Ánh Trăng Sáng Trong Tim Anh - Chương 1
Cập nhật lúc: 04/09/2026 15:01
1.
Mười giờ tối, Cố Duy Viễn vẫn còn trong thư phòng, Kiều Hề nằm trên ghế sô pha lăn lộn nửa ngày mới rón rén bước từng bước nhỏ đến trước cửa thư phòng, cẩn thận gõ hai lần.
“Vào đi.”
Giọng nói của Cố Duy Viễn vọng ra, cái chất giọng trầm thấp gợi cảm ấy là thứ giọng mà Kiều Hề u mê nhất, cô hít mấy hơi thật sâu để trấn an bản thân, sau đó chậm rãi mở cửa bước vào.
“Cái đó…”
Mọi động tác của cô đều vô cùng dè dặt vụng về, ấp úng nửa ngày cũng chẳng rặn nổi ra một câu nói hoàn chỉnh, Cố Duy Viễn buông chiếc b.út máy trong tay xuống, ngẩng đầu, đôi đồng t.ử đen hoắm nhìn cô, khóe miệng chợt cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
“Có việc gì sao?”
“Em… chuyện là… Anh… Anh xong việc chưa?”
Kiều Hề lắp ba lắp bắp nói xong thì bất chợt bắt gặp cái nhìn đầy khó hiểu của Cố Duy Viễn, cô nhắm nghiền mắt lại, toàn thân run rẩy, tim đập thình thịch như muốn nổ tung thành trăm mảnh, trực tiếp hét thẳng ra:
“Anh… Tối nay anh có thể ngủ cùng em được không?”
Cạch!
Cố Duy Viễn nhặt lại chiếc b.út máy bị rớt, anh kinh ngạc nhìn Kiều Hề, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Kiều Hề đợi nửa ngày trời không thấy anh trả lời, cô khẽ mở mắt ra, chống lại cái nhìn chằm chằm từ đôi đồng t.ử đen sâu hoắm của Cố Duy Viễn, cả người run lên bần bật.
“Em… Ý em là, chỉ đêm nay thôi, anh có thể ngủ cùng tôi, không, giúp tôi ngủ, cũng không phải, là chúng ta ngủ cùng nhau, ấy không, ý là chung ta ngủ chung một phòng ấy!”
Kiều Hề giải thích hồi lâu, chỉ hận không thể tự g.i.ế.c thân mình ngay thời khắc này.
Cô vỗ vỗ gáy mình, vòng vèo hồi lâu mới có thể giải thích rõ ràng.
“Tối nay ba mẹ em ở đây, em sợ bọn họ biết chúng ta chia phòng sẽ nảy sinh nghi ngờ, cho nên… Anh yên tâm, em sẽ không làm gì quá đáng, cũng sẽ không chiếm chỗ của anh đâu!”
Cả người Kiều Hề đỏ bừng từ đầu đến chân, đặc biệt là trên khuôn mặt xinh đẹp thanh tú ấy, tưởng chừng như bóp phát là có thể rỉ ra m.á.u luôn mất.
Cô muốn bỏ chạy khỏi đây, nhưng phải khó khăn lắm cô mới tích đủ can đảm để nói ra, giờ mà bỏ chạy thì chẳng phải tất cả sẽ thành công cốc hết sao, tiếc lắm đó…
Cô khẽ ngước đầu lên nhìn về Cố Duy Viễn, đã thấy anh đứng dậy tiến về phía mình.
“Tối nay ba mẹ em đến? Sao em không nói? Mấy giờ họ đến, có cần tôi ra tiếp đón không?”
Nghe anh hỏi một lúc mấy câu liền, gương mặt của Kiều Hề đã đỏ nay còn đỏ hơn, nhưng trong lòng lại cảm thấy ấm áp vô ngần.
Thấy Cố Duy Viễn định cầm áo khoác vắt trên ghế sô pha lên, cô vội cản lại:
“Không cần không cần đâu, bọn họ vừa xuống sân bay lúc chín giờ xong liền bắt taxi luôn, chắc tầm mười giờ rưỡi sẽ đến thôi.”
Cố Duy Viễn cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay, bây giờ đã là mười giờ mười phút, anh vô tình cau mày, Kiều Hề vốn đang tùy mặt mà gửi lời, thấy anh cau mày, cô liền vội quơ tay cam đoan chắc nịch:
“Tôi thề là trước đó em chẳng biết gì cả, tới tận lúc bọn họ xuống máy bay mới nói cho em biết, em không hề có ý muốn giấu giếm gì anh đâu, em chỉ sợ anh không đồng ý ngủ cùng em… Không đúng, ý em là sợ anh không đồng ý ngủ chung phòng với em, cho nên…”
Cho nên cô không ngừng nghĩ, nghĩ từ suốt chín giờ cho đến tận hơn mười giờ, lãng phí mất một tiếng đồng hồ cùng mọi tế bào não chỉ đến nghĩ ra vô số trường hợp Cố Duy Viễn sẽ từ chối, sau đó…
“Được, chúng ta ngủ cùng nhau.”
2
Kiều Hề cùng Cố Duy Viễn quen nhau trong một buổi xem mắt được hai bên gia đình sắp xếp.
Trong một nhà hàng Trung Quốc, mùi thơm tao nhã từ các món ăn tỏa lên thơm ngát, trong góc phòng nơi cửa sổ kính ngay sát gần với mặt đất, cái bụng đói của Kiều Hề ọp ẹp như sắp dính lấy cái lưng cô.
Tối qua cô thức đêm xem phim đến tận hơn ba giờ sáng mới chịu leo lên giường đi ngủ, sáng chín giờ đã bị mẹ túm đầu dậy, dọn dẹp vệ sinh cá nhân các thứ xong cũng đã hơn mười giờ, chưa kịp bỏ miếng gì vào bụng đã bị mẫu hậu hậu đại nhân đuổi cổ ra khỏi nhà.
“Hôm nay mà còn không thành nữa, thì thằng con trai nhà dì họ mày sẽ là chồng tương lai của mày đấy con ạ!”
Kiều Hề bị tiếng gầm của sư t.ử Hà Đông làm cho giật mình, cô bị đá thẳng ra khỏi cửa nhà mà chẳng có cách nào phản kháng.
Để không làm mẫu hậu đại nhân bực mình, cô chỉ đành an phận chấp nhận buổi xem mắt hôm nay, tất nhiên, còn phải nhìn người như nào đã.
Kỳ thực đây là buổi xem mắt lần thứ hai mươi của Kiều Hề, năm nay cô đã tròn ba mươi tuổi, cũng đã đến tuổi cập kê.
Số lần đi xem mắt cũng không được gọi là quá nhiều, nhưng cũng đủ làm người ta choáng váng đầu óc.
Sau hơn hai mươi buổi xem mắt thất bại, cô đã mang trên mình danh phận gái ế, đầu cô ngày nào cũng bị mẫu hậu đại nhân khoét rỗng ra, mỗi ngày đều chăm chỉ ân cần dạy bảo nhồi nhét vào đầu cô như thể ba mươi tuổi còn chưa lấy chồng là đại tội vậy.
Buổi xem mắt hôm nay nghe nói là do dì Hai giới thiệu, thấy đối phương không có lấy một tấm ảnh chụp mặt, cô liền khẳng định với mẹ rằng chắc chắn là do đối phương xấu quá, không muốn đi, kết quả là bị ăn nguyên một trận mắng.
“Ba mươi tuổi đầu rồi mà con còn kén chọn nữa hả? Xấu thì làm sao, mặt đẹp có bào ra tiền ăn không? Người ta là giáo sư đại học, muốn tìm bạn đời thì phải xem nhân cách người ta ra sao. Bề ngoài ai nhìn mà chả thấy, đẹp mà nhân cách xấu xa thì cũng vứt!”
