Anh Tưởng Tôi Sẽ Mãi Không Rời Đi - 4
Cập nhật lúc: 28/08/2026 05:01
“Em nhất định phải lấy chuyện tối nay ra nói sao?”
“Không phải tôi lấy.”
“Là các người lấy.”
“Cố Minh Vi là nguồn cảm hứng.”
“Cô ấy là thanh xuân.”
“Cô ấy là tiếc nuối chưa hoàn thành.”
“Còn tôi là gì?”
Anh há miệng.
“Vợ.”
Tôi cười.
“Một người vợ không thể thấy ánh sáng?”
“Đó là để bảo vệ em.”
“Bảo vệ tôi khỏi cái gì?”
“Bảo vệ để người khác không biết tới tôi.”
“Hay bảo vệ hình tượng độc thân của anh?”
Thẩm Mặc Hàn im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Năm năm.”
“Không đám cưới.”
“Không công khai.”
“Bố mẹ tôi đã mất.”
“Nhà chồng cũng chẳng cần tôi phải qua lại nhiều.”
“Có phải anh cảm thấy.”
“Cuộc hôn nhân này đặc biệt tiện lợi không?”
“Về nhà có người.”
“Ốm có người chăm.”
“Đi công tác có người chờ.”
“Nhưng ra ngoài.”
“Anh vẫn có thể làm tổng giám đốc Thẩm mà ai cũng đoán già đoán non về tình trạng tình cảm.”
“Tang Ninh.”
“Đủ rồi.”
Giọng anh trầm xuống.
“Anh thừa nhận lần này xử lý không tốt.”
“Anh có thể công khai.”
“Ngày mai sẽ công khai.”
“Không cần.”
“Tại sao?”
“Lúc trước tôi muốn.”
“Anh không cho.”
“Bây giờ tôi muốn đi.”
“Anh lại đột nhiên cho.”
“Còn ý nghĩa gì?”
Anh nhìn chằm chằm tôi.
Trong mắt lần đầu xuất hiện hoảng loạn.
“Em thật sự muốn ly hôn?”
“Thật.”
“Em nỡ sao?”
Một câu ấy khiến tôi bật cười hoàn toàn.
Hóa ra chỗ dựa lớn nhất của anh chính là điều này.
Anh biết tôi yêu anh.
Đã yêu suốt mười hai năm.
Cho nên bất kể anh làm gì.
Anh vẫn tin rằng:
Tôi không nỡ.
“Thẩm Mặc Hàn.”
“Không phải tôi đột nhiên hết yêu anh.”
“Chỉ là cuối cùng tôi đã hiểu.”
“Chuyện yêu anh.”
“Không thể tiếp tục xếp trước chuyện yêu chính mình.”
Ngày hôm sau tôi chuyển ra ngoài.
Tôi không về căn phòng nghỉ phía trên studio, mà thuê một căn hộ hai phòng ngủ cách studio hai cây số.
Lúc Tiểu Đường giúp tôi chuyển đồ, cô ấy không nhịn được hỏi:
“Chị.”
“Chị thật sự nỡ sao?”
“Hôm qua tổng giám đốc Thẩm có đến studio phải không?”
“Có.”
“Mang hoa tới?”
“Ừ.”
“Chị không gặp?”
“Không.”
Cô ấy nhìn tôi như thể lần đầu biết tôi.
Thật ra ngay cả chính tôi cũng chưa quen.
Trước đây chỉ cần Thẩm Mặc Hàn dỗ dành, tôi rất nhanh sẽ mềm lòng.
Lần đầu anh quên ngày kỷ niệm, hai giờ sáng mua bánh kem về, tôi cười rồi tha thứ.
Anh hứa đưa tôi đi du lịch, phút ch.ót lại bay ra nước ngoài họp, tôi tự mình hủy vé.
Anh nói:
“Lần sau.”
Tôi cũng tin.
Trước khi Cố Minh Vi về nước, tôi thậm chí chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn.
Không phải cuộc hôn nhân này hoàn hảo.
Mà là tôi quá giỏi tìm lý do thay anh.
Bận.
Áp lực lớn.
Bất đắc dĩ.
Không giỏi biểu đạt.
Cho đến khi người phụ nữ anh từng nhớ nhung rất nhiều năm xuất hiện.
Tôi mới lần đầu phát hiện.
Hóa ra Thẩm Mặc Hàn không phải không biết chăm sóc người khác.
Cố Minh Vi dạ dày không tốt, anh sẽ báo trước với nhà hàng đổi thực đơn.
Cố Minh Vi không thích đèn flash, anh sẽ bảo bộ phận truyền thông kiểm soát khoảng cách phỏng vấn.
Lần đầu Cố Minh Vi phụ trách sự kiện lớn, anh sẽ ở bên cô ta đi lại quy trình hết lần này đến lần khác.
Tất cả sự lạnh nhạt mà trước đây tôi từng dùng câu “tính anh vốn vậy” để giải thích.
Đến trước mặt một người phụ nữ khác lại biến thành chu đáo.
Tôi không ghen vì những chi tiết ấy.
Tôi chỉ đột nhiên hiểu ra.
Con người không phải sinh ra đã không biết.
Chỉ là họ không muốn làm cho bạn mà thôi.
Ba ngày sau khi gửi thỏa thuận ly hôn, Thẩm Mặc Hàn vẫn không ký.
Luật sư nói với tôi:
“Phía anh Thẩm chưa phản hồi.”
Tôi nói:
“Vậy khởi kiện.”
Ngay cả luật sư cũng sửng sốt.
“Nhanh vậy sao?”
“Vâng.”
Cùng ngày, tài khoản chính thức của Lâm Xuyên đột nhiên đăng một tuyên bố.
“Ông Thẩm Mặc Hàn đã kết hôn.”
Chỉ một câu.
Không có tên người phối ngẫu.
Không có ảnh.
Cũng không có bất kỳ lời giải thích nào.
Cả mạng xã hội lập tức bùng nổ.
Fan ghép đôi Cố Minh Vi và Thẩm Mặc Hàn mắng công ty tự tạo drama.
Truyền thông tài chính bắt đầu đào danh tính bà Thẩm.
Có người lần theo manh mối tìm tới tôi.
Bởi hôm tiệc kỷ niệm mười năm, có nhân viên chụp được tôi đứng ở hàng cuối.
Lại có người phát hiện chiếc nhẫn trơn mà vài năm qua Thẩm Mặc Hàn thỉnh thoảng đeo.
Tên nhà thiết kế là:
Tang Ninh.
Điện thoại studio bị gọi đến cháy máy.
Tiểu Đường hoảng quá phải đóng cửa tiệm.
Tôi không lên tiếng.
Thẩm Mặc Hàn lại nhắn cho tôi.
“Bây giờ đã công khai rồi.”
Tôi nhìn rất lâu.
Chỉ trả lời:
“Muộn rồi.”
Nửa giờ sau, anh xuất hiện dưới nhà mới của tôi.
“Lên xe.”
Anh hạ cửa kính xuống.
Tôi không động.
“Có chuyện thì nói ở đây.”
Quầng xanh dưới mắt Thẩm Mặc Hàn rất đậm.
Có lẽ mấy ngày rồi không ngủ ngon.
“Tang Ninh.”
“Em nhất định phải nói chuyện với anh như vậy sao?”
“Như thế nào?”
“Như người xa lạ.”
“Chúng ta chẳng phải đang trở thành người xa lạ sao?”
Anh xuống xe, nắm lấy cổ tay tôi.
“Anh chưa đồng ý ly hôn.”
“Ly hôn không cần hai người cùng đồng ý.”
“Rốt cuộc em muốn anh làm thế nào?”
Cuối cùng anh cũng không kìm nổi cảm xúc.
“Công khai, anh đã công khai rồi.”
“Cố Minh Vi, anh đã để cô ấy rời khỏi bộ phận thương hiệu.”
“Chuyện chiếc nhẫn anh cũng xin lỗi.”
“Còn gì nữa?”
Tôi nhìn anh.
“Anh xem.”
“Anh vẫn đang giải bài.”
Anh cau mày.
“Ý em là gì?”
“Anh cho rằng tôi đề nghị ly hôn.”
“Là vì xảy ra ba vấn đề.”
“Vậy chỉ cần giải quyết ba vấn đề ấy.”
“Tôi sẽ quay về.”
“Chẳng phải sao?”
“Không phải.”
Tôi lắc đầu.
“Vấn đề thật sự là.”
“Trong cuộc đời anh.”
“Tôi chưa bao giờ được xếp ở vị trí mà anh cho là quan trọng.”
“Lâm Xuyên quan trọng.”
“Hình tượng quan trọng.”
“Thể diện của Cố Minh Vi sau khi về nước quan trọng.”
“Thậm chí truyền thông viết cô ấy thế nào.”
“Cũng quan trọng hơn cảm nhận của tôi.”
“Bây giờ tôi muốn ly hôn.”
“Chuyện này cuối cùng cũng đe dọa đến cuộc sống của anh.”
