Ánh Sáng Ngọc Trai - 10

Cập nhật lúc: 18/09/2026 14:04

Ta biết nàng đang khóc phía sau.

Ta biết chỉ cần ta dỗ dành nàng một câu, nàng sẽ quên hết mọi lời cay nghiệt của ta.

Phu quân phàm nhân của Lý Trân Châu có lẽ sẽ dỗ dành nàng, nhưng Tạ Vô Trần thì không.

Cho dù tình cảm như biển nghiệp ngập trời cuồn cuộn tràn vào, ta tự có thuật dời non chắn nước.

Cho dù sao Hồng Loan cháy rực như lửa lan đồng cỏ, ta nhất định cũng sẽ dập tắt nó.

Vẫn là sư tôn nhìn thấu ta:

“Vô Trần, con đang sợ.”

“Đệ t.ử không sợ.”

Sợ sao?

Ta sợ.

Cảm xúc xa lạ tựa Thiên đạo vô thường, khiến người ta sợ hãi.

“Không thông tình khiếu, không thương chúng sinh, Vô Trần, con không thể ngộ đạo.”

Tại sao ta không thể ngộ?

Chẳng phải chỉ là ta nợ Lý Trân Châu ân tình năm năm sao?

Ta trả nàng là được!

“Sư tôn nói con có ân với ta, tiên nhân một lời đáng giá nghìn vàng, nàng muốn gì ta cũng sẽ đáp ứng.”

Thật ra, ta có chút mong đợi.

Ta biết nàng vẫn luôn muốn ta ở lại bên nàng.

Nếu nàng mở lời, ta có thể thuận lý thành chương, miễn cưỡng ở lại.

Ta biết nàng vẫn luôn muốn ta ở lại bên nàng.

Nếu nàng mở lời, ta có thể thuận lý thành chương, miễn cưỡng ở lại.

Nhưng nàng không cần ta nữa.

Nàng suy nghĩ rất lâu, đến khi ngước mắt nhìn ta lần nữa, trong mắt đã chẳng còn chấp niệm.

“Chàng chữa khỏi bệnh cho Đại Hoàng, vậy thì chàng không còn nợ ta nữa.”

Ta ngây ngẩn nhìn nàng.

Rõ ràng không hề bị thương, tại sao l.ồ.ng n.g.ự.c lại đau?

Nhưng Thẩm Đồng Quang cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp.

Bổ củi, cho gà ăn, thậm chí cả gấm vóc lụa là kia, chẳng qua cũng chỉ là một pháp thuật nhẹ nhàng mà thôi.

Hắn đối tốt với Lý Trân Châu chẳng qua vì muốn lừa lấy một trái tim để ăn.

Nhưng Lý Trân Châu ngốc, nàng không nhìn thấu.

Ta dùng pháp bảo sư tôn cho để áp chế pháp thuật của Thẩm Đồng Quang.

Thẩm Đồng Quang mất pháp thuật, sẽ không thể dùng những thủ đoạn ấy mê hoặc nàng nữa.

Ta tưởng như vậy, Lý Trân Châu sẽ nhìn rõ bộ mặt thật của hắn.

Nhưng tại sao bọn họ dường như lại càng gần gũi hơn?

Thẩm Đồng Quang dạy nàng ghi sổ, gánh đồ giúp nàng.

Nhưng dù sao cũng mất pháp thuật, Thẩm Đồng Quang không thể đứng ra bảo vệ nàng.

Thẩm Đồng Quang bị đ.á.n.h, vừa mất mặt vừa chật vật.

Ta chỉ nói với Trương Ma T.ử một câu, hắn đã sợ hãi khúm núm, bồi thường lại số trứng gà cho ta.

Xách giỏ trứng gà ấy, ta nghĩ Lý Trân Châu nhất định sẽ giống ta, chê Thẩm Đồng Quang vừa ngốc vừa vụng về, chê hắn khiến nàng mất mặt.

Sau đó nhìn thấy ta đòi lại công bằng cho nàng, nàng sẽ quay đầu về phía chính nghĩa, lựa chọn ta.

Nhưng nàng không làm vậy.

Nàng dìu Thẩm Đồng Quang, hai người khập khiễng trở về.

Rõ ràng trên mặt có vết thương, rõ ràng bị đ.á.n.h đến mất mặt như vậy.

Tại sao bọn họ vẫn có thể cười vui vẻ đến thế?

Điều Lý Trân Châu muốn rất đơn giản, nhưng ta chưa bao giờ hiểu.

Trân Châu không để bụng chuyện cũ, nàng rất dễ dàng tha thứ cho ta.

Nhưng ta không thể tha thứ cho chính mình.

Ta ở lại thôn Lý gia, khám bệnh phát t.h.u.ố.c cho những người dân từng có ơn với Lý Trân Châu.

Những ánh mắt biết ơn và thuần thiện của dân chúng khiến ta nhớ đến Tạ Vô Trần trước kia nông cạn và kiêu ngạo đến nhường nào.

Ta bỗng hiểu vì sao Lý Trân Châu lại là tình kiếp của ta.

Hóa ra sự thuần thiện và ngây thơ mà kẻ ngốc sinh ra đã hiểu, người thông minh lại phải dùng cả đời mới ngộ ra.

Ngoại truyện Thẩm Đồng Quang

Học trò trong mười dặm tám thôn đều biết.

Thôn Lý gia có một vị phu t.ử cực kỳ đẹp trai.

Không có phu t.ử nào đẹp hơn hắn, cũng chẳng có phu t.ử nào đ.á.n.h lòng bàn tay đau hơn hắn.

“Triệu Thiết Ngưu, ngươi tiêu đời rồi! Ngươi làm phu t.ử tức đến mức lộ cả sừng ra rồi!”

Bạn học đi ngang qua cười nhạo Thiết Ngưu:

“Chờ bị đ.á.n.h lòng bàn tay đi! Hì hì!”

Lưu Thúy Thúy là hàng xóm của Thiết Ngưu, một cô bé trượng nghĩa, hào sảng. Nàng chống nạnh:

“Thiết Ngưu, chờ đấy, ta đi cầu xin Lý sư nương giúp ngươi! Nhưng rốt cuộc ngươi đã làm gì mà chọc phu t.ử tức đến mức hiện nguyên hình vậy?”

“Ta không làm bài tập.” Thiết Ngưu nghĩ ngợi.

“Vậy Thẩm phu t.ử không đến mức tức giận như thế.” Thúy Thúy thấy kỳ lạ, “Làm bù là được rồi.”

“Ta… ta hình như còn nói bánh do Lý sư nương làm không ngon, nhưng ta nói rất nhỏ…”

Thúy Thúy dừng bước.

Thiết Ngưu thấp thỏm kéo tay áo Thúy Thúy:

“Sao ngươi không đi nữa?”

Thúy Thúy hất tay hắn ra:

“Xì! Chọc giận Thẩm phu t.ử thì chẳng sao, chuyện lớn đến đâu cứ cầu xin Lý sư nương là được. Nhưng ngươi lại nói xấu Lý sư nương, thần tiên có đến cũng không cứu nổi ngươi. Cứ chờ bị đ.á.n.h đi!”

Người trong thôn Lý gia cũng đều biết.

Thẩm phu t.ử không phải người, mà là một yêu quái vốn phải ăn thịt người.

Nhưng sau khi gặp phu nhân của mình là Lý Trân Châu, hắn đã đổi sang ăn bánh đường.

Mười năm trước, có một phàm nhân ngửi thấy mùi Thao Thiết mà tìm đến.

Phàm nhân cuồng nhiệt nói:

“Đại vương Thao Thiết, ta dùng một trái tim đổi lấy một điều ước, được không?

“Trái tim này của ta còn tươi…”

Nghe người kia gọi mình là đại vương, Thẩm Đồng Quang dừng bước.

Lại nghe người kia nói muốn cho hắn ăn tim, Thẩm Đồng Quang xua tay:

“Trân Châu không cho ăn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ánh Sáng Ngọc Trai - Chương 10: 10 | MonkeyD