Ánh Trăng Sáng Không Còn Nữa - Chương 1

Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:32

"Con muốn thưởng gì?" Hoàng đế hỏi. 

Tại buổi yến tiệc trong cung, ai nấy đều chờ đợi câu trả lời của ta. 

Họ đều nghĩ, ta nhất định sẽ nhân cơ hội này cầu xin Hoàng đế ban hôn. 

Mới đây thôi, Thái hậu bị nghẹn một hạt đậu phộng, suýt chút nữa thì t/ắt thở mà chet ngay tại chỗ. Ta nhanh tay lẹ mắt, kéo Thái hậu từ cửa t.ử trở về. 

Nhưng giờ đây, toàn thân ta lại lạnh buốt. 

Chỉ bởi, ta thấy một nữ t.ử khắp mình đầy thương tích, đầu bù tóc rối, đang đứng giữa yến tiệc, nàng không còn lưỡi nên chẳng thể cất lời, chỉ có thể không ngừng lắc đầu với ta, đôi tay vung vẩy đầy hoảng loạn, dường như nàng đang rất bồn chồn lo lắng. 

Người này là ai? Những người khác dường như không thể nhìn thấy nàng. 

Thái hậu đang nhìn ta đầy hiền từ, rồi lại chỉ về phía Thái t.ử. Ta hiểu, Thái hậu đang khuyến khích ta tích cực tranh thủ cuộc hôn sự này. 

Ai cũng biết, từ khi ta vào cung, ta đã luôn trơ trẽn đi theo sau Thái t.ử, dường như đã yêu hắn đến chet mê chet mệt. 

Hắn bảo ta đi Đông, ta tuyệt đối không đi Tây. 

Ta là cô nhi của nhà họ Sở, sau khi cha và huynh trưởng chet trận, trong nhà không còn ai chống đỡ, Thái hậu bèn đón ta vào cung, nuôi dưỡng bên mình. 

Ta và Thái t.ử là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên. Đến cả Hoàng đế và Hoàng hậu cũng coi ta là người được chọn làm Thái t.ử phi. 

Nhưng mấy năm nay Thái t.ử vẫn chần chừ chưa chịu thành hôn, đối với ta cũng ngày càng thiếu kiên nhẫn, khiến lòng ta không ngừng bất an, cho rằng hắn rất chán ghét ta. 

Là một cô nhi, lại sống nhờ trong cung, ta dĩ nhiên không ngây thơ đến mức cho rằng, dựa vào chiến công của cha huynh mấy năm về trước, ta có thể nhân đó để đòi hỏi ân huệ. 

Giờ phút này, ta và nữ nhân kia đối mặt nhau, đôi mắt đầy tơ m/áu của nàng ấy tràn ngập kinh hãi, lắc đầu dữ dội hơn nữa. 

Không biết có phải là ảo giác của ta, hay là ta thực sự đã gặp ma, ta không cầu xin ban hôn, mà trịnh trọng nói: "Thần nữ không cần gì cả, chỉ xin thêm một chuyến lương thảo cho binh sĩ nơi biên ải." 

Vừa dứt lời, nữ nhân kia thở phào nhẹ nhõm, rồi ngay sau đó biến mất. Một luồng hơi lạnh từ x/ương sống ta chạy thẳng lên đỉnh đầu. 

Mọi người đều xôn xao. 

Thái hậu, Hoàng đế và Hoàng hậu ba người nhìn nhau. Hoàng đế đồng ý: "Hay lắm! Trẫm hôm nay sẽ hạ lệnh, tiếp tục vận chuyển một đợt lương thảo nữa đến biên ải. Cũng khó có được tâm ý này của con." 

Còn Thái t.ử đột nhiên nhìn về phía ta, cau c.h.ặ.t mày: "Ngươi quan tâm đến binh sĩ biên ải như vậy, chi bằng gả cho Phong tướng quân trẻ tuổi đã t.ử trận, vừa hay y quan của hắn cũng mới được đưa về kinh!" 

Thái t.ử vừa dứt lời, mọi người càng xôn xao. 

Ta và Thái t.ử vốn là thanh mai trúc mã, hắn không cưới ta thì thôi, lại còn muốn ta gả cho một người đã chet. 

Chuyện này mà nói ra, trong triều này cũng là hiếm thấy. 

Ngực ta như bị thứ gì nặng trĩu đ/ập mạnh, nghẹn lại. Đột nhiên, nữ nhân đã biến mất kia lại xuất hiện, lần này, nàng liên tục gật đầu với ta. 

Qua những sợi tóc rối bời, bẩn thỉu, ta luôn cảm thấy nữ nhân này có chút quen mặt. Như ma xui quỷ khiến, ta quỳ xuống trước ngự tiền: "Hoàng thượng, thần nữ bằng lòng gả cho Phong thiếu tướng quân." 

Phong thiếu tướng quân đã chet trận, ta mà gả cho hắn chính là gả cho người đã khuất. 

Đề nghị của Thái t.ử vốn đã kinh thế hãi tục. Mà ta lại đồng ý ngay lập tức, càng khiến người ta kinh ngạc. 

Hoàng đế ngờ vực, Thái hậu cười gỡ rối: "Thái t.ử, An Ninh, hai đứa còn trẻ tuổi bồng bột, cãi nhau mâu thuẫn là chuyện bình thường, nhưng hôn nhân đại sự không thể coi là trò đùa." 

Vở kịch này lẽ ra phải kết thúc, thế nhưng, vừa ngẩng đầu ta đã thấy nữ nhân kia bay đến trước mặt ta, nàng dùng hai tay liên tục khoa chân múa tay, trong cổ họng khó khăn phát ra hai tiếng "Gả... Phong...".

Ta lại dập đầu: "Hoàng thượng, thần nữ tự xin gả cho bài vị của Phong thiếu tướng quân. Vừa rồi Hoàng thượng đã kim khẩu ngọc ngôn, xin người thành toàn cho tâm nguyện của thần nữ." 

Quân vương không nói đùa, lần này, ngay cả Thái hậu cũng bó tay.

Để một nữ t.ử chưa xuất giá đàng hoàng gả cho một bài vị, chuyện này quả thực tàn nhẫn. 

Hoàng đế và Hoàng hậu đều không nhìn nổi, khi rời đi đều liếc xéo Thái t.ử một cái. Thái hậu càng tức đến choáng váng, được cung nhân dìu về. 

Ta nhìn quanh bốn phía, cố gắng tìm kiếm dấu vết của nữ nhân vừa nãy. Mặt Thái t.ử đột nhiên xuất hiện trước mắt ta. 

Ta và hắn quen nhau từ nhỏ, lúc mới vào cung, ta vừa sợ hãi vừa cô đơn, Thái t.ử luôn thích bầu bạn với ta để giải khuây, còn tự tay làm diều cho ta. Khi hắn cười, ánh mắt trong trẻo, lúc thiếu niên thật sự rất đẹp. 

Trước đây, ta gọi hắn là Thái t.ử ca ca. Nhưng không biết từ khi nào, quan hệ giữa ta và hắn đã xảy ra một sự thay đổi vi diệu. 

Ta khó mà nói nên lời. 

Giờ phút này, Thái t.ử cười lạnh, vẻ mặt thâm sâu có vẻ vô tình, như đang chế giễu ta: "Cô bảo ngươi gả cho bài vị, ngươi liền gả thật ư? Vậy cô bảo ngươi đi chet, ngươi có dám chet không? Sở An Ninh, ngươi bắt đầu từ khi nào lại trở thành một con rối hoàn toàn như vậy?!" 

Hắn đang nói gì vậy? Ta lùi lại một bước, đột nhiên cảm thấy người trước mắt này rất xa lạ. 

Hắn vẫn là Thái t.ử ca ca từng trò chuyện thâu đêm với ta sao? 

Cổ họng ta khô khốc, có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lời đến miệng, lại nghẹn lại. Bởi vì một người mặc trang phục thái giám đột nhiên đi vào, vừa vặn đụng vào Thái t.ử. 

Nàng mắt sáng răng trắng, da dẻ trắng nõn, thân hình nhỏ nhắn, vẻ mặt ranh mãnh. Rõ ràng là Lâm Lạc Lạc nữ giả nam trang. 

Thái t.ử vừa nhìn thấy nàng, ánh mắt sáng lên, giọng nói cũng nhuốm ý cười: "Nàng lại xông xáo như vậy, không sợ bị thương sao." 

Nói rồi, một tay Thái t.ử ôm hờ eo Lâm Lạc Lạc. Lâm Lạc Lạc đ/ấm nhẹ một cái vào n.g.ự.c Thái t.ử, trông giống hệt như đang làm nũng: "Điện hạ nói gì vậy chứ. Đâu có xông xáo? Hơn nữa, là điện hạ nói không thích nữ t.ử nhạt nhẽo, tính cách của ta vốn dĩ là như vậy, nếu điện hạ không thích, ta sẽ rời xa điện hạ là được." 

Lâm Lạc Lạc đẩy vào n.g.ự.c Thái t.ử một cái, chạy sang một bên mấy bước. Nàng ta tinh ranh cổ quái, động tác cũng rất nhanh nhẹn, đôi mắt dường như có thể phát sáng. 

Vị thứ nữ phủ Tể tướng này, từ sau khi tỉnh lại sau lần rơi xuống nước, tính tình đã thay đổi lớn. Dựa vào vài ý tưởng kỳ quái, nổi danh khắp kinh thành. 

Phủ Tể tướng cũng bắt đầu coi trọng nàng thứ nữ này. Ta chỉ không ngờ, nàng ta lại mặc trang phục thái giám đến dự yến tiệc trong cung. 

Thái t.ử nắm c.h.ặ.t cổ tay Lâm Lạc Lạc, không cho nàng rời đi: "Cô  nói không thích khi nào?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ánh Trăng Sáng Không Còn Nữa - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD