Anh Trai Kế Là Kẻ Thù Không Độ Trời Chung - 10

Cập nhật lúc: 07/08/2026 17:07

Chương 10: Người Khiến Anh Sợ Hãi

Sau ngày hôm đó, Thẩm Dịch và Hạ Trạch vẫn sống chung một mái nhà.

Nhưng giữa họ dường như xuất hiện một khoảng cách vô hình.

Không còn những lần tranh nhau phòng tắm.

Không còn những câu đấu khẩu mỗi sáng.

Không còn người này cố chọc tức người kia.

Cả căn nhà trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Nhưng sự yên tĩnh ấy lại khiến Thẩm Dịch cảm thấy không quen.

Buổi sáng.

Hạ Trạch vẫn dậy sớm như mọi ngày.

Anh chuẩn bị bữa sáng.

Vẫn để phần bánh mì mà Thẩm Dịch thích trên bàn.

Vẫn đặt sẵn một hộp sữa bên cạnh.

Nhưng không còn đợi cậu xuống.

Anh chỉ để lại một mảnh giấy nhỏ.

“Anh đến trường trước. Nhớ ăn sáng.”

Thẩm Dịch đứng trước bàn ăn nhìn mảnh giấy ấy rất lâu.

Nếu là trước đây, cậu chắc chắn sẽ cảm thấy Hạ Trạch phiền phức.

Nhưng bây giờ Cậu lại thấy một cảm giác khó chịu không rõ tên.

Rõ ràng người tránh mặt là cậu. Nhưng tại sao người cảm thấy mất mát cũng là cậu?

Ở trường.

Hạ Trạch vẫn là Hạ Trạch.

Vẫn là học sinh đứng đầu khối.

Vẫn là đội trưởng bóng rổ được mọi người chú ý.

Vẫn có rất nhiều người vây quanh.

Nhưng Thẩm Dịch phát hiện Anh không còn nhìn về phía mình nữa.

Trước đây, dù ở sân bóng hay hành lang.

Chỉ cần cậu xuất hiện, ánh mắt Hạ Trạch nhất định sẽ dừng lại vài giây.

Cậu từng nghĩ đó là vì anh muốn gây sự.

Bây giờ mới biết…Không phải.

Đó là bởi vì anh luôn âm thầm để ý cậu.

Giờ nghỉ trưa.

Thẩm Dịch đang ngồi trong lớp làm bài.

Lâm Nghiên nhìn cậu một lúc rồi nói:

“Cậu thật sự không định nói chuyện với Hạ Trạch sao?”

Thẩm Dịch không ngẩng đầu.

“Tôi có gì để nói?”

“Ví dụ như…”

“Cậu biết rồi.”

Lâm Nghiên nhìn sắc mặt cậu.

“Cậu biết?”

“Biết chuyện anh ấy thích cậu.”

Tay Thẩm Dịch khựng lại.

Một lúc sau.

Cậu mới thấp giọng:

“Ừ.”

“Vậy cậu nghĩ sao?”

“…”

Thẩm Dịch không trả lời.

Lâm Nghiên thở dài.

“Tiểu Dịch. Trước đây cậu luôn nói ghét Hạ Trạch.”

“Nhưng tớ thấy…Cậu chưa từng thật sự ghét anh ấy.”

Thẩm Dịch ngẩng đầu.

“Làm sao cậu biết?”

“Bởi vì nếu ghét một người…”

Lâm Nghiên cười.

“Cậu sẽ không nhớ người đó thích ăn gì. Sẽ không để ý người đó có bị thương không. Và càng không ngồi đây cả ngày chỉ vì một người không nói chuyện với cậu.”

“…”

Thẩm Dịch im lặng.

Không phản bác được.

Chiều hôm đó.

Trường tổ chức thi đấu giao hữu bóng rổ.

Hạ Trạch là đội trưởng nên không thể vắng mặt.

Thẩm Dịch vốn không định xem.

Nhưng khi đi ngang qua sân thể d.ụ.c, chân cậu lại tự dừng lại.

Trên sân.

Hạ Trạch đang thi đấu.

Nhưng hôm nay không hiểu sao anh chơi không tập trung.

Một đồng đội chuyền bóng.

Anh chậm mất nửa nhịp.

Huấn luyện viên cau mày.

“Tiểu Trạch. Em sao vậy?”

Hạ Trạch lắc đầu.

“Không sao.”

Nhưng ánh mắt anh lại vô thức nhìn về phía khán đài.

Rồi nhanh ch.óng thu lại.

Bởi vì anh biết Thẩm Dịch đang ở đó.

Trận đấu bước vào phút cuối.

Tỷ số ngang nhau.

Đối phương cướp được bóng, lao nhanh về phía rổ.

Hạ Trạch lập tức đuổi theo.

Anh bật nhảy chắn bóng.

Nhưng vì góc độ quá gấp.

Cả hai va mạnh vào nhau.

“Rầm!”

Hạ Trạch ngã xuống sân.

Tiếng hô kinh ngạc vang lên.

Thẩm Dịch đứng bật dậy.

“Hạ Trạch!”

Đây là lần đầu tiên cậu gọi tên anh lớn tiếng như vậy trước mặt mọi người.

Không quan tâm ánh mắt xung quanh.

Cậu chạy thẳng xuống sân.

Phòng y tế.

Bác sĩ kiểm tra.

“Chỉ là trầy xước và bầm tím.”

“Không bị gãy. Nhưng vài ngày tới không được vận động mạnh.”

Hạ Trạch gật đầu.

“Vâng.”

Sau khi bác sĩ rời đi.

Trong phòng chỉ còn hai người.

Thẩm Dịch đứng cạnh giường.

Sắc mặt rất khó coi.

“Anh có biết mình liều không?”

Hạ Trạch nhìn cậu.

“Anh là đội trưởng. Không thể bỏ mặc đồng đội.”

“Tôi không nói chuyện đó.”

Thẩm Dịch siết tay.

“Tôi nói…Anh lúc nào cũng như vậy. Luôn đứng trước người khác.”

“Luôn nghĩ người khác không sao.”

“Nhưng anh thì sao?”

Hạ Trạch sững lại.

Thẩm Dịch cúi đầu.

Giọng nhỏ hơn.

“Anh có từng nghĩ…Nếu anh xảy ra chuyện thì sao?”

Căn phòng im lặng.

Hạ Trạch nhìn cậu.

Rất lâu sau mới hỏi:

“Em lo cho anh sao?”

Thẩm Dịch lập tức quay mặt đi.

“Tôi chỉ…”

“Chỉ là…”

Cậu không tìm được lý do.

Hạ Trạch nhìn vẻ lúng túng của cậu.

Không hiểu sao lại thấy đau lòng.

Anh khẽ nói:

“Tiểu Dịch. Anh xin lỗi. Vì khiến em lo.”

Câu nói ấy khiến Thẩm Dịch càng khó chịu.

Anh lúc nào cũng như vậy.

Dịu dàng.

Nhẫn nhịn.

Chưa bao giờ trách cậu.

Buổi tối.

Hai người cùng về nhà.

Trên đường Thẩm Dịch đi chậm hơn bình thường.

Cuối cùng cậu lên tiếng.

“Hạ Trạch.”

“Ừ?”

“Anh…”

Cậu dừng lại.

Không biết nên hỏi thế nào.

Cuối cùng chỉ nói:

“Ba năm trước…Lúc đó anh đã thích tôi rồi sao?”

Hạ Trạch im lặng vài giây.

“Ừ.”

“Tại sao?”

“Không biết.”

Anh cười nhẹ.

“Có thể là từ lần đầu gặp. Hoặc cũng có thể là sau rất nhiều lần nhìn thấy em.”

“Anh chỉ biết mỗi lần nhìn thấy em vui vẻ. Anh cũng thấy vui.”

Thẩm Dịch cúi đầu.

Trái tim đập nhanh hơn.

“Vậy tại sao anh không nói?”

Hạ Trạch nhìn bóng lưng cậu.

“Vì anh sợ.”

“Anh sợ?”

“Ừ.”

“Anh sợ em ghét anh. Sợ em không muốn nhìn mặt anh.”

“Sợ nếu nói ra ngay cả tư cách đứng cạnh em cũng không còn.”

Thẩm Dịch dừng bước.

Gió đêm thổi qua.

Một lúc lâu.

Cậu mới khẽ nói:

“Anh ngốc thật.”

Hạ Trạch ngẩn ra.

“Hử?”

“Thích một người lâu như vậy. Mà không biết người đó…”

Thẩm Dịch dừng lại.

Cậu vẫn chưa thể nói ra câu “cũng không ghét anh”.

Nhưng lần này…Cậu không tránh ánh mắt anh nữa.

Hạ Trạch nhìn cậu.

Ánh mắt dịu dàng.

“Không sao.”

“Anh đợi được.”

Một câu nói ấy.

Lại khiến lòng Thẩm Dịch rung lên.

Bởi vì cậu biết.

Hạ Trạch thật sự đã chờ cậu rất lâu.

Và có lẽ lần này đến lượt cậu học cách bước về phía anh.

Đêm đó.

Thẩm Dịch nằm trên giường.

Lần đầu tiên không cảm thấy khó chịu khi nghĩ đến Hạ Trạch.

Ngược lại Cậu nhớ đến ánh mắt của anh.

Nhớ đến bàn tay luôn chắn trước mình.

Nhớ đến những điều nhỏ nhặt mà anh âm thầm làm.

Rồi bất giác mỉm cười.

Có lẽ Cậu chưa thể trả lời tình cảm của Hạ Trạch ngay.

Nhưng ít nhất Cậu không muốn anh tiếp tục đứng một mình nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.