Ánh Sơ - Chương 7
Cập nhật lúc: 04/07/2026 06:01
Huynh trưởng gãi đầu.
“Ta cũng có thể dạy muội ấy mà…”
A tỷ chớp mắt với huynh ấy.
Huynh trưởng lập tức đổi lời.
“À… ta không có thời gian.”
Đỗ Ngôn Khanh đứng bên cạnh kéo kéo tay áo phụ thân.
“Phụ thân, người về đi. Tướng quân là người tốt, sẽ không hại con đâu.”
Đỗ đại nhân hừ lạnh.
“Đó là vì ngươi chưa thấy năm xưa hắn chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng ta là lão cẩu.”
Huynh trưởng lặng lẽ quay mặt đi.
Đỗ Ngôn Khanh nói:
“Phụ thân, lúc phụ thân mắng người khác cũng dữ lắm mà.”
Đỗ đại nhân quát:
“Câm miệng! Ta đang nói giúp ai hả?”
Khó khăn lắm mới tiễn được Đỗ đại nhân về, Đỗ Ngôn Khanh cuối cùng cũng rảnh rỗi, sải bước tiến vào viện của ta.
Vừa nhìn thấy ta, mắt hắn sáng lên, cười đến mức mặt mày hớn hở.
“Tam tiểu thư! Cuối cùng ta cũng gặp được nàng rồi!”
Ta: “???”
A tỷ: “???”
Đỗ Ngôn Khanh hơi ngượng ngùng.
“Ta cứ luôn mơ thấy mình cùng một cô nương ở trên núi…”
Sắc mặt ta lập tức thay đổi.
Ba bước thành hai bước lao tới, ta bịt c.h.ặ.t miệng hắn.
Mặt hắn đỏ bừng, sau đó ánh mắt khẽ động, đầu lưỡi nhanh như chớp l.i.ế.m nhẹ vào lòng bàn tay ta.
Ta như bị sét đ.á.n.h, bật mạnh lùi về sau, tròn xoe mắt.
A tỷ chẳng hiểu gì, vẫn tiếp tục hỏi:
“Mơ thấy cùng một cô nương trên núi làm gì?”
Đỗ Ngôn Khanh l.i.ế.m khóe môi, thành thật đáp:
“Cùng nhau tụng kinh.”
“Cô nương ấy trông giống Tam tiểu thư y như đúc.”
Tụng kinh cái quỷ!
Kiếp trước ta suýt bị hắn hành hạ c.h.ế.t ngay trên bồ đoàn.
Hắn bắt ta đọc 《Tâm Kinh》, đọc sai một câu là phạt một lần.
Lần nào ta cũng ngất lịm trên bồ đoàn, tỉnh lại thì đọc tiếp, đọc xong lại ngất.
Hắn nói đó là lấy kinh văn áp chế cổ độc.
Ta thì nghi ngờ hắn đơn giản chỉ muốn nhìn ta khóc.
Vậy nên…
Những lời vừa rồi…
Là mơ thấy chuyện của kiếp trước sao?
Nếu đều là người quen cả rồi…vậy ta cũng bớt kiêng dè hơn vài phần.
…
Đỗ Ngôn Khanh dạy ta b.ắ.n cung, gần như ôm trọn cả người ta vào lòng.
Lồng n.g.ự.c hắn áp sát lưng ta, cách một lớp y phục mỏng mà hơi nóng vẫn truyền tới, khiến cả người ta mềm nhũn, suýt nữa cầm không nổi cây cung trong tay.
Tên yêu nghiệt này…rõ ràng là cố ý.
Giữa chừng nghỉ uống nước.
Hắn ngửa đầu uống một ngụm, cũng chẳng biết là vô tình hay cố ý, dòng nước men theo cằm chảy xuống, làm ướt cả một mảng cổ áo.
Lớp vải vừa dính nước lập tức trở nên mỏng hơn, để lộ thấp thoáng đường nét bên dưới.
Ta nhìn hai lần.
Lại nhìn thêm hai lần.
Trong lòng ngứa ngáy khó chịu, chỉ muốn hắt nguyên bát nước trong tay lên người hắn, rồi thuận lý thành chương nhào tới.
Ta bưng chén trà, thử dò hỏi:
“Trong giấc mơ… chàng còn mơ thấy gì khác nữa không?”
Đỗ Ngôn Khanh đặt chén xuống, nghiêng đầu nghĩ ngợi, cười vô cùng vô tội.
“Quên rồi.”
“Dù sao cũng chưa danh chính ngôn thuận, sao ta có thể nói ra được?”
“Nếu làm hỏng thanh danh của Tam tiểu thư, vậy chẳng phải đều là lỗi của ta sao?”
Ta c.ắ.n răng.
Đằng nào cũng nói đến nước này rồi.
“Nếu trong mơ ta đã làm chuyện đó với chàng…”
“Ta bằng lòng chịu trách nhiệm.”
Hai mắt hắn lập tức sáng bừng, vui vẻ ra mặt.
“Thật sao?”
“Vậy… ta làm lớn?”
Sao ta cứ có cảm giác hình như hắn chờ đúng câu này của ta thì phải?
Đỗ Ngôn Khanh sốt sắng nắm lấy tay ta, không nói không rằng đặt lên n.g.ự.c mình.
“Tam tiểu thư, nói rồi nhé.”
“Ta làm lớn!”
Ta thuận tay bóp hai cái.
Cảm giác quả thật không tệ.
Thế là mặc hắn muốn làm gì thì làm.
“Được được được… chàng làm lớn.”
Tiến triển giữa ta và Đỗ Ngôn Khanh thật sự khiến A tỷ và huynh trưởng kinh hãi.
Huynh trưởng ngây người ngồi rất lâu, cuối cùng mới nghẹn ra được một câu:
“Đỗ đại nhân nhìn chính trực liêm minh, đầy vẻ chính khí…”
“Sao lại sinh ra một đứa con trai… nôn nóng đến vậy?”
A tỷ ngồi bên cạnh uống trà, suýt sặc.
“Ai mà ngờ được chứ…”
Chuyện ta đến Đỗ phủ cầu thân chẳng biết sao lại truyền đến tai Tô gia.
Hôm ấy ta đang ngồi trong sân đọc thoại bản thì bỗng nghe phía trước ồn ào náo nhiệt.
Nha hoàn chạy vào báo người Tô gia tới.
Ta bước ra xem.
Hay lắm.
Tô phu nhân dẫn theo năm vị di nương, cả sáu người rầm rộ đứng chặn kín trước cửa thư phòng của huynh trưởng.
“Tướng quân, thế này không đúng.”
“Rõ ràng A Ngự nhà ta quen Tam tiểu thư trước, sao lại đến Đỗ gia cầu thân trước chứ?”
“Đúng vậy.”
“A Ngự ở nhà ngày nào cũng trông ngóng mỏi mắt.”
“Chẳng lẽ các người định không chịu trách nhiệm?”
“Nó ngày nào cũng nhìn chằm chằm mấy cái hột đào kia, mài từng hột đến nhẵn bóng rồi xâu thành chuỗi, nâng niu như báu vật, cả lúc ngủ cũng nắm c.h.ặ.t trong tay.”
Ta nghe mà ngẩn người.
Cuốn thoại bản trên tay cũng rơi xuống đất.
Huynh trưởng quay đầu nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt.
“Tô công t.ử… cũng đồng ý sao?”
Ta còn mờ mịt hơn huynh ấy.
“Muội cũng không biết…”
“Muội cứ tưởng chàng không muốn…”
Tô phu nhân vừa nghe vậy liền sốt ruột, bước nhanh tới nắm lấy tay ta.
“Tam tiểu thư.”
“Con đã tặng đào cho nó rồi, sao lại không tính là sính lễ được?”
“Những quả đào ấy quả nào cũng căng mọng, hồng hào, chẳng phải chính là tấm lòng của con sao?”
“Lão gia nhà ta đã sớm dò hỏi ý tứ của huynh trưởng con rồi.”
“Biết con chỉ chiêu tế chứ không xuất giá.”
“Nhà chúng ta đều là người cởi mở, hiểu được.”
Ta há miệng.
Lại há miệng.
Đào…là sính lễ sao?
Huynh trưởng vẫn chưa hoàn hồn.
“Vậy… Tô đại nhân đồng ý à?”
Tô phu nhân đặt mạnh chén trà xuống bàn, dứt khoát đáp:
“Ông ấy không đồng ý thì hòa ly.”
“Ta với năm vị di nương cùng nhau rời đi.”
“Con trai là chúng ta nuôi lớn.”
“Ông ấy quản được chắc?”
Huynh trưởng nghẹn lời, lại nói:
“Nhưng Đỗ công t.ử đã nói muốn làm lớn…”
Tô phu nhân xua tay.
“Chuyện đó không vội.”
“A Ngự nhà ta cũng ưu tú như vậy.”
“Dựa vào đâu không thể làm lớn?”
Bà bảo chuyện ai làm lớn ai làm nhỏ thì để bọn họ tự thương lượng.
Việc trước mắt là định ngày thành thân trước đã.
