Anh Trai Bạn Thân Thành Chồng Tôi - Chương 7
Cập nhật lúc: 23/08/2026 02:04
18
Tôi trừng anh một cái.
Biết rồi còn hỏi.
Sau khi Chu Bách Bác tiễn bạn về, tôi lấy cây chổi lông gà trong nhà, khoanh tay trước n.g.ự.c.
“Em khuyên anh thành thật khai báo. Tối nay em còn có thể cân nhắc cho anh vào phòng ngủ.”
“Nếu không thì gia pháp hầu hạ.”
Chu Bách Bác rất thành khẩn lấy từ ví ra tấm ảnh năm năm trước, đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy nhìn thử.
Bức ảnh không đầy đủ, như bị ai cố tình cắt mất một phần.
Trên ảnh có một nam một nữ.
Một người mặc vest đen, người kia mặc áo cử nhân.
Chẳng phải chính là Chu Bách Bác và tôi sao?
“Đây không phải tấm ảnh chụp ở lễ tốt nghiệp đại học, lúc anh tới đón Thanh Thanh rồi chúng ta chụp chung à?”
Tôi nhíu mày khó hiểu:
“Nhưng không đúng. Đáng lẽ phải có cả Thanh Thanh mới đúng.”
Chu Bách Bác có vẻ chột dạ.
Anh ho nhẹ rồi nói rất tùy tiện:
“Ừm... tôi vô tình cắt mất.”
“?” Tôi càng nghi ngờ. “Đến ảnh của em gái ruột anh mà anh cũng ‘vô tình’ cắt mất được à?”
Anh không hề do dự:
“Ừ.”
Thấy tôi vẫn nhìn, biểu cảm Chu Bách Bác có chút gượng gạo. Anh đưa tay muốn lấy lại tấm ảnh:
“Được rồi.”
Nhưng tôi né đi.
Tôi cười ranh mãnh, tiến lại gần.
Anh theo bản năng lùi về sau, không dám đối diện ánh mắt tôi.
“Chu Bách Bác.”
Tôi cười, ép anh tới sát tường rồi chậm rãi hỏi từng chữ:
“Không phải anh đang xấu hổ đấy chứ?”
Hơi thở Chu Bách Bác nặng hơn, vành tai hơi đỏ.
Anh vẫn không dám nhìn tôi.
Giọng khàn thấp:
“Không phải em biết hết rồi sao?”
Không phủ nhận, coi như mặc nhận.
19
Tôi không ngờ Chu Bách Bác lại thích tôi từ sớm đến vậy.
Bởi mỗi lần gặp, anh luôn mang vẻ lạnh nhạt cao ngạo.
Vừa nhìn đã thấy khó gần.
Thế nên mỗi khi đứng trước mặt anh, tôi luôn cố nói ít được câu nào hay câu ấy.
Nhưng đôi khi anh lại rất quan tâm tôi.
Tôi vẫn tưởng vì mình là bạn thân của em gái anh nên anh mới như vậy.
Tôi hỏi:
“Vậy sao trước đây anh luôn tỏ ra lạnh lùng?”
“Em chưa từng nghĩ anh sẽ thích em.”
Anh đáp:
“Mỗi lần nhìn thấy tôi, em đều giống con thỏ bị dọa sợ.”
“Tôi sợ em sẽ ghét.”
Chu Bách Bác cụp mắt, như nhớ tới chuyện gì đó, những ngón tay hơi co lại.
Tôi gật gù, thử tưởng tượng Chu Bách Bác ngày trước đột nhiên tỏ tình với mình.
Chắc tôi sẽ sợ đến mức tưởng anh bị ma nhập mất.
Im lặng vài giây, Chu Bách Bác đột nhiên nói một câu chẳng đầu chẳng cuối:
“Hồi nhỏ em cũng vậy.”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt chẳng hiểu sao có chút tủi thân.
Tôi ngẩn ra:
“Hồi nhỏ?”
“Chúng ta từng gặp nhau à?”
Chu Bách Bác lộ vẻ “quả nhiên em quên sạch rồi”, chậm rãi giải thích:
“Hồi nhỏ em từng sống cạnh nhà tôi, còn chủ động nói muốn làm bạn với tôi.”
“Ban đầu em nhiệt tình quá mức, kể cho tôi nghe đủ thứ về mình.”
“Còn gọi tôi là anh lớn, gấp cả một lọ sao đủ màu tặng tôi.”
“Nhưng đến lúc tôi muốn lại gần, em lại hoảng sợ đẩy tôi ra, ánh mắt như gặp thứ gì đáng sợ lắm.”
Theo lời anh, những hình ảnh bị lãng quên trong ký ức dần rõ ràng.
Tôi bật cười, đưa ngón trỏ chọc vào má anh.
“Có khi nào... cô bé đó không hề sợ anh?”
“Chỉ là trên vai cậu bé kia lúc ấy có một con bọ ngựa nhỏ. Cô bé sợ quá nên lỡ tay đẩy anh thôi.”
Chu Bách Bác buồn buồn hỏi:
“Vậy sao cô bé lại chạy?”
Tôi giải thích:
“Vì cô bé nhát gan, chạy đi tìm người tới giúp.”
“Nhưng khi quay lại thì cậu bé chẳng thèm để ý cô ấy nữa, sau đó còn chuyển nhà.”
Chu Bách Bác mím môi, nắm lấy ngón tay tôi, nghiêm túc hỏi:
“Vậy nghĩa là cô bé đó chưa từng ghét cậu bé, tất cả chỉ là hiểu lầm?”
“Tất nhiên.”
Tôi rút tay về, vòng tay qua cổ anh.
H.ô.n lên môi anh rồi cười:
“Vậy anh Chu của em có thể kể cho em nghe câu chuyện thầm yêu của anh được chưa?”
Ánh mắt Chu Bách Bác khựng lại, sau đó bật cười:
“Ừ.”
HẾT
