
Anh Ôm Sương Sớm, Tôi Rời Sân Chiều
Khi con gái đang chơi đùa, con bé nói bố là người gỗ.
Tôi buồn cười hỏi tại sao?
“Chị Tiểu Duyệt hôn cằm bố, bố không nhúc nhích, chính là người gỗ ạ.”
Giọng nói non nớt của con gái ngây thơ vô số tội.
Đồ chơi trong tay tôi lại rơi xuống đất, máu trong màng nhĩ cuộn trào ù đi.
Quý Nghiêu nghe thấy tiếng động, từ trong bếp bước ra, thấy tôi thẫn thờ liền quan tâm hỏi:
“Sao thế, vợ?”
Nhìn con gái đáng yêu dưới chân, tôi liều mạng tự nhủ bản thân phải bình tĩnh.
Đứa trẻ một tuổi rưỡi sẽ không nói dối, nhưng có thể nói nhăng nói cuội.
Sự chất vấn và cãi vã vội vàng chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn.
Tôi hít sâu một hơi, nhếch khóe môi:
“Không có gì.”
“Đúng rồi, chồng này, anh thấy cô sinh viên Kiều Duyệt Duyệt của em thế nào?”












