Anh Từng Nghe Tên Em - Chương 3
Cập nhật lúc: 11/08/2026 12:01
4
Nghe nói sau khi Thời Ngộ quay xong bộ phim này, có thể anh sẽ rút lui khỏi làng giải trí.
Anh chàng đạo cụ tôi mới quen nói với tôi là gia đình Thời Ngộ vốn không thiếu tiền, mấy bộ phim này đều do bố anh đầu tư phần lớn để anh vào showbiz chơi cho vui. Thời Ngộ cũng có chí tiến thủ, anh có thiên phú, mấy bộ phim anh diễn đều không phụ lòng mong đợi của khán giả.
Ngoại trừ bộ phim "Hôm Nay Giang Nam Có Mưa" này là do chính Thời Ngộ chủ động tranh giành mà có.
"Mấy năm nay sở dĩ Thời Ngộ vẫn luôn đóng phim là vì muốn luôn xuất hiện trên màn ảnh để bạch nguyệt quang nhìn thấy anh ấy."
Trong lúc rảnh rỗi, anh chàng đạo cụ nhiều chuyện ghé vào tai tôi nói: "Bây giờ hai người có dấu hiệu hàn gắn lại nên Thời Ngộ cũng sắp rút lui khỏi showbiz rồi."
Tôi cất kỹ chữ ký Thời Ngộ cho, cùng anh chàng đạo cụ chen chúc một chỗ, ngồi xổm ở nơi râm mát hóng chuyện.
Nói chưa được hai câu, tôi đã nghe thấy tiếng Thời Ngộ, người đáng lẽ đang ở phim trường tập diễn với nữ diễn viên, gọi tên tôi từ phía sau.
Tôi sững người, vô thức quay đầu lại.
Không biết tại sao, sắc mặt Thời Ngộ trông không được tốt, ánh mắt nhìn tôi có chút lạnh lùng không vui.
Tôi không biết Thời Ngộ làm sao, chỉ lúng túng đứng dậy, đáp một tiếng "vâng".
Thời Ngộ nhìn tôi, rồi lại nhìn anh chàng bên cạnh tôi, hàng mi dài cụp xuống tỏ vẻ không vui, giọng điệu rất không khách khí.
"Lâm Ức, em qua đây một chút."
Thời Ngộ mời toàn bộ nhân viên đoàn làm phim uống trà sữa, ăn bánh ngọt.
Thời Ngộ gọi tôi là để tôi đi lấy trà sữa.
Anh chàng đạo cụ lại ghé sát lại.
"Cảm giác tâm trạng Thời Ngộ của chúng ta rất tốt."
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn qua: "Sao lại nói vậy?"
Anh chàng đạo cụ nhìn tôi một cách khó hiểu: "Em gái, trên khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay của em có hai con mắt to xinh đẹp như vậy là để ăn à?"
Nụ cười trên mặt tôi khựng lại, tôi từ từ cụp mắt xuống.
Nhớ lại rất lâu trước đây cũng có một người nói mắt tôi đẹp.
Hắn ta đè tôi xuống sàn nhà lạnh lẽo, dùng miệng của hắn ta hôn lên mắt tôi.
Hắn ta nói mắt tôi rất đẹp, khiến hắn ta muốn moi ra.
"Thôi thôi, anh nói thẳng cho em biết nhé."
Anh chàng đạo cụ xua tay một cách bất lực: "Chiều nay Giản Ấu sẽ đến thăm đoàn."
Tôi vừa định thần lại đã bất ngờ nghe được tin Giản Ấu đến thăm đoàn.
Trong khoảnh khắc ấy, tay cầm trà sữa của tôi run lên, tôi gần như không kiểm soát được mà muốn ném đi.
5
Tôi không ngờ rằng chiều nay Giản Ấu vừa đến đoàn làm phim, người đầu tiên cô ta gây sự lại chính là tôi.
Cô ta xách váy chạy từ phía cửa lại.
Còn tôi đang ngồi xổm trên bậc thềm, vì một câu nói của anh chàng đạo cụ buổi chiều, tôi liền mở camera trước ra xem mắt của mình.
Đôi mắt này quả thật rất đẹp, mắt hạnh nhân tròn tiêu chuẩn, con ngươi đen láy sáng ngời như hạt nho.
Đuôi mắt có một nốt ruồi lệ lấp lánh.
Người luôn nhạy cảm với ống kính là Giản Ấu lại cho rằng tôi đang chụp cô ta, nhất quyết đòi kiểm tra điện thoại của tôi.
"Cô đang chụp tôi! Tôi không quan tâm, tôi phải xem điện thoại của cô."
Mọi người xung quanh đến khuyên can, nói rằng như thế là xâm phạm quyền riêng tư, Giản Ấu tức giận dậm chân: "Cô chỉ là một diễn viên quần chúng, có tin tôi sẽ khiến cô không thể ở lại đoàn phim này nữa không hả!"
Cô ta tưởng tôi là diễn viên quần chúng, đẩy tôi xuống bậc thang, tôi không phòng bị, thế là bị góc bậc thang sắc nhọn làm bầm tím tay.
Tôi đau đến nhíu mày, nhưng lại càng nhét điện thoại vào túi sâu hơn.
Tôi sẽ không để Giản Ấu kiểm tra điện thoại của mình, trong album ảnh của tôi toàn là hình của Thời Ngộ.
"Cô."
Lá cây bị gió lùa xào xạc, có tiếng bước chân vang lên phía sau.
Giản Ấu trước mặt tôi lập tức im bặt, vẻ kiêu ngạo tan biến.
Không khí tại hiện trường ngưng trọng trong nháy mắt.
Tôi quay đầu lại nhìn.
Thời Ngộ đang dựa vào khung cửa, hai tay đút túi quần đồng phục, mái tóc ngắn bị gió thổi rối tung bị anh vuốt loạn lên, khóe môi lười biếng nhếch lên một nụ cười.
Anh nhìn Giản Ấu, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
"Thời, Thời Ngộ." Giản Ấu lúng túng.
Ánh mắt Thời Ngộ lạnh lùng lướt qua mặt cô ta, rồi chuyển sang nhìn tôi.
Anh ngáp một cái, vẻ mặt mệt mỏi, rút tay từ trong túi ra và duỗi về phía tôi.
"Đưa tay cho anh, anh kéo em dậy."
Trong phút chốc sắc mặt Giản Ấu trở nên vô cùng khó coi.
