Anh Kể Chuyện Tình Với Người Khác Trong Đám Cưới Của Chúng Tôi - 2
Cập nhật lúc: 16/07/2026 05:06
Đó là một trong số ít những chuyện giữa chúng tôi có sự chứng kiến của bạn bè.
Sau khi anh nói xong, rất nhiều người lập tức phụ họa rằng nhớ chứ, nhớ rõ lắm.
Họ khen anh thật sự đã dốc hết tâm tư vì tôi.
Khi ấy, tôi cũng từng tin là như vậy.
Anh mơ màng tỉnh dậy một lần, gọi điện cho tôi, hỏi vì sao tôi không ở nhà.
Tôi nói có vài chuyện tôi chưa biết phải xử lý thế nào, nên ra ngoài đi dạo một chút.
Anh nói muốn ra ngoài ở cùng tôi, tôi nghe thấy tiếng anh mặc quần áo bên kia điện thoại, liền bảo anh đừng làm loạn nữa, mau đi ngủ đi.
Tôi nói: “Khi nào nghĩ thông rồi em sẽ về, nhanh thôi, sẽ không mất quá nhiều thời gian đâu.”
Anh khuyên tôi: “Tống Vãn Huân, đừng lãng phí tinh thần cho những chuyện khiến em phiền lòng.”
“Lúc nào cũng sẽ có chuyện khác thay thế nó, hơn nữa còn có thể cho em sự đáp lại tích cực hơn.”
“Em cứ do dự không quyết như vậy, chẳng khác nào tự tìm khổ cho mình.”
Tôi hỏi anh tối hôm ấy chuẩn bị màn tỏ tình mất bao lâu.
Anh nói: “Khoảng năm sáu tiếng.”
Được thôi, vậy tôi sẽ dùng đúng năm sáu tiếng này để đưa ra quyết định.
Anh gọi tên tôi, rồi nói với tôi: “Cảm giác này thật tốt.”
Anh hỏi tôi: “Tống Vãn Huân, cảm giác chuẩn bị hôn lễ thật sự rất tốt, đúng không?”
Thế nhưng trong những chuyện anh kể ra, lại không hề có chuyện này.
Giữa chúng tôi, dường như trong một khoảng không gian nào đó, đã chất chứa quá nhiều tiếc nuối mà trước đây tôi không hề hay biết.
Người bạn chuyên quay video đã chỉnh sửa xong đoạn video của Trần Uẩn Gia rồi gửi vào nhóm.
Vào thời điểm rạng sáng, phần lớn mọi người đã đi ngủ.
Những lời chúc thưa thớt hiện lên trên màn hình.
Trần Uẩn Gia ngủ rất say, vẫn chưa kịp nhìn thấy.
Tôi mở đoạn video ấy ra xem lại một lần nữa.
Rồi tôi lại nghe thấy câu chuyện thứ ba không thuộc về tôi mà anh đã nói.
“Anh nấu cho cô ấy một bữa đồ ăn chưa chín hẳn, kết quả khiến cô ấy ngộ độc thực phẩm phải vào bệnh viện.”
Khi nói xong câu ấy, tay anh vẫn còn nắm tay tôi, ngón cái không ngừng vuốt nhẹ lên mu bàn tay tôi.
Sự áy náy và đau lòng của anh, hóa ra vẫn kéo dài đến tận hiện tại.
Tất cả mọi người vừa cười anh nấu ăn dở, vừa cười anh si tình.
Còn tôi lại trở thành người duy nhất trong đám đông biết rõ sự thật phía sau.
Tôi giống như bị ép phải đứng trong câu chuyện ấy, tận mắt cảm nhận anh từng yêu một cô gái khác như thế nào.
Cảm giác đó giống như tôi vô tình nhìn thấy một mảnh rất nhỏ trong mối tình của họ.
Đó là sự vụng dại non nớt chỉ thuộc về riêng hai người họ.
Mà từ khi tôi và Trần Uẩn Gia gặp nhau, những chuyện như vậy chưa từng xảy ra giữa chúng tôi.
Chúng tôi gặp nhau bằng dáng vẻ trưởng thành nhất của mình, rồi cũng yêu nhau trong dáng vẻ trưởng thành nhất.
Tôi không thể chạm đến một Trần Uẩn Gia non nớt của năm tháng ấy.
Anh đã vĩnh viễn trao dáng vẻ non nớt đó cho một người phụ nữ non nớt khác.
Mà đến bây giờ, anh vẫn đang hoài niệm người phụ nữ ấy.
Dường như tôi thật sự bị chuyện này quấn c.h.ặ.t lấy tâm trí.
Cho nên dù đã ba bốn giờ sáng, tôi vẫn không hề có chút buồn ngủ nào.
Tám chuyện mà anh buột miệng nói ra mang đến cho tôi sự chấn động quá lớn, đến tận lúc này vẫn chưa hoàn toàn tan đi.
Dường như trước đây tôi chưa từng nghĩ đến việc giữa chúng tôi lại có bóng dáng của người thứ ba.
Hai người bình bình ổn ổn đi từ yêu đương đến kết hôn, tưởng chừng như đó là kết quả tự nhiên nhất.
Nhưng bây giờ nhìn lại, mọi thứ có lẽ cũng chưa từng yên ổn như tôi tưởng.
Chỉ là anh quá giỏi che giấu, còn tôi thì lại quá kém quan sát.
Ngày đó, khi tôi phát hiện ra những chữ hỷ được dán dưới bậc thềm, Trần Uẩn Gia còn hỏi tôi:
“Sự chú ý của em rốt cuộc đặt ở đâu vậy? Thành quả anh vất vả chuẩn bị lâu như thế, suýt chút nữa đã bị em bỏ qua rồi.”
Nhưng hình như anh cũng không cẩn thận như tôi từng nghĩ.
Đêm đó tôi nhìn anh rất lâu rất lâu, vậy mà anh vẫn không nhìn ra tôi đang lặng lẽ xét lại anh.
Đêm đó trong mắt tôi tuyệt đối không chỉ có tình yêu trọn vẹn dành cho anh.
Nếu còn thứ gì khác, có lẽ chính là chấn động và tủi thân.
Chỉ tiếc là anh chẳng đọc hiểu được điều nào.
Chuyện thứ tư anh kể không thuộc về tôi là:
“Để dỗ cô ấy hết giận, anh đã gọi cô ấy là cô nãi nãi suốt một tháng.”
Tôi luôn cảm thấy kinh ngạc trước khả năng biết co biết duỗi của anh thời trẻ.
Giữa chúng tôi chưa từng có kiểu giải quyết vấn đề như vậy.
Phần lớn thời gian, chúng tôi đều giữ nguyên tắc rằng những chuyện không vui thì nên giải quyết càng nhanh càng tốt.
Chúng tôi sẽ bình tĩnh phân tích nguyên nhân của sự việc, rồi cùng nhau xem gốc rễ mâu thuẫn nằm ở đâu.
Dường như hầu hết mọi vấn đề giữa chúng tôi đều sẽ có cách xử lý trong vòng một ngày.
Lỗi của anh thì anh nhận, lỗi của tôi thì tôi nhận.
Nhưng bây giờ anh lại để tôi biết rằng thì ra trước đây anh không phải lúc nào cũng xử lý vấn đề một cách rõ ràng, bình tĩnh và lý trí như vậy.
Đến lúc này, dường như tôi cũng không còn đủ sức nói đó chỉ là chuyện những người ấu trĩ mới làm.
Thậm chí tôi bắt đầu ngưỡng mộ bọn họ khi ấy.
Họ từng yêu một trận tình bốc đồng, chịu nhún nhường vì yêu, thẳng thắn, rực rỡ và náo nhiệt đến mức khiến người ta khó quên.
Tôi phải thừa nhận rằng trong lòng mình, tôi đang đem quá khứ và hiện tại của anh ra so sánh.
Tôi cố gắng tìm ra một kẻ chiến thắng giữa hai khoảng thời gian ấy.
