Ảnh Hậu Làm Quân Tẩu - Chương 16: Khổ Luyện & Âm Mưu Nơi Hậu Trường

Cập nhật lúc: 27/01/2026 19:03

Lâm Tuyết vẻ mặt ủy khuất chạy về đoàn văn công, mọi người mới vừa kết thúc một vòng diễn tập, thấy Lâm Tuyết đi chơi về, các cô gái nhỏ đều sán lại nói chuyện.

“Lâm Tuyết, cậu không phải muốn đi huyện thành chơi sao? Sao về nhanh thế?”

“Lâm Tuyết, sao sắc mặt cậu không tốt lắm vậy, có phải bị ốm không?”

Lâm Tuyết trong lòng bị đè nén, cũng không muốn ứng phó các cô ấy, trầm mặt đi vào phòng nghỉ hậu trường. Lâm Tuyết vừa đi, tiếng nghị luận lại nhỏ nhỏ vang lên.

“Tính tiểu thư của Lâm Tuyết thật là càng ngày càng lợi hại...”

“Đúng đấy, cậu xem cũng chỉ có Vương Phương chơi với cậu ta, cả ngày hếch mũi lên trời, không phải ỷ vào gia thế sao.”

“Được rồi được rồi, đừng nói nữa, lát nữa người ta mà quay lại, các cậu không có quả ngon để ăn đâu!”

Người phía trước nói gì Lâm Tuyết căn bản không để bụng. Trở lại phòng nghỉ, thấy Vương Phương đang ép chân, quần công phu màu trắng mỏng manh dán vào chân, trên khuôn mặt tú khí lấm tấm mồ hôi.

“Vương Phương! Cậu phải nghĩ cách cho tớ!” Lâm Tuyết đặt m.ô.n.g ngồi xuống ghế gỗ bên trong, miệng vừa mở liền kể hết chuyện vừa rồi, cuối cùng không tự tin nói một câu: “Lỡ như cô ta thắng thật thì làm sao bây giờ?”

Vương Phương hạ chân xuống. Chiều cao không cao gầy như Lâm Tuyết, nhưng cũng coi như thiếu nữ duyên dáng yêu kiều. Khác với Lâm Tuyết từ nhỏ được giáo viên chuyên môn dạy dỗ dáng múa, giọng hát, Vương Phương là chiêu số hoang dã, nhà không có tiền liền trộm đến trường học lỏm, cuối cùng được trường học tuyển làm học sinh năng khiếu, lại đến khi vào đoàn văn công, đều có quan hệ rất lớn với việc khổ luyện mỗi ngày.

Cầm lấy khăn lông trên bàn, lau mồ hôi trên mặt, Vương Phương quay đầu hỏi: “Này không giống Lâm Tuyết mà tớ biết, cô ta sao so được với cậu? Cô ta cho dù biết nhảy, còn có thể nhảy đẹp hơn cậu sao?”

Vương Phương tuyệt không phải b.ắ.n tên không đích. Lâm Tuyết cho dù là nuông chiều từ bé, nhưng nếu trình độ không qua cửa, cũng không vào được đoàn văn công quân khu.

Mặt mày Lâm Tuyết sáng ngời, cười đến trương dương: “Là tớ ngốc, tưởng người phụ nữ kia có môn đạo gì, hiện tại ngẫm lại, rõ ràng chính là cô ta cố ý nói như vậy.”

Vương Phương liếc cô ta một cái, cười nhạt nói: “Tuy rằng như thế... Nhưng là, Cao đội trưởng đều kết hôn rồi, cậu nếu còn như vậy, để người khác phát hiện thì không tốt đâu.” Ánh mắt hơi hoảng, rất nhanh quy về bình tĩnh.

Lâm Tuyết không cho là đúng nói: “Tớ làm gì chứ? Cô ta nếu thật cảm thấy không xứng, vậy thì ly hôn. Tớ nói chuyện đàng hoàng với cô ta, ai có thể bắt bẻ được? Tớ đã sớm nghe người khác nói, mấy ngày trước cô ta vẫn luôn sảo nháo trong điện thoại đòi ly hôn. Hiện tại thì hay rồi, biết anh Cao tốt, liền bám riết không buông. Chậc.”

Vương Phương khoác thêm một chiếc áo khoác, đ.á.n.h tan b.í.m tóc chải lại, rũ mắt xuống, giọng nói dần thấp: “Kỳ thật, tớ cũng cảm thấy Cao đội trưởng và cậu rất xứng đôi, nếu người phụ nữ kia biết khó mà lui, có lẽ Cao đội trưởng liền đồng ý cậu...”

Lâm Tuyết hất b.í.m tóc, tâm trạng rất tốt, khóe môi giương lên, vui mừng khôn xiết nghĩ đến cảnh Cao Lãng cầu hôn mình.

Người phụ nữ kia chính là tàn dư phong kiến! Tự do yêu đương và hôn nhân mới là thích hợp nhất với Cao Lãng!

Mà Ứng Uyển Dung gặp phải vấn đề mới. Tuy rằng có phòng tập múa trống, nhưng thân thể này cũng không phải là thân thể cô từng hạ khổ công luyện tập để đóng phim về kịch hát lúc trước.

Vô luận là hạ eo hay xoạc chân, đều quá mức miễn cưỡng. Từ trong ký ức chọn lựa ra đoạn ngắn tương đối ngắn thích hợp khúc mục, nửa tháng thời gian để luyện tốt, tuy rằng có chút miễn cưỡng, nhưng hiệu quả hẳn là không tồi.

“ Nghê Thường Vũ Y Khúc ” là nhạc khúc do Đường Huyền Tông sáng tác. Vũ đạo, nhạc khúc, phục sức, đều tận lực miêu tả tiên cảnh hư vô mờ mịt, dáng múa tiên nữ mạn diệu, làm người nhìn thấy quên tục.

Trong đó người nhảy truyền kỳ nhất chính là Dương Ngọc Hoàn, đồn đãi Đường Huyền Tông chính là bởi vì Dương Ngọc Hoàn nhảy Nghê Thường Vũ Y vũ mà thấy chi khuynh tâm.

Ứng Uyển Dung đương nhiên không có khả năng tái hiện toàn bộ dáng múa, bố trí lại một chút, càng thích hợp để cô nhảy. Bởi vì là độc vũ, cho nên tay áo dài dải lụa dài liền không thể thiếu.

Ứng Uyển Dung mượn đài radio kiểu cũ, hết lần này đến lần khác nghe nhạc khúc phát ra từ băng từ trong phòng, phất tay áo, hạ eo, gót sen khẽ dời, dẫm lên nhịp điệu xoay tròn.

Mỗi ngày trở về đều là bộ dáng mồ hôi đầm đìa, mày Cao Lãng càng nhíu càng c.h.ặ.t, vợ anh thậm chí cũng chưa phát hiện anh mấy ngày nay đều không cần dùng nạng đi đường!

Vốn là ăn nói vụng về, Cao Lãng thấy Ứng Uyển Dung bận rộn, liền càng không muốn nhắc chuyện này, chỉ mong thời gian trôi nhanh lên, nhanh đến lúc hội diễn văn nghệ, Uyển Dung cũng sẽ nhẹ nhàng hơn.

Nói thật, Cao Lãng đối với việc Ứng Uyển Dung có thể biểu diễn ra vũ đạo gì một chút cũng không để ý, cô chính là vợ anh, tốt hay xấu anh đều cảm thấy khá tốt.

Không am hiểu biểu diễn thì sao? Cùng anh vừa lúc xứng đôi!

Nửa tháng thời gian như nước chảy qua, trong chớp mắt liền đến ngày hội diễn. Vì để mọi người tận hứng tham dự, buổi chiều đặc huấn đều ngừng, mọi người mặc quân phục chỉnh tề ăn xong cơm trưa liền đi lại bên ngoài lễ đường.

Tuy rằng trong quân doanh đã kết hôn không ít, nhưng độc thân càng nhiều. Ai không biết đoàn văn công đều là một đám em gái tươi như hoa a! Nếu tìm được người bên trong làm vợ mình, kia thật đúng là sướng c.h.ế.t.

Mọi người ngẩng đầu chờ đợi. Lâm Tuyết cũng ở phòng hóa trang trang điểm xong xuôi, hôm nay cô ta muốn nhảy điệu múa dân tộc, vũ đạo là quen thuộc nhất. Mà Vương Phương thì cùng những người khác tạo thành vũ đoàn, mặc quần áo thời thượng và váy dài, nhảy điệu nhảy hiện đại.

“Đều chuẩn bị tốt nhé, lịch trình biểu diễn tôi đều chia cho các cô rồi, lát nữa dựa theo trình tự lên đài, tuyệt đối không thể sai sót. Dưới đài ngồi rất nhiều lão lãnh đạo, còn có thủ trưởng đoàn văn công kinh đô.”

Một người phụ nữ nghiêm túc cuộn bảng giờ giấc, vỗ vỗ cái bàn lại lần nữa nhấn mạnh, những cái khác bà ta không nói, sợ mọi người tâm tư cũng không ở biểu diễn.

Nghe nói lần này vị thủ trưởng kinh đô kia tới là để chọn lựa hạt giống tốt mang đi, muốn tổ chức quay cái phim truyền hình gì đó, việc này vẫn là người khác tiết lộ với bà ta. Muốn nói nổi bật, trong lòng bà ta cũng có mấy lựa chọn, nhưng tổng hợp các phương diện, bà ta vẫn tương đối xem trọng Lâm Tuyết, cho nên an bài cô ta hôm nay độc vũ, người bên cạnh múa phụ họa.

Đặc biệt hôm nay không chỉ có đoàn văn công tới biểu diễn, những quân tẩu kia cũng sẽ ra mấy tiết mục, có đối lập mới có lựa chọn. Người phụ nữ gật gật đầu, nhìn thoáng qua Lâm Tuyết, nghĩ đến việc an bài tiết mục của Ứng Uyển Dung ở ngay phía trên, ai ưu ai kém cũng là vừa nhìn liền biết.

Ứng Uyển Dung cùng các quân tẩu khác đứng ở hậu trường. Quần áo đoàn văn công có sẵn, cô thay xong liền dùng đồ trang điểm của mình trang điểm, tóc vấn thế nào cô vẫn có chút tâm đắc. Thấy người khác chải cho mình nhiều năm như vậy, có ngốc cũng biết làm.

Nơi nghỉ ngơi của quân tẩu và đoàn văn công là hai phòng khác nhau, sắp đến giờ sẽ có loa nhỏ trong phòng gọi tên, cho nên Lâm Tuyết thật sự không biết Ứng Uyển Dung biến thành cái dạng gì.

Phan Ngọc Phượng và Vương Mai thấy Ứng Uyển Dung thay quần áo xong đi ra cũng đã vẻ mặt giật mình. Chờ cô vấn xong tóc, cài trâm, ánh châu quang nhỏ vụn từ trên khuôn mặt tinh xảo hiện lên, giữa mày một đóa hoa đỏ nhạt, diễm lệ đoạt mục, vũ mị thiên thành.

Ứng Uyển Dung ngơ ngác nhìn chính mình quen thuộc mà xa lạ trong gương. Chỉ cần nghĩ đến bên ngoài là sân khấu thuộc về cô, giấc mộng đã từng cũng bất kỳ tới.

Cô vì cái gì mà đi lên con đường diễn xuất? Chỉ là vì nổi tiếng sao?

Mỗi khi cô nghiền ngẫm ra hỉ nộ ái ố của nhân vật, truyền cảm hứng đến khán giả xem phim, sự thỏa mãn kia, cô thế nào cũng không thể quên được.

Giới giải trí quá nhiều cám dỗ, lại quá mệt mỏi, đi đến phía sau, cô thậm chí đều đã quên chính mình vì cái gì muốn như vậy. Thẳng đến khi rời xa cái vòng đó, sự tịch mịch cũng ăn mòn trái tim cô, đây không phải tình cảm có khả năng bù đắp.

“Em, em là Uyển Dung?” Giọng Phan Ngọc Phượng đ.á.n.h vỡ hồi tưởng của Ứng Uyển Dung.

Ứng Uyển Dung nhìn Phan Ngọc Phượng và Vương Mai vẻ mặt kinh diễm, các quân tẩu xung quanh cũng ngơ ngác, mím môi cười, giống như trăm hoa đua nở. Nổi lên tâm tư trêu chọc, bèn đứng lên.

Váy dài quây n.g.ự.c thêu đóa mẫu đơn vàng lớn, tay áo bó vạt rộng, khuỷu tay vắt một dải lụa dài màu hồng phấn. Gót sen nhẹ nhàng, làm động tác chào, nhất tần nhất tiếu giống như người trong tranh bước ra.

Giọng nói thanh thúy dễ nghe giống như nước suối chảy xuôi lượn lờ vang lên: “Nô gia... Khuê danh, Ứng Uyển Dung.” Mắt hạnh chớp chớp, trò đùa dai thực hiện được giống nhau hài hước nhìn mọi người.

Tuy rằng biết cô là giễu cợt các cô ấy không phân rõ hiện thực và ảo tưởng, nhưng vẫn cảm thấy Ứng Uyển Dung thật sự quá đẹp...

“Uyển Dung, em trang điểm thế này chị cũng không dám nhận, cái cô Lâm Tuyết kia mọi người đều nói xinh đẹp, cũng chưa bằng một nửa em.” Phan Ngọc Phượng trắng ra nói.

Vương Mai còn đang ngẩn ngơ, căn bản không nói nên lời khác. Các cô ấy không có sự sáng tạo như Ứng Uyển Dung, mọi người quyết định cùng nhau ngâm thơ, an toàn hơn chút.

Ứng Uyển Dung mím môi cười, lúm đồng tiền nhàn nhạt lộ ra, khinh thanh tế ngữ nói: “Chị Ngọc Phượng chị quá khen rồi, em nào có tốt như vậy, để người ta nghe thấy lại chê cười em.”

“Em a, chính là tính tình quá nhu mì. Nhưng không sao, đêm nay Cao Lãng thấy em như vậy, đ.á.n.h giá về sau là đều không rời được em.” Phan Ngọc Phượng nhỏ giọng thì thầm, cười tủm tỉm nhìn Ứng Uyển Dung tư dung tuyệt sắc.

Đàn ông mà, ai không tham luyến sắc đẹp. Không trang điểm Ứng Uyển Dung đã là thanh lệ thoát tục, hiện tại trang điểm lộng lẫy một phen, cơ hồ đem tất cả mọi người đoàn văn công so xuống. Chỉ cần hôm nay nhảy hơi chút tốt, Cao Lãng khẳng định yêu không chịu được.

Đến nỗi Ứng Uyển Dung tính tình “rất nhu mì rất mềm mại” thì ngồi trở lại chỗ cũ nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng ôn lại nhịp điệu, giảm bớt khả năng phạm sai lầm lát nữa.

Mà Cao Lãng cũng ngồi ở hàng ghế đầu, vừa lúc đối diện giữa sân khấu, có thể sớm nhìn thấy vợ mình biểu diễn. Các lãnh đạo phía trước cầm sổ nhỏ thì thầm to nhỏ ghi chép cái gì đó.

Từng người biểu diễn xong xuống đài, thẳng đến khi người dẫn chương trình niệm đến tên Ứng Uyển Dung, báo ra tên vũ đạo: “Nghê Thường Vũ Y Khúc, Ứng Uyển Dung.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.