Ánh Sáng Vĩnh Hằng - Chương 4

Cập nhật lúc: 24/08/2026 14:04

Tác giả: Hành Nhất Tiếu - 珩一笑

Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc

Buổi sáng cuối tuần ấy, La Hoan bắt đầu nhận ra Hà Thi Tùng có gì đó không đúng.

Đã rất lâu rồi, gia đình ba người bọn họ mới có được một ngày nghỉ trọn vẹn như vậy.

Hà Thi Tùng thường xuyên bận rộn, thời gian anh ở nhà ngày một ít đi. La Hoan vẫn luôn hiểu cho anh, cô biết, vì cô và con gái, anh đã cố gắng hết sức.

Nhưng Đậu Đậu đã lớn rồi.

Bọn họ nên đưa con bé ra ngoài một chuyến, cùng nhau đi dạo, cùng nhau tận hưởng một ngày bình thường như bao gia đình khác.

Hà Thi Tùng cũng đồng ý với suy nghĩ của cô.

Thứ bảy, cả nhà ba người đến công viên giải trí.

Hồi học cấp ba, Hà Thi Tùng từng hẹn La Hoan cùng đi đón sinh nhật anh, chỉ tiếc, cuối cùng cuộc hẹn ấy không thể thành.

La Hoan bỗng hỏi anh:

“Vì sao năm đó anh lại cho em leo cây?”

Hà Thi Tùng lắc đầu.

“Không phải anh cố ý, khi ấy anh không tìm được em.”

Anh im lặng một thoáng, rồi nói:

“Anh đã đ.á.n.h mất em.”

La Hoan khẽ “ồ” một tiếng.

“Nhưng bây giờ chúng ta chẳng phải vẫn ở bên nhau sao?”

“Ừ.”

Hà Thi Tùng nắm tay Đậu Đậu, dắt con bé đi chơi hết trò này đến trò khác. La Hoan chậm rãi theo phía sau, thỉnh thoảng giơ điện thoại lên chụp cho hai cha con vài tấm ảnh.

Cô đi không kịp, đành gọi với theo:

“Hà Thi Tùng, hai người đi chậm một chút.”

Đậu Đậu quay đầu, vui vẻ vẫy tay với cô.

“Mẹ ơi, nhanh lên! Chúng ta đi ngồi vòng quay khổng lồ!”

Những khoang kính trong suốt nối tiếp nhau, chậm rãi đưa họ lên cao.

La Hoan nhìn thành phố thu nhỏ dưới chân, rồi quay sang Hà Thi Tùng.

“Em nhớ anh sợ độ cao lắm mà, sao hôm nay lại dám lên?”

“Vì có em ở đây.”

La Hoan bật cười.

“Anh càng ngày càng biết nói lời ngon tiếng ngọt rồi đấy.”

Vòng quay tiếp tục đi lên.

Cho đến khi đạt đến điểm cao nhất.

La Hoan ngắm nhìn bầu trời trong xanh trước mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Cô cảm thấy mình tự do hơn bao giờ hết.

Như thể có một làn gió từ nơi rất xa xuyên qua thân thể, cuốn linh hồn cô bay lên tận những tầng mây.

Không còn xiềng xích.

Không còn bóng tối.

Không còn thứ gì có thể giam cầm cô.

La Hoan nhìn xuống dưới, bỗng cười nói:

“Nếu em rơi xuống thì sao?”

“Anh sẽ đỡ em.”

Cô cười.

Đó là sự ăn ý đã được tôi luyện qua rất nhiều năm tháng.

Bọn họ không phải người thân ruột thịt, nhưng từ lâu đã thân hơn cả người thân.

Hồi còn nhỏ, La Hoan từng giúp Hà Thi Tùng chắn những trận đòn của cha mẹ anh. Hà Thi Tùng cũng từng kéo cô trốn học, đưa cô ra ngoài trường ăn một bát mì cay.

Vì muốn tiết kiệm tiền, bọn họ từng mua vé suất chiếu phim lúc rạng sáng, kết quả là, bộ phim mới đi được một nửa, La Hoan đã dựa vào vai anh ngủ quên.

Cô từng lén lút dành dụm tiền suốt một thời gian dài, chỉ để đến sinh nhật mười tám tuổi của Hà Thi Tùng, tặng anh cây vợt cầu lông Jordan mà anh yêu thích nhất.

Hà Thi Tùng rất giỏi cầu lông.

Khi ấy anh còn từng hào hứng nói rằng sau khi vào đại học, anh nhất định sẽ gia nhập câu lạc bộ cầu lông, tham gia giải đấu sinh viên toàn quốc, giành tiền thưởng rồi đưa cô đến Iceland, nơi cô đã mong được đặt chân đến từ rất lâu, để cùng cô ngắm cực quang.

Mỗi lần nhắc đến những chuyện ấy, đôi mắt anh đều sáng lên.

Khi đó, anh có cả một tương lai rực rỡ ở phía trước.

Đáng tiếc, ngày hôm ấy, anh đã không xuất hiện.

Hôm nay là một ngày nắng rất đẹp.

Ánh sáng xuyên qua cửa kính, phủ lên mọi thứ một màu trắng lóa.

Nhưng chính thứ ánh sáng tưởng như dịu dàng ấy lại khiến bóng dáng Hà Thi Tùng trong màn hình điện thoại nhòe đi.

La Hoan vừa định gọi anh lại, muốn cả nhà chụp một tấm ảnh chung thật đẹp, vừa ngẩng đầu lên đã không còn nhìn thấy người đâu nữa.

“Hà Thi Tùng?”

Cô nhìn quanh.

Không có.

“Hà Thi Tùng!”

Giữa dòng người đông đúc, La Hoan loạng choạng bước đi.

Những gương mặt xa lạ, những thân ảnh qua lại, tất cả dưới ánh mặt trời ch.ói chang đều trở nên mơ hồ.

Cô giống như rơi vào một màn sương dày đặc.

Cô cố sức đưa tay ra, muốn xuyên qua lớp sương ấy để tìm một người.

Trời đất đảo lộn, mọi thứ quay cuồng.

Cơn choáng váng ập đến dữ dội.

Hà Thi Tùng.

Anh đang ở đâu?

Đầu gối La Hoan mềm nhũn, gần như khuỵu xuống.

Có lẽ là bản năng.

Cô không biết mình đang cầu xin ai, chỉ mong người ấy sẽ xuất hiện trước mặt cô ngay giây tiếp theo.

“Hoan Hoan.”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

“Anh ở đây.”

La Hoan nhìn quanh, nhưng vẫn không thấy anh.

“Nhìn anh.”

Giọng nói ấy dịu dàng đến mức gần như có thể trấn an tất cả bất an trong lòng cô.

“Anh ở ngay trước mặt em.”

“Đừng sợ.”

“Hoan Hoan, đừng sợ.”

Bóng dáng anh dần dần hiện rõ.

La Hoan lập tức túm lấy tay anh.

“Anh đã đi đâu vậy?”

Hà Thi Tùng chỉ cười.

Nụ cười dịu dàng ấy khiến cô không cách nào trách anh thêm được nữa.

Nhưng từ hôm đó, La Hoan bắt đầu nhận ra có điều gì đó không ổn.

Ngày hôm sau, Hà Thi Tùng vẫn làm bữa sáng như thường lệ.

Anh đặt đồ ăn lên bàn rồi đi đâu mất.

Đến khi La Hoan cho Đậu Đậu ăn sáng xong, trong nhà vẫn không thấy bóng dáng anh.

Cô gọi điện.

Đầu dây bên kia nhanh ch.óng được kết nối.

Nhưng rất lâu không có tiếng trả lời.

La Hoan không nói gì.

Chỉ lặng lẽ cầm điện thoại, nghe tiếng hít thở rất khẽ truyền tới từ đầu dây bên kia.

Gần giữa trưa, Hà Thi Tùng mới trở về.

La Hoan nhìn anh, không nhịn được mà oán trách:

“Anh ra ngoài sao không nói với em một tiếng?”

“Hoan Hoan, xin lỗi.”

“Anh đi đâu vậy?”

Cô nhìn hai tay anh trống không.

Rõ ràng không phải đi mua đồ.

Hà Thi Tùng không trả lời.

La Hoan bắt đầu nghi ngờ.

Cô tin anh.

Đương nhiên cô tin.

Cô chưa bao giờ nghĩ Hà Thi Tùng sẽ phản bội mình.

Nhưng giữa bọn họ, từ trước đến nay chưa từng tồn tại bí mật.

Hà Thi Tùng từ nhỏ đã là một người thành thật.

Nhưng anh quá thông minh.

Đối với một người thông minh, muốn dựng lên một lời nói dối đôi khi dễ dàng như trở bàn tay.

Cho dù mục đích của anh là bảo vệ cô, hay chỉ muốn lừa cô để cô không phải lo lắng, La Hoan đều không thể chấp nhận.

Đêm đó, cô dựa vào đầu giường xem một bộ phim hài.

Bác sĩ nói những thứ nhẹ nhàng, vui vẻ có thể giúp tâm trạng của cô tốt hơn.

Nhưng La Hoan nhìn màn hình hồi lâu, khóe môi vẫn không thể cong lên.

Trong đầu cô chỉ toàn là những chuyện Hà Thi Tùng đang giấu mình.

Một lúc sau, cửa phòng mở ra.

Hà Thi Tùng bước vào.

Anh lên giường, cúi xuống hôn cô.

La Hoan vô thức túm lấy cổ áo anh.

Cơ thể cô theo bản năng vẫn có chút kháng cự.

Nhiều năm trôi qua, phản ứng ấy đã gần như trở thành bản năng.

Nhưng trong lòng cô đã tiếp nhận Hà Thi Tùng từ lâu, nên sự kháng cự ấy chưa bao giờ thật sự thuộc về anh.

Anh đưa tay định tắt đèn.

La Hoan lập tức giữ tay anh lại.

“Vì sao phải tắt đèn?”

Hà Thi Tùng cúi đầu nhìn cô.

“Vì em không thích.”

“Em có thể.”

Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Người kia đã ngồi tù rồi, đúng không? Em không sợ ánh đèn nữa.”

“Không.”

Anh khẽ nói.

“Em sẽ không thích anh.”

La Hoan ngẩn người.

“Em làm sao có thể không thích anh?”

Cô rõ ràng yêu anh đến vậy.

Hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Đôi mắt La Hoan giống như một vùng hoang dã chưa từng có dấu chân người.

Bên trong là tuyết lớn mênh mang.

Là quật cường.

Là đau thương.

Là những năm tháng không thể gọi tên.

Rất lâu sau, Hà Thi Tùng cuối cùng vẫn thỏa hiệp.

Ánh đèn không tắt.

Và La Hoan nhìn thấy những vết sẹo trên người anh.

Chằng chịt, dữ tợn.

Dưới lớp da mỏng là những đường xương gầy gò nhô lên, giống như từng bị bão tuyết nghiền qua.

Cô nhìn rất lâu.

“Là vì em sao?”

Giọng cô khô khốc, gần như không còn chút âm sắc.

Vì muốn trả thù.

Vì muốn đưa người đàn ông kia vào tù.

Vì muốn khiến cô từ nay về sau không còn phải sợ hãi.

Cho nên trên người anh mới lưu lại nhiều vết thương như vậy.

Hà Thi Tùng không trả lời.

Anh chỉ cúi xuống hôn cô.

Hơi thở của anh vẫn trong trẻo như trước.

Giống như những chậu trầu bà vừa được tưới nước vào sáng sớm.

Hoặc giống mùi cỏ cây sau một trận mưa lớn.

Vòng tay anh vẫn vậy.

Có sự mỏng manh của thiếu niên năm nào, nhưng cũng có sức mạnh khiến người khác an tâm của một người đàn ông trưởng thành.

La Hoan nép vào lòng anh, chậm rãi nhắm mắt.

Khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi chìm vào giấc ngủ, cô không muốn nghĩ đến m.á.u tươi trong những giấc mơ.

Không muốn nghĩ đến thứ ánh sáng ch.ói mắt kia.

Không muốn nhớ đến mùi khói t.h.u.ố.c khó chịu.

Càng không muốn nhớ đến những cơn đau chân thực đến mức khiến người ta tỉnh dậy giữa đêm.

Chỉ cần Hà Thi Tùng ở bên cạnh.

Sự tồn tại của anh giống như một thứ t.h.u.ố.c gây tê dịu dàng, khiến tinh thần cô tạm thời được nghỉ ngơi.

La Hoan khẽ gọi:

“Hà Thi Tùng.”

“Ừ, anh đây.”

“Anh phải nói với em . . . anh sẽ mãi ở đây.”

Giọng anh bỗng trở nên xa xôi.

“Được.”

“Anh sẽ mãi ở đây.”

La Hoan chìm vào giấc ngủ.

Lần này, cô biết rõ mình đang nằm mơ.

Bởi trên người cô vẫn còn mặc chiếc áo khoác đồng phục năm ấy.

Hà Thi Tùng hẹn cô đến công viên giải trí.

Lấy cớ sinh nhật anh, hai người khó khăn lắm mới tranh thủ được một ngày nghỉ giữa những tháng ngày học hành nặng nề của năm cuối cấp.

Cô đã xin được cha mẹ cho phép, lén lút dành ra một ngày để đi chơi.

Nhưng La Hoan đứng dưới nhà đợi rất lâu.

Hà Thi Tùng vẫn không xuất hiện.

Sau đó, cô nhận được tin nhắn của anh.

Anh bảo cô đi trước.

Anh sẽ đến sau.

“Đáng ghét.”

La Hoan vừa lẩm bẩm trách móc, vừa bước về phía đầu đường, định đến đó đợi anh.

Cô nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

Nhưng cô không hề cảnh giác.

Ai sẽ đề phòng tiếng bước chân của một người xa lạ giữa ban ngày?

Cho đến khi một bàn tay bịt c.h.ặ.t miệng cô.

Xung quanh không có một ai.

La Hoan liều mạng giãy giụa.

Hai tay cô bị khống chế.

Hai chân mềm nhũn, hoàn toàn không thể tạo ra bất kỳ thương tổn nào đối với người phía sau.

Cô tuyệt vọng nhìn về cuối con đường.

Khoảnh khắc ấy, cô không cầu thần, cũng chẳng cầu Phật.

Cô chỉ cầu Hà Thi Tùng xuất hiện.

Hoặc bất kỳ người qua đường nào cũng được.

Chỉ cần có một người nhìn thấy cô.

Không có.

Không một ai nghe thấy tiếng kêu cứu bị mắc nghẹn trong cổ họng.

Ngay cả ông trời dường như cũng nhắm mắt.

Ngày hôm ấy, ánh mặt trời không hề rủ lòng thương với La Hoan.

Cô bị kéo vào một căn phòng bốc lên thứ mùi hôi khó chịu.

Không biết là mùi thức ăn để lâu đã lên men, hay đơn giản chỉ là mùi của sự bẩn thỉu.

Trên mặt đất chất đầy đầu lọc t.h.u.ố.c lá, chai rượu và những hộp mì ăn liền.

Dựa sát tường là một chiếc giường sắt gấp.

Trên giường trải một chiếc chăn bông cũ nát.

Đó là một căn phòng trong khu chung cư chưa hoàn thiện, chỉ cách nhà cô vài chục mét.

Trên trần treo một bóng đèn đơn sơ.

Ánh sáng trắng đến ch.ói mắt.

Giống hệt ánh mặt trời ban ngày.

Người đàn ông trước mặt mặc một chiếc áo khoác da màu đen.

Chất liệu rẻ tiền, vài chỗ đã sờn rách.

Nửa người dưới là chiếc quần jean không cài dây lưng.

Ông ta buông một tay ra.

Bàn tay chậm rãi đưa xuống.

La Hoan bật ra một tiếng hét thất thanh.

Rồi cô tỉnh dậy.

Căn phòng tối đen.

Không biết lúc ấy là mấy giờ sáng.

Có lẽ đã gần bình minh.

Cũng có lẽ đó chính là khoảnh khắc tối tăm nhất trước khi ngày mới bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ánh Sáng Vĩnh Hằng - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD