Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu - Chương 11: Vũ Điệu Nghê Thường & Ánh Mắt Si Mê

Cập nhật lúc: 27/01/2026 19:02

Cao Lãng dọc đường đi đều rầu rĩ không đáp lời Trâu Khải, nhưng Ứng Uyển Dung sắc mặt như thường, dùng kỹ xảo dẫn dắt Trâu Khải nói ra càng nhiều chuyện cũ của Cao Lãng.

“Em không biết Cao Lãng khi đó cùng tôi ở trong đội, cậu ta chỉ cần bị thương ở đâu, mấy cô y tá nhỏ đều sốt ruột không chịu được, bác sĩ Chu cũng...”

“Cậu không thể yên tĩnh chút sao?!” Cao Lãng liếc xéo qua, ánh mắt cảnh cáo nơi khóe mắt làm Trâu Khải coi như hiểu được cái gì gọi là huynh đệ như thủ túc, phụ nữ như quần áo.

Người ta nếu mặc quần áo của cậu, liền c.h.ặ.t thủ túc cậu. Trâu Khải hối tiếc một giây rồi vứt bỏ, lại nói sang chuyện phong thổ khác.

Ánh mắt Ứng Uyển Dung nhàn nhạt lướt qua gáy Cao Lãng. Cao Lãng tức khắc cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông lên, ngày hè nắng gắt thế này sao lại lạnh?

...

Ứng Uyển Dung đương nhiên biết cô nếu coi trọng Cao Lãng, người khác cũng có thể coi trọng. Người đàn ông ngốc nghếch cứng cỏi ưu tú như vậy, cũng chỉ có nguyên chủ bị mỡ heo che tâm mới không nhìn ra tốt xấu.

Hừ nhẹ một tiếng, Ứng Uyển Dung nhắm mắt lại, để gió đêm thổi bay những sợi tóc rơi rụng bên má, ngồi ở ghế sau cũng có chút mơ màng sắp ngủ, không lưu ý đến ánh mắt thâm sâu của Cao Lãng từ kính chiếu hậu thật lâu không dời đi.

Cái miệng lải nhải của Trâu Khải cũng ngừng lại, liếc mắt nhìn ánh mắt Cao Lãng, khẽ nhướng mày, cười thầm không thôi.

Nửa giờ sau bọn họ liền đến quân doanh, đường xá có chút xóc nảy, đi đều là đường đất, tốp năm tốp ba hộ gia đình rải rác cách đó không xa.

Trâu Khải thấy Ứng Uyển Dung mở mắt, chỉ vào ngôi nhà cách đó không xa nói: “Nhìn thấy không, rất nhiều gia đình quân nhân khu chúng ta đều tới đó mua chút rau, nghe nói rất rẻ, đều là nhà tự trồng, sạch sẽ. Giống như phiền toái bộ đội mua giúp đều là cần mua chút thịt thà, mấy thứ này tương đối khó mua.”

Ứng Uyển Dung gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Ừm, chờ an bài xong, lại mời anh qua nhà ăn bữa cơm xoàng. Tay nghề của tôi cũng không tính là quá tốt, nhưng làm anh ăn no uống say vẫn có thể làm được.”

Khó được nói đùa một câu, khóe môi Ứng Uyển Dung cong lên, gió nhẹ phất qua tóc cô, càng tôn lên đôi mắt sáng ngời ôn nhã, làm Cao Lãng cũng nhịn không được lộ ra nụ cười.

“Đội trưởng! Các anh về rồi à? Ui chao, bọn em đợi các anh đã lâu.” Giọng oang oang cực dễ nhận biết của Cảnh Duệ vang lên, một đám người cùng cậu ta ùa ra từ cổng.

Vốn dĩ không nhiều đồ đạc lắm, hai cái túi to đều trực tiếp bị bọn họ cướp đi, nhiệt tình không chịu được.

“Chị dâu, bọn em đã quét tước phòng sạch sẽ rồi, tối nay cũng không cần chị nấu cơm đâu, chúng ta cùng đi nhà ăn ăn!”

Vu Văn Diệu xách theo một góc túi da rắn, cười tủm tỉm nói. Thiệu An Bình bên cạnh khó chịu, nổi bật đều để cậu chiếm hết, bọn này thành người vô hình à?

“Chị dâu, đừng nghe nó, thằng nhóc này làm việc không thành thật, nếu không có bọn em giúp đỡ, nó làm sao tay chân nhanh nhẹn như vậy được.”

Tiếng ùa theo hết đợt này đến đợt khác. Mắt Ứng Uyển Dung mang ý cười, không tùy tiện phát biểu ý kiến, nếu tích cực nghe thì lại không đúng vị.

Đây đều là những người đáng yêu nhất.

Ứng Uyển Dung đi bên cạnh Cao Lãng. Cao Lãng tự mình chống một cây gậy, rất có cảm giác Thiết Quải Lý, động tác tuy chậm, bước chân lại trầm ổn hữu lực.

Mọi người đều phối hợp với tốc độ của Cao Lãng, chậm rì rì đi tới ký túc xá. Trâu Khải chủ động đi qua định đỡ Cao Lãng, bị anh từ chối.

Chờ tới lầu 3, mới phát hiện hoàn cảnh xác thật cũng được, hai phòng một sảnh, còn có một cái ban công nhỏ nửa kín, nhà vệ sinh, phòng bếp, tuy rằng không tính là quá tinh tế, nhưng cũng tạm ổn. Hai gian phòng, một gian phòng ngủ chính đặt một chiếc giường đôi, gian phòng nhỏ kia đặt giường đơn, ở hai người là dư dả.

Ứng Uyển Dung trong lòng gật đầu, trên mặt bất động thanh sắc. Chờ bọn họ đặt hành lý vào trong phòng xong, liền theo bọn họ xuống lầu chuẩn bị tham quan doanh trại.

Một đám người đi phía trước làm hành lang chật kín mít, chưa đi được hai bước liền nghe thấy một giọng nữ mang theo ngữ điệu phương Bắc vang lên: “Ấy, cô là người nhà của Cao Lãng à? Tôi tên là Phan Ngọc Phượng, vợ của Trác Cao Phi, ở ngay cạnh nhà cô.”

Cao Lãng đi phía trước thấy Ứng Uyển Dung dừng lại cũng đứng đó không động đậy. Ứng Uyển Dung vẫy vẫy tay với anh, ý bảo bọn họ đi xuống trước. Phụ nữ nói chuyện phiếm, anh chờ cái gì mà chờ?

Cao Lãng do dự trong nháy mắt, bị Trâu Khải bên cạnh ôm lấy vai, trực tiếp lôi xuống lầu, dọc đường còn giáo d.ụ.c: Đây là ngoại giao phu nhân a, sau này vợ cậu muốn ở đây, không quan hệ tốt với mọi người là không được đâu.

Ứng Uyển Dung nhìn người phụ nữ trước mắt thân hình cao lớn, có chút chắc nịch, trên làn da màu lúa mạch còn có một ít tàn nhang do nắng, khóe miệng toét ra là nụ cười đôn hậu.

“Cao Phi nói tối nay các cô cậu về, còn bảo tôi chuẩn bị thêm chút đồ ăn, lát nữa sang nhà tôi ăn cơm nhé. Nhà tôi còn có con gái, đi nhà trẻ, vẫn chưa về. Hôm nay có dì xinh đẹp, con bé nhất định rất vui.”

Nụ cười của Ứng Uyển Dung không đổi, ngữ điệu mềm nhẹ lại không làm ra vẻ, mang theo một luồng khí tức mát lạnh: “Chị dâu, ngại quá. Trước đó bọn em đã đồng ý với Văn Diệu bọn họ cùng đi nhà ăn ăn cơm, thế này đi, ngày mai em lại sang nhà chị quấy quả một phen, chị thấy được không?”

Phan Ngọc Phượng nhiệt tình nói: “Vậy quyết định thế nhé, may mắn tôi hôm nay vừa mới xào hai món, trước dùng tủ đông bộ đội làm lạnh đồ ăn, ngày mai hâm nóng là có thể ăn.”

Ứng Uyển Dung cười khẽ gật đầu, tư thái hào phóng, cũng không cùng cô ấy bàn luận vấn đề đồ ăn để qua đêm không có dinh dưỡng. Phải nói thời đại này chính là như vậy. Đồ ăn làm nhiều thừa, nhất định muốn giữ tươi phải để vào tủ lạnh, ngày hôm sau hâm nóng lại ăn.

Bộ đội người đông, đồ ăn không thể ngày nào cũng đi ra ngoài mua, như vậy nhất định là cần một nơi ướp lạnh thịt thà, hoặc là hầm hoặc là tủ đông.

Lại hẹn trước một bữa cơm, Ứng Uyển Dung cáo biệt Phan Ngọc Phượng. Chờ cô xuống lầu, liền thấy Cao Lãng một mình chờ ở dưới lầu, kinh ngạc hơi nhướng mày liễu, mắt hạnh tràn đầy nghi vấn.

“Lãng ca, sao chỉ có mình anh ở đây? Những người khác đâu?” Ứng Uyển Dung đi đến bên cạnh Cao Lãng hỏi. Đối diện là một đám lính trẻ mặc áo ngắn tay màu xanh quân đội đang chạy vòng tập thể.

Thấy hai người bọn họ như một đôi bích nhân đứng cùng nhau, còn ồn ào trầm trồ khen ngợi, bị huấn luyện viên hung hăng mắng cho vài câu, mới thè lưỡi chạy lên phía trước.

“Anh ở đây đợi lâu như vậy, đâu cần bọn họ tới giới thiệu cho em, anh tự mình làm là được.”

Cao Lãng liếc nhìn Ứng Uyển Dung, khi cô quay đầu lại thì dời ánh mắt đi. Hai người yên lặng đi dọc theo mép sân thể d.ụ.c về phía trước. Cao Lãng xác thật giới thiệu cho cô, nhưng tương đối đơn điệu.

Cái gì đây là ký túc xá, kia là nơi làm báo cáo, phía trước là nhà ăn, phía sau là sân thể d.ụ.c, cách đó không xa là rừng cây nhỏ...

Khi đi đến bên ngoài rừng cây nhỏ, mày kiếm Cao Lãng nhíu lại, trên mặt tràn đầy vẻ đau đớn. Ứng Uyển Dung thấy anh dừng lại nghiêng đầu nhìn thoáng qua, tim đập lập tức nhanh hơn, ôm lấy cánh tay trái cường tráng của anh, đỡ anh dựa vào cái cây bên cạnh.

“Sao vậy? Có phải vết thương bị rách không? Em đã sớm muốn nói, để người khác đỡ một chút lại không có gì ghê gớm, cái này thì hay rồi? Anh ở đây chờ em một chút, em đi gọi người tới đỡ anh đi phòng y tế xem sao. Nếu vết thương bị rách thì phải về bệnh viện...”

“Uyển Dung...” Cao Lãng cắt ngang tiếng lải nhải lo lắng như lửa đốt của Ứng Uyển Dung, giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn thở dốc, con ngươi không hề chớp nhìn đôi mắt xinh đẹp của cô.

“Hả?” Ứng Uyển Dung nghi vấn đáp lại, não bộ vẫn chưa chuyển qua khúc cua, còn đang suy nghĩ xem nên tìm ai tới, có cần dùng cáng không.

“Em hỏi anh, anh có nguyện ý hay không...” Trên mặt màu lúa mạch của Cao Lãng nổi lên một vệt đỏ ửng, giọng nói có chút căng thẳng, nhưng vẫn nói tiếp: “Cùng em yêu đương cả đời, anh nghĩ kỹ rồi.”

Ứng Uyển Dung dường như có chút hiểu tình hình trước mắt, vừa rồi đó chính là diễn xuất đi? Uổng công cô cầm tượng vàng Ảnh hậu, lại bị anh dùng một chiêu lừa được.

“Anh nguyện ý.”

Bên tai là tiếng gió thổi qua lá cây xào xạc, Cao Lãng không biết từ khi nào đã ôm c.h.ặ.t vòng eo mảnh khảnh của Ứng Uyển Dung, ánh mắt thâm sâu mang theo chút nhiệt ý nhìn cô, chờ cô đáp lại.

“Ngô, nhưng em hối hận rồi.” Ứng Uyển Dung cười khẽ, con ngươi cong lên nói thẳng. Cao Lãng lập tức cuống lên, vốn tưởng rằng tình đầu ý hợp sao lại thay đổi?

“Em là chê anh trả lời chậm sao? Hôm nay đều là do Trâu Khải cậu ta... Nếu không anh đã sớm muốn nói với em rồi. Em đừng giận, nghĩ lại được không?” Trong lòng Cao Lãng đều sắp ủy khuất c.h.ế.t rồi, nếu Trâu Khải ở trước mắt, anh đều có thể đ.ấ.m c.h.ế.t cậu ta! Hàm răng nghiến nghiến, vẫn là nén giận trước, khom lưng cúi đầu dỗ người về rồi nói sau.

Phụt một tiếng, Ứng Uyển Dung không nhịn được trước sắc mặt đủ màu của Cao Lãng, cười ra tiếng. Cao Lãng cũng phản ứng lại mình mở đầu lừa Ứng Uyển Dung, Ứng Uyển Dung cũng không kém cạnh chơi lại anh.

Trong lòng ngũ vị tạp trần, vừa cao hứng cô không để ý anh trả lời chậm, lại ảo não Ứng Uyển Dung không coi câu trả lời của anh ra gì, vừa vui vừa tức, lại tràn ngập tình yêu thích đối với cô, tức khắc nói không ra lời.

Ứng Uyển Dung chủ động ôm lấy eo thon chắc hữu lực của Cao Lãng, dưới lòng bàn tay là cơ bắp săn chắc, ngẩng đầu, dưới ánh hoàng hôn cuối cùng nói: “Như vậy, chúng ta liền nói xong rồi nhé. Cả đời, ở bên nhau.”

Lấy hôn phong ấn, chủ động lại biến thành Cao Lãng. Hơi thở dương cương của người đàn ông tràn ngập giữa môi Ứng Uyển Dung, động tác không thuần thục hiện ra sự ngây ngô của người đàn ông.

Đơn thuần dán sát cánh môi lẫn nhau hồi lâu, vẫn là Ứng Uyển Dung lặng lẽ dò ra đầu lưỡi. Cao Lãng tức khắc như được đả thông hai mạch Nhâm Đốc, nụ hôn thân mật kịch liệt trực tiếp làm Ứng Uyển Dung thiếu dưỡng khí, hoa mắt say mê, cánh tay vô lực rũ trên vai anh.

Hai người lưng dựa vào cây, hoàn toàn quên mất thời gian, chỉ đắm chìm trong nụ hôn nồng nhiệt, huyết khí dâng trào.

Thẳng đến khi tiếng người ồn ào dần dần tới gần, Cao Lãng mới hồi phục tinh thần lại, một cái lắc mình che chở Ứng Uyển Dung ở sau người. Đám đông không để ý nơi này có người đứng, tiếp tục đi đến nhà ăn ăn cơm.

Cao Lãng quay người lại, Ứng Uyển Dung đã sớm sửa sang lại quần áo bị nhăn do kích động vừa rồi, một tay vuốt phẳng sợi tóc, đôi mắt như nước như mang theo móc câu, làm Cao Lãng một trận nhiệt huyết dâng trào, thiếu chút nữa không nín được thở.

“Anh... Chúng ta đi nhà ăn đi, mọi người còn đang chờ.” Cao Lãng căn bản không dám nhìn vợ nhỏ của mình nữa, chỉ sợ bữa cơm chiều này cũng không ăn nổi.

Ứng Uyển Dung a cười một tiếng: “Đồ ngốc... Đi thôi.”

Tay hai người không tự chủ được nắm lấy nhau, khóe mắt dư quang đều lộ ra một luồng khí tức vui sướng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.