Anh Trai Kế Bệnh Kiều Chiếm Hữu Tôi - 7
Cập nhật lúc: 04/08/2026 17:04
Thì khóe mắt bỗng nhìn thấy bóng dáng Bùi Dĩ Ngọc bước xuống cầu thang.
Tôi lập tức thu nụ cười hở hết cả răng lại.
Khôi phục vẻ mặt vô cảm, có vẻ Bùi Dĩ Ngọc định ra ngoài mua gì đó.
Tôi nhìn anh vài lần.
Không hiểu sao lại cảm thấy tâm trạng anh rất tệ.
Chính xác hơn là từ một tuần trước, bầu không khí quanh người Bùi Dĩ Ngọc đã trở nên lạnh lẽo.
Ngay cả lời nói cũng ít hơn trước.
Đúng lúc tôi còn đang do dự có nên lên lầu luôn hay không.
Bùi Dĩ Ngọc bỗng gọi tôi:
"Em gái.”
Tôi khẽ đáp:
"Dạ?”
Anh lại cúi mắt nhìn mặt đất, mỉm cười nhàn nhạt:
"Em sẽ luôn ở bên anh trai, đúng không?”
Vì khoảng cách quá xa, tôi không nghe rõ anh nói gì.
Chỉ gật đầu bừa một cái.
Rồi cũng không để đoạn đối thoại nhỏ này trong lòng.
Dù sao nếu không có gì bất ngờ, tối nay bản tiểu thư sẽ bắt đầu cuộc sống mới vừa giàu vừa đẹp rồi.
13
Màn đêm buông xuống.
Như thường lệ, tôi bưng một cốc sữa, gõ cửa phòng Bùi Dĩ Ngọc.
Khác với mọi lần, trong cốc sữa lần này không phải t.h.u.ố.c ngủ.
Mà là t.h.u.ố.c kích thích.
Theo nguyên tác, lúc này nam chính đã nhận ra có điều bất thường, bắt đầu liên tục tránh né nữ phụ.
Còn nữ phụ bệnh kiều vì không chịu nổi sự né tránh ấy nên hoàn toàn phát điên, mất hết lý trí, cưỡng ép nam chính, để lại bóng ma tâm lý rất lớn cho anh.
Hệ thống nói, chỉ cần Bùi Dĩ Ngọc uống cốc sữa này.
Tôi sẽ thuận lợi rời khỏi thế giới này.
Hệ thống còn nói, tôi không cần áy náy.
Bởi vì ngay sau khi tôi rời đi, nó sẽ xóa bỏ tác dụng của t.h.u.ố.c trong cơ thể Bùi Dĩ Ngọc, đồng thời khiến anh rơi vào giấc ngủ sâu.
Vì thế, tôi không chút gánh nặng đưa cốc sữa cho anh.
Không ngờ lần này, anh lại không nhận ngay như mọi khi.
Mà trầm mặc nhìn tôi thật lâu, như đang suy nghĩ điều gì.
Tôi có chút sốt ruột:
"Anh... anh trai, anh không uống sao?”
Bùi Dĩ Ngọc bình tĩnh đáp:
"Em để lên bàn học đi.”
Nhận ra tâm trạng anh không tốt.
Tôi đứng nguyên tại chỗ, có chút luống cuống.
"Hệ thống, có phải nhất định phải tận mắt nhìn anh ấy uống không?”
【Đúng vậy, ký chủ. Mau dỗ nam chính đi. Dỗ xong là có thể phủi m.ô.n.g rời đi rồi. Hì hì hì.】
Tôi khẽ hắng giọng.
Cầm cốc sữa bước đến trước mặt Bùi Dĩ Ngọc.
Lần đầu tiên dùng chiêu làm nũng.
"Anh trai... anh mau uống đi mà. Đây là sữa em đặc biệt pha cho anh đấy... Xin anh đó!”
Biểu cảm lạnh lùng như băng của Bùi Dĩ Ngọc lập tức tan biến.
Anh khẽ thở dài, rồi nhận lấy cốc sữa.
Ngay khoảnh khắc Bùi Dĩ Ngọc uống cạn.
Trong đầu tôi vang lên giọng máy móc quen thuộc.
【Tiến độ hoàn thành nhiệm vụ: 100%.】
【Tích. Ký chủ sắp rời khỏi thế giới này…】
Ngay khi mọi thứ xung quanh dần trở nên mờ nhòe.
Bỗng có một lực rất mạnh ôm lấy eo tôi, kéo tôi trở lại.
Tôi chậm rãi cúi đầu.
Mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào mình đã ngồi trên đùi Bùi Dĩ Ngọc.
Còn anh thì hơi nghiêng đầu, thân mật khẽ chạm ch.óp mũi vào mũi tôi.
Giọng nói trầm thấp, khó đoán:
"Thẩm Thư Tình…Em lại quay về rồi.”
Tôi hơi mở to mắt.
Chỉ cảm thấy đầu óc như sắp cháy máy.
Không đợi tôi kịp suy nghĩ tiếp…Bùi Dĩ Ngọc bỗng bóp lấy cằm tôi, rồi mạnh mẽ đút nửa cốc sữa còn lại vào miệng tôi.
Cơ thể còn phản ứng nhanh hơn cả đầu óc.
Đợi đến khi con mèo ham ăn như tôi chép chép miệng, nhận ra có gì đó không đúng thì đã muộn rồi.
Trong này có t.h.u.ố.c kích thích!
Không đúng... Lúc này chẳng phải nam chính đáng lẽ đã được giải trừ tác dụng t.h.u.ố.c rồi ngủ say sao?
【Hệ thống! Hệ thống! Cứu mạng! Nam chính hình như phát điên rồi!】
Tôi điên cuồng cầu cứu hệ thống.
Thế nhưng, người bạn đồng hành đáng tin cậy của tôi sau khi phát ra vài tiếng rè rè đứt quãng thì hoàn toàn mất liên lạc.
【Phát hiện... tích tích... lỗi...】
【Ký chủ 3401... lỗi... biến mất...】
Tôi đứng hình tại chỗ.
Thấy tôi mãi không trả lời.
Bùi Dĩ Ngọc từ phía sau ôm lấy tôi đầy thân mật, giọng nói mang theo ý cười:
"Chẳng phải em đã hứa sẽ mãi mãi ở bên anh trai sao?”
"Em gái... tại sao lại lén bỏ trốn thế?”
14
Tuy giọng Bùi Dĩ Ngọc vẫn mang theo ý cười.
Nhưng khi tôi quay đầu lại.
Tôi phát hiện anh hoàn toàn không có biểu cảm.
Thậm chí trên khuôn mặt còn thấp thoáng một tia hung lệ cố chấp.
Trong lòng tôi lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Chẳng lẽ anh có thể dường như Bùi Dĩ Ngọc nhìn thấu suy nghĩ của tôi, chậm rãi nói:
"Em gái, tiếc thật đấy.”
"Từ tuần trước, anh đã có thể nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện giữa em và hệ thống rồi.”
Suy đoán được xác nhận, lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.
Bùi Dĩ Ngọc lại siết c.h.ặ.t vòng tay quanh eo tôi hơn.
Hơi thở trong lời nói phả lên cổ khiến tôi không nhịn được mà run lên.
"Em rất muốn rời khỏi thế giới này đúng không?”
"Tiếc là... anh bắt được em rồi.”
"Em sẽ không bao giờ trốn thoát nữa đâu…”
