'Hảo' tự nhiên rơi trúng đầu cậu rồi, sau này cậu sinh thêm chẳng phải là muốn gom đủ hai chữ 'Hảo' sao?”

Cao Lãng buồn bực hừ một tiếng. Trâu Khải phát hiện sắc mặt Cao Lãng không đúng, lập tức hỏi: “Này, làm sao vậy? Mặt cậu sao trắng bệch thế kia? Có phải tôi đ.ấ.m mạnh quá không, ngại quá, tôi kích động quá thôi.”

Mày rậm của Cao Lãng hơi nhíu lại, lắc đầu: “Không liên quan đến cậu.”

Ồ, không liên quan đến tôi… Khoan đã, không đúng a, Cao Lãng dạo này đều ở doanh trại cũng đâu có bị thương, này…

Trâu Khải nhìn dáng đi của Cao Lãng có chút không đúng, đi theo hỏi: “Cậu rốt cuộc là làm sao vậy? Em dâu sinh con, cậu lại bị thương là thế nào?”

Cao Lãng liếc mắt nhìn hắn, cuối cùng mới nói: “Tôi không muốn Uyển Dung lại đau nữa, có hai đứa nhỏ là tốt lắm rồi.”

Trâu Khải nghe đến đây nếu còn không biết Cao Lãng vừa rồi đi làm gì, thì đầu hắn khẳng định là bị úng nước! Bất quá việc này hắn cũng không có gì để nói, Cao Lãng cũng đã có hai con, không sinh nữa kỳ thật cũng chẳng có gì ghê gớm. Quan trọng là cái quyết tâm này của cậu ta hạ xuống thật là nhanh, tàn nhẫn, chuẩn xác, hắn coi như hoàn toàn phục sát đất.

Giơ ngón tay cái lên, Trâu Khải nói: “Lợi hại, tôi hoàn toàn phục. Vừa lúc em dâu ở cữ cậu cũng có thể cùng nhau làm luôn. Việc này lát nữa cô chú tới cậu không định nói sao?”

“Không cần. Cũng sắp đến giờ rồi, cậu đi đón người đi, tôi ở chỗ này chờ.”

Sau khi Trâu Khải đi, nửa giờ sau Ứng Uyển Dung cùng bọn nhỏ cũng được đưa ra. Bởi vì là long phượng t.h.a.i nên vẫn thu hút sự chú ý của một vòng người xung quanh.

Cao Lãng đẩy xe nôi, y tá đẩy giường bệnh về phòng. Trâu Khải đã sắp xếp cho họ phòng đơn, tiện cho người nhà ở lại chăm sóc, nếu không ở phòng đôi mà bọn nhỏ khóc nháo lên thì vui tai lắm.

Ứng Uyển Dung đã sớm mệt mỏi đến cực điểm mà ngủ thiếp đi, mãi đến khi bị tiếng khóc của bọn nhỏ đ.á.n.h thức. Mở mắt ra thấy Cao Lãng đang chân tay luống cuống cầm tã vải thay cho con, loay hoay làm đứa bé khóc toáng lên.

Ứng Uyển Dung giãy giụa ngồi dậy, bất đắc dĩ vẫy tay với anh: “Đưa con cho em bế, anh mau thay tã cho đứa kia trước đi.”

Hai đứa nhỏ này đều đang quấy khóc, Cao Lãng bị tiếng khóc làm cho đầu ong ong, nghe thấy Ứng Uyển Dung nói vậy lập tức bế một đứa đưa cho cô, rồi nhanh ch.óng thay tã cho đứa còn lại, thở phào nhẹ nhõm.

“Đây là anh trai à?” Ứng Uyển Dung tò mò hỏi, nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nheo còn đỏ hỏn làm cô thật sự không cách nào khen là xinh đẹp được, đây không phải là đột biến gen chứ?

Cô sinh xong chỉ nhớ y tá nói là một trai một gái, xác nhận bọn nhỏ không sao cô mới ngủ thiếp đi.

“Đó là em gái.” Cao Lãng nói. So với anh trai, hắn càng thích cô em gái giống Ứng Uyển Dung hơn.

“Em xem lông mày cái mũi con bé giống em biết bao, thật xinh đẹp.” Trong mắt Cao Lãng lóe sáng, ngồi ở mép giường hoàn toàn quên mất thằng con trai.

Ứng Uyển Dung cạn lời nhìn Cao Lãng, xác định xem anh đang nói thật lòng hay là an ủi cô. Cái lông mày nhạt thếch này thì giống cô ở chỗ nào?

Cao Lãng tựa hồ rất thích em gái, ở bên cạnh vẫn luôn tương tác với con bé, chờ đến khi anh trai lại khóc lên mới lầm bầm một câu: “Vẫn là em gái ngoan hơn một chút, con bé đều sắp ngủ rồi.”

Ứng Uyển Dung cũng không biết là nên đồng tình cho ông anh trai đang tuổi sơ sinh đã bị ghét bỏ, hay là cảm thán mị lực vô song của cô em gái đã mê hoặc được ba nó.

Hai người còn đang dỗ con, cha mẹ tay mới chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí, cuối cùng vẫn là Trương Kim Hoa bọn họ đến giải cứu.

Thấy cháu trai cháu gái (cháu ngoại), mắt Trương Kim Hoa cùng Lý Hương Hoa sáng rực lên, buông đồ đạc xuống liền lao vào bế cháu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.