Ánh Sao Và Bầu Trời - Chương 2
Cập nhật lúc: 20/09/2026 04:00
"Sao em có thể làm chuyện như thế được? Là Thẩm Tinh Nhược quay về tìm anh sao? Cô ta đã nói gì với anh à?"
Tần Ngữ Vi ngược lại túm lấy tay áo Lục Hoài, khóc như đứt từng khúc ruột, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây rơi lã chã trên sàn xưởng vẽ.
"Em biết mà, em biết cô ta sẽ không dễ dàng buông tha cho chúng ta đâu. A Hoài, năm đó cô ta đột ngột bỏ trốn trong lễ cưới, biến anh thành trò cười cho cả thành phố, bây giờ quay về chắc chắn là muốn trả thù chúng ta. Cô ta làm sao có thể ác độc đến vậy chứ?"
Từng lời khóc lóc của Tần Ngữ Vi như đ.â.m thẳng vào những chỗ đau nhất trong lòng Lục Hoài.
Đúng vậy, lễ cưới ba năm trước, anh đứng lặng trên lễ đài một mình, đối mặt với ánh mắt thương hại xen lẫn giễu cợt của cả hội trường như một trò hề lớn nhất thế kỷ. Nỗi nhục đó đến nay vẫn là cơn ác mộng giữa đêm khuya của anh.
Sự biến mất đột ngột của Thẩm Tinh Nhược không lý do, không lời giải thích vốn đã là một loại tàn nhẫn và kiêu ngạo tột độ.
"Có lẽ, có lẽ Ngữ Vi nói đúng, cô ta chỉ là đang trả thù nên mới bịa ra lời dối trá độc ác như thế. Nhưng mà vì sao khi anh nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo và châm biếm kia của Thẩm Tinh Nhược, trong lòng lại có một tiếng nói đang gào lên rằng những lời cô ấy nói là sự thật?"
Lục Hoài rơi vào một cơn hỗn loạn chưa từng có. Lần đầu tiên niềm tin dành cho Tần Ngữ Vi xuất hiện một vết rạn mờ nhạt.
Anh đẩy Tần Ngữ Vi ra, giọng khàn khàn đầy mệt mỏi.
"Để anh yên một lát đã, Ngữ Vi. Anh cần suy nghĩ."
Đêm khuya, tầng cao nhất của khu biệt thự ven sông Bình Giang Số 1. Tôi đứng trước khung cửa kính lớn, phóng mắt nhìn ánh đèn rực rỡ của thành phố. Ly rượu vang trong tay khẽ lắc nhẹ, chất lỏng đỏ sẫm bên trong giống hệt m.á.u đã chảy trong tim tôi ba năm trước.
Chỉ cần nhớ lại khoảnh khắc đó, n.g.ự.c vẫn như bị kim đ.â.m.
Một tuần trước lễ cưới, Tần Ngữ Vi hẹn gặp tôi tại một quán cà phê yên tĩnh. Cô ta mặc một chiếc váy trắng đơn giản, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại mang theo sự điên cuồng liều lĩnh. Không vòng vo, cô ta rút từ trong túi ra một tờ phiếu siêu âm đẩy tới trước mặt tôi.
"Tôi đang m.a.n.g t.h.a.i con của A Hoài, đã được sáu tuần rồi, chị Tinh Nhược."
Đầu óc tôi trống rỗng, tai ù đi như có tiếng ong vỡ tổ. Tôi nhìn tờ ảnh trắng đen mờ mờ đó, cả thế giới như sụp đổ từng chút một.
Tôi và Lục Hoài yêu nhau từ đại học, bảy năm bên nhau, tình cảm sắp đơm hoa kết trái. Anh ấy yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy. Tôi chưa từng nghi ngờ điều đó.
Chỉ là Tần Ngữ Vi, cô bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh ấy, luôn là một tồn tại đặc biệt. Cô ta nói chỉ xem anh là anh trai, anh cũng nói chỉ xem cô ta là em gái. Tôi tin. Cho đến khi tờ siêu âm ấy xuất hiện như một cái tát giáng thẳng vào mặt khiến tôi tỉnh khỏi cơn mộng ngây thơ.
"Tinh Nhược, xin lỗi, tôi không cố ý."
Tần Ngữ Vi đột nhiên khụy xuống, quỳ ngay trước mặt tôi. Mọi người trong quán cà phê đều quay đầu nhìn, nước mắt cô ta rơi như chuỗi hạt đứt dây, giọng nghẹn ngào thê lương.
"Hôm đó A Hoài uống say, anh ấy tưởng em là chị, em thề em không cố ý, nhưng đứa bé là vô tội mà. Tinh Nhược, em xin chị, hãy cho bọn em một cơ hội. A Hoài xuất sắc như vậy, anh ấy không thể bị mang tiếng là có con trước khi kết hôn. Đứa bé cũng không thể vừa sinh ra đã không có cha. Chị yêu anh ấy nhiều như vậy, chắc chắn chị sẽ nghĩ cho anh ấy đúng không?"
Từng câu nức nở của cô ta như d.a.o đ.â.m vào lòng tôi. Ánh mắt soi mói xung quanh như kim châm lên người tôi. Tôi nhìn cô ta đang quỳ dưới đất, lại cúi xuống nhìn tờ giấy siêu âm, chỉ thấy trời đất quay cuồng.
Tất cả niềm kiêu hãnh, tất cả tình yêu của tôi vào khoảnh khắc đó đều trở thành một trò cười. Tôi không khóc cũng không làm ầm lên. Tôi chỉ lặng lẽ đứng dậy, nhìn xuống cô ta.
"Như cô mong muốn."
Hôm cưới, tôi biến mất không một lời. Tôi không mang theo bất cứ thứ gì, chỉ mang theo lòng tự tôn bị giẫm nát thành tro bụi.
Ký ức lùi xa, tôi ngửa đầu uống cạn ly rượu đỏ. Nỗi uất ức ngày ấy giờ đã hóa thành bộ giáp thép bọc kín tim.
9 giờ sáng hôm sau, buổi họp báo cáo tiến độ dự án. Lục Hoài với đôi mắt thâm quầng, sắc mặt tiều tụy, đứng trước màn hình trình chiếu, gắng gượng trình bày phương án đã chỉnh sửa.
Tôi ngồi yên lặng nghe đến khi anh ta nói xong.
"Xong rồi sao?"
Anh ta khẽ gật đầu.
Tôi cầm b.út laser chỉ vào màn hình.
"Cái gọi là phương án tối ưu của anh chẳng qua chỉ là vá víu trên nền cũ. Vấn đề c.h.ế.t người đầu tiên, lõi kết cấu tháp A, anh chỉ đơn giản cắt bớt lượng thép nhưng lại không tái tính toán mô hình lực học. Anh biết hậu quả là gì không? Khi gặp áp lực gió cực hạn, tòa nhà sẽ d.a.o động vượt ngưỡng an toàn. Vấn đề thứ hai, vật liệu mặt ngoài. Anh đổi nhà cung cấp, giá rẻ hơn, nhưng cấp độ chống cháy từ A giảm xuống còn B1. Anh định biến công trình hàng chục tỷ này thành một thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g lấp lánh à? Vấn đề thứ ba, hệ sinh thái thông minh. Anh cắt bỏ 40% chức năng, gọi đó là tối ưu ngân sách. Giám đốc Lục, một hệ thống bị thiến như vậy, ngoài mấy lời hoa mỹ trên tài liệu quảng cáo có chút giá trị thực tế nào không? Đây là l.ừ.a đ.ả.o thương mại."
Mỗi lời tôi nói ra, sắc mặt Lục Hoài lại trắng thêm một phần. Cả phòng họp im phăng phắc. Sĩ diện nghề nghiệp của anh ta bị tôi x.é to.ạc từng mảnh trước mặt mọi người rồi giẫm nát.
Tôi thu lại ánh mắt lạnh lẽo, công bố phán quyết.
"Phương án bị bác bỏ. Ba ngày, tôi chỉ cho các anh ba ngày. Nếu sau ba ngày tôi vẫn chưa thấy một bản kế hoạch ra hồn, Viễn Tinh Capital sẽ xem xét lại giá trị đầu tư của dự án này."
Câu nói ấy như một quả b.o.m dội thẳng vào hội nghị. Tan họp, tôi đi trên hành lang, sau lưng vẫn còn nghe tiếng bàn tán.
"Trời ơi, giám đốc Thẩm khủng khiếp thật. Giám đốc Lục trước mặt chị ấy chẳng khác gì thực tập sinh."
Tần Ngữ Vi cảm nhận được nguy cơ chưa từng có. Từ lúc Lục Hoài rời xưởng vẽ đến nay, anh ta hoàn toàn không liên lạc lại. Tất cả cuộc gọi của cô ta đều bị ngắt máy. Cô ta chắc chắn là Thẩm Tinh Nhược đã nói gì đó khiến anh d.a.o động. Cô ta không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t.
Trưa hôm sau, Tần Ngữ Vi xách một hộp cơm giữ nhiệt trang trí tinh xảo đến dưới tòa nhà Hoàn Vũ. Cô ta mặc váy ren trắng, trang điểm nhẹ như không, trông như một đóa bạch liên yếu ớt trong gió.
Vừa bước vào sảnh lớn liền tình cờ gặp tôi từ thang máy bước ra. Tôi đang trò chuyện công việc với trợ lý thì Tần Ngữ Vi như một con nai nhỏ hoảng hốt, vội vã bước lại gần rồi bất ngờ chẹo chân. Hộp cơm trong tay rơi khỏi tay, bay thẳng về phía tôi.
Tôi theo phản xạ nghiêng người tránh. Canh gà trong hộp chủ yếu đổ xuống sàn, nhưng vẫn có vài giọt b.ắ.n lên áo vest màu trắng ngà của tôi, để lại vết ố dầu rất rõ.
"Á!"
Tần Ngữ Vi hét lên rồi nước mắt trào ra.
"Xin lỗi, xin lỗi cô Thẩm, tôi không cố ý."
Cô ta ngồi xổm xuống, lúng túng rút khăn giấy lau vết bẩn trên áo tôi, vừa lau vừa khóc.
"Tôi chỉ muốn mang canh đến cho A Hoài, tôi thật sự không có ác ý. Xin cô đừng giận."
Giọng cô ta không lớn, nhưng trong đại sảnh yên tĩnh, đủ để tất cả nghe thấy. Nhân viên xung quanh bắt đầu nhìn chúng tôi với ánh mắt khác lạ.
Tôi lạnh mặt nhìn người phụ nữ đang diễn xuất dưới chân, trong lòng không chút gợn sóng.
Chiêu cũ rích này, ba năm trước cô ta đã dùng rồi, bây giờ vẫn không đổi sao?
