Ánh Trăng Sáng Trong Tim Anh - Chương 4
Cập nhật lúc: 04/09/2026 15:01
5
Cả hai bên gia đình đều đã gặp mặt, Kiều Hề cùng Cố Duy Viễn lĩnh giấy chứng nhận kết hôn chỉ ngay sau hôm đó một tháng, có lẽ vì bà nội của Cố Duy Viễn lúc gần đất xa trời chỉ có ước vọng duy nhất là được thấy đứa cháu trai của mình yên bề gia thất, nên gia đình cũng nhanh ch.óng tổ chức hôn lễ cho hai người.
Kiều Hề cũng chẳng phản đối gì, vốn dĩ cô luôn rất hài lòng với cuộc hôn nhân này, tuy rằng cô vẫn có chút bối rối trước sự chần chừ của Cố Duy Viễn lúc trước, tuy vậy, cô cũng không hỏi, dù sao thì kể cả hai người cũng đã kết hôn rồi đi chăng nữa, thì cũng chỉ là hai người xa lạ chẳng hề quen biết gì nhau mà thôi.
Lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, tổ chức yến tiệc, dọn vào phòng tân hôn, mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ mất hơn hai tháng để hoàn thành xong tất cả, là một đám cưới chớp nhoáng.
Tuy rằng tình cảm của Kiều Hề với Cố Duy Viễn là nhất kiến chung tình, tuy vậy, đây cũng là lần đầu cô ở chung với một người đàn ông xa lạ, cho nên mọi hành động của cô đều vô cùng khúm núm.
May là Cố Duy Viễn là một người lương thiện hiền lành, lại có chút dịu dàng, cảm giác an toàn luôn bao trọn quanh anh.
Ngay khi hai người dọn vào ở chung, anh đã tự giác dọn vào phòng cho khách, làm việc gì cũng gọn gàng ngăn nắp, biết nấu ăn mà còn nấu rất ngon là đằng khác, đẹp trai, ăn nói nhẹ nhàng dịu dàng, giọng nói dễ nghe, Kiều Hề cảm giác như mình nằm mơ thôi cũng cười nhoẻn miệng được nữa là.
Sau khi kết hôn, người bạn thân tên Mao Trữ mời cô đi ăn cơm, cũng vừa để chúc mừng cô thoát kiếp độc thân, cũng vừa để oán trách cô tại sao lại bí mật giấu giếm chuyện hẹn hò.
Cuối cùng, Mao Trữ cũng hỏi đến chuyện giường chiếu của Cố Duy Viễn và Kiều Hề, tuy rằng đã đạp hai phát vào chân người ta rồi, nhưng chính bản thân cô lại tự nhận thức được vấn đề.
Đúng vậy, cô đã là người có gia đình rồi, lại còn được gả cho một người đàn ông vô cùng hợp ý bản thân miễn chê vào đâu được nữa, nhưng, hai người từ trước đến nay chưa từng ngủ chung phòng với nhau bao giờ!
Công việc của Cố Duy Viễn bận rộn, Kiều Hề không biết ngày nào anh cũng nhốt mình trong thư phòng để làm gì, nhưng cô cũng ngại hỏi ngại làm phiền, với cả, hình như anh cũng không có ý muốn chung phòng với cô lắm thì phải.
Kiều Hề đã dự định sẽ luôn sống tốt cùng Cố Duy Viễn, tuy vậy, cô biết rằng cứ mãi ăn chay như này cũng chẳng tốt tẹo nào.
Mấy ngày nay, cô luôn nghĩ xem phải làm thế nào để phá vỡ bức tường khoảng cách quan hệ giữa hai người đi, dự định sẽ phải làm liều hơn một tí, cơ mà ai ngờ chưa kịp ra tay hành động thì cơ hội đã tự mời chào dâng đến tận cửa.
Chuyện ba mẹ cô em nhà cô thật sự không hề hay biết một chút gì, mẹ cô thích kiểm tra đột xuất, nếu để cho mẫu hậu đại nhân biết cô cùng Cố Duy Viễn vẫn đang ngủ riêng không chung phòng với nhau, cô thật sự không biết số phận của chiếc tai bé nhỏ đáng thương của mình sẽ trôi dạt về đâu nữa.
Dù sao ngay từ đầu cũng là cô nhất quyết một mực đòi phải cưới anh cho bằng được, ngày cưới, mẹ cô cũng đã cảnh báo rằng cô năm nay cũng đã tròn tuổi ba mươi rồi, chỉ hai năm nữa thôi là khó có thể sinh con được nữa, khuyên cô nên nhanh ch.óng lên kế hoạch đẻ cháu đi.
Cô biết rõ mẹ mình nếu biết cô và Cố Duy Viễn ngủ chia phòng sẽ nổi trận lôi đình lên mất, chỉ đành cầu cứu nhờ đến sự trợ giúp của Cố Duy Viễn.
Tuy rằng đây là tình thế ép buộc, nhưng cô lại cảm thấy vui vẻ vô cùng, bởi vì đây là cơ hội ngàn năm khó kiếm, chứ không bình thường cô cũng chẳng dám cả gan mở miệng.
6
Lúc ba mẹ của Kiều Hề đến nhà thì cũng đã là hơn mười một giờ đêm, họ sợ phiền hai đứa nên đã ăn ngoài hàng xong mới đến, giờ cũng đã quá muộn rồi, các bậc trưởng bối cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Kiều Hề cùng Cố Duy Viễn đưa bọn họ phòng xong đã bị mẹ cô giục về phòng nghỉ ngơi.
Sau khi Kiều Hề chuyển đến, Cố Duy Viễn liền nhường lại phòng ngủ chính của mình lại cho vợ, căn phòng vốn dĩ mang tông màu chủ đạo là xám nay đã bị cô biến thành tổ ấm của thiếu nữ.
Nhìn Cố Duy Viễn có chút kinh ngạc khiến Kiều Hề hơi xấu hổ, cô chỉ đứng bên cạnh anh, xấu hổ gãi đầu không biết giải thích ra sao.
“Em... em chỉ thấy căn phòng lúc trước trông có hơi đơn điệu quá, nên có động tay động chân một chút, nếu anh không thích thì để mai em sẽ sửa lại như cũ cho anh.”
Cố Duy Viễn lắc đầu, ý bảo bây giờ cô đã là bà chủ của căn nhà này rồi, cô có thể tùy ý trang trí bất cứ thứ gì, ở bất cứ đâu.
Nửa tiếng sau, hai người lần lượt tắm rửa xong, Kiều Hề nằm trên giường nhìn Cố Duy Viễn đang dọn chăn nệm để nằm dưới đất, cô có chút ngập ngừng, rối rắm không biết nên nói gì.
“Anh... anh có lạnh không?”
Tháng chạp, cái gió se lạnh của đầu xuân khiến người ta cóng buốt cả người, tuy trong nhà có lò sưởi nhưng cũng chẳng tài lấn át đi cơn buốt giá ám trên nền mặt đất.
“Không sao đâu, em ngủ đi, khuya rồi.”
