Ánh Sáng Ngọc Trai - 12

Cập nhật lúc: 18/09/2026 14:05

Bánh đường sẽ càng ăn càng ít, nhưng nỗi nhớ chỉ ngày một nhiều hơn.

Bánh đường có thể ăn dè sẻn, nhưng hắn không biết phải tiết chế nỗi nhớ một người thế nào.

Một đêm trăng rất sáng, Thẩm Đồng Quang đói bụng, sờ vào túi Càn Khôn, rồi lại rụt tay về.

Không đói, không ăn nữa.

Nếu không, số bánh đường còn lại sẽ chẳng đủ để hắn nhớ nàng nữa.

Sư tôn không ở đây, chỉ nhờ Thi Vũ để lại một lời nhắn, bảo hắn xuống nhân gian ba mươi năm, tìm xem nhà nào làm bánh đường ngon hơn Trân Châu, rồi hãy trở về Lăng Trần Phong.

“Tại sao lại để tên ngốc này lang thang dưới nhân gian ba mươi năm? Người chẳng phải đã tính ra hết rồi sao? Cứ nói thẳng với hắn, mấy chục năm sau Trân Châu sẽ đi qua cây cầu nào đó, chẳng phải là được rồi sao?” Thi Vũ chống cằm hỏi.

“Nếu nói ra, hắn sẽ đứng chờ trên cây cầu ấy suốt mấy chục năm. Nhân gian náo nhiệt như vậy, vẫn nên để hắn tìm chút việc mà làm.”

“Người đã nói nhân gian náo nhiệt, không sợ trong ba mươi năm này hắn gặp được cô nương tốt hơn rồi thay lòng sao?”

“Trân Châu chuyển thế là tự do, Thẩm Đồng Quang cũng vậy.” Sư tôn khẽ mỉm cười, “Bảo hắn chờ, và hắn tự nguyện chờ, là hai chuyện khác nhau.”

Thi Vũ thông minh, nghe đến đây lại ngơ ngẩn.

Bảo hắn chờ, hắn tự nguyện chờ, chẳng phải đều là chờ sao?

Có gì khác nhau chứ?

Thẩm Đồng Quang xuống núi bắt đầu tìm món bánh đường ngon hơn bánh Trân Châu làm.

Đầu tiên hắn đến t.ửu lâu lớn nhất kinh thành, nơi đây mời được vị điểm tâm sư giỏi nhất Dương Châu.

Bánh đường lớp vỏ xốp giòn tinh xảo, hương ngọt tràn ngập khoang miệng.

Người khác khen không ngớt, Thẩm Đồng Quang chỉ lắc đầu.

Bánh đường của đầu bếp làm rất ngon, nhưng vẫn chưa đủ ngon.

Nhưng rốt cuộc không đủ ngon ở đâu, Thẩm Đồng Quang cũng không nói được.

Hắn chỉ có thể tiếp tục tìm.

Lại là một ngày thu trời đẹp, ven đường lại nở những đóa hoa nhỏ màu vàng.

Thẩm Đồng Quang nhớ Lý Trân Châu, liền hóa thành Thao Thiết bò lên một ngọn núi rất cao.

Hắn tưởng nơi này không có ai, nào ngờ lại gặp một lữ nhân đang vân du.

Lữ nhân nhận ra Thẩm Đồng Quang, cầm b.út ghi lại:

“Thao Thiết quả nhiên đúng như cổ tịch ghi chép, mình dê mặt người, răng hổ móng người.”

Thẩm Đồng Quang biến trở lại nguyên hình, khóc đến thương tâm, thế là trời đẹp chẳng còn, mưa lớn trút xuống.

Lữ nhân gật đầu, lại ghi thêm:

“Khóc thì trời mưa.”

Thẩm Đồng Quang ngượng ngùng không dám khóc nữa, sợ khóc tiếp, lữ nhân sẽ ghi thêm “Thao Thiết thích khóc”, như vậy mất mặt lắm.

Thẩm Đồng Quang nhìn chằm chằm lữ nhân, khiến lữ nhân ngược lại có chút ngượng ngùng:

“Thao Thiết thích ăn, đây là bánh do nương t.ử ta làm, chia cho ngươi một nửa.”

Bánh do nương t.ử của lữ nhân làm, tuy không phải bánh ngọt, vậy mà cũng có một chút hương vị của Lý Trân Châu.

Thẩm Đồng Quang lại muốn khóc.

“Vừa rồi ngươi khóc vì chuyện gì vậy?”

“Ta nhớ nương t.ử của ta. Ngươi không nhớ nàng ấy sao?”

“Cũng nhớ, nhưng ta vốn thích vân du, yêu núi sông, chỉ không thích bị ràng buộc.” Lữ nhân dựa vào thân cây, chỉ về biển mây cuồn cuộn phía xa, “Thiên hạ có biết bao cảnh đẹp mà không đi thưởng ngoạn thì thật đáng tiếc. Ngươi xem, chẳng lẽ nơi này không đẹp sao?”

“Đẹp lắm. Ta cũng muốn đưa nương t.ử của ta đến xem, nhưng nàng ấy không còn nữa.” Thẩm Đồng Quang nghĩ ngợi, “Nhưng không sao, kiếp sau ta tìm được nàng, lại đưa nàng đến đây xem.”

Nghĩ đến đây, Thẩm Đồng Quang lại vui vẻ.

Thao Thiết không buồn nữa, lữ nhân lại đau lòng:

“Đúng vậy, đáng lẽ nên đưa nàng ấy đi cùng…”

Mưa tạnh, lữ nhân quyết định về nhà.

Lúc chia tay, hắn vẫy tay với Thẩm Đồng Quang, nói một câu duy nhất mà Thẩm Đồng Quang thích nghe:

“Chúng ta giống nhau, đều đang tìm đường về nhà.”

Thẩm Đồng Quang cũng đến núi Thao Thiết, tìm những đồng loại thích ăn uống để hỏi thăm món bánh đường ngon nhất thiên hạ.

Đám Thao Thiết đang so tài xem thứ ngon nhất mình từng ăn là gì, để chọn ra Đại vương Thao Thiết.

“Thứ ngon nhất ta từng ăn là lòng tham danh lợi của một nam nhân.”

“Đồ ngốc, ngon nhất đương nhiên là si tâm của nữ nhân!”

Những thứ bọn họ nói, Thẩm Đồng Quang đều chưa từng ăn.

Thẩm Đồng Quang không lên tiếng.

Có người nhận ra Thẩm Đồng Quang:

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ánh Sáng Ngọc Trai - Chương 12: 12 | MonkeyD