Áo Cưới Thêu Hoa - 4
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:01
Lưu cô cô bảo ta lựa chọn kiểu dáng giá y, lại tự mình đo kích thước cho ta.
Cuối cùng, bà hỏi:
“Thôi tiểu thư có muốn tự tay thêu vài đường chỉ lên giá y hay không?”
Ta trầm ngâm giây lát rồi khẽ đáp:
“Đóa sen song đế nơi n.g.ự.c áo, để ta tự mình thêu.”
Con người sống trên đời, suy cho cùng vẫn phải có chút hy vọng.
Dù bộ giá y trước đó chưa thể hoàn thành.
Nhưng lần này là hôn sự do thánh chỉ ban xuống.
Trong từng đường kim mũi chỉ sẽ không còn chất chứa nỗi bất an thấp thỏm nữa.
Chỉ còn lại sự bình thản và an nhiên.
09
Ngày đại hôn, trời còn chưa sáng hẳn, Thôi phủ đã đèn đuốc sáng trưng.
Đại môn rộng mở, dải lụa đỏ từ nội viện kéo dài đến tận đầu ngõ. Ngay cả trong những khe đá dưới bậc thềm cũng được đặt tiền mừng.
Ta dậy từ rất sớm để trang điểm, thay bộ giá y mới.
Bộ giá y ấy do Thượng Phục Cục gấp rút chế tác. Chỉ vàng đè lên chỉ bạc, tà váy thêu kín những đóa liên hoa dây leo. Dưới ánh nến, cả bộ y phục rực rỡ lấp lánh như ánh nước mùa thu.
Từng rương của hồi môn được xếp thành hàng trong sân. Những hòm gỗ t.ử đàn buộc dải lụa đỏ, hộp sính lễ nào cũng đầy ắp vàng ngọc châu báu.
Người ngoài đều nói:
“Thôi gia gả nữ nhi, cả nửa kinh thành cũng được hưởng lây hỷ khí.”
Vị phu nhân toàn phúc đến làm lễ thêm phúc cho ta là Quốc cữu phu nhân.
Bà chủ động nhận lời đến đây, khiến các nữ quyến có mặt trong phòng đều không khỏi ngưỡng mộ.
Mẫu thân tự tay phủ khăn hỉ lên đầu ta. Bên tai là những lời dặn dò khe khẽ, xen lẫn tiếng nghẹn ngào gần như không thể nhận ra.
Ta nắm lấy tay bà, khẽ gọi:
“Mẫu thân.”
Tiếng pháo nổ lách tách vang lên không dứt.
Đội ngũ nghênh thân đã đến.
Đại ca của ta trước đó ra kinh làm việc công, mãi những ngày gần đây mới trở về.
Đại ca cõng ta lên kiệu hoa.
Ta nghe huynh ấy nói với Tạ Trường Phong:
“Muội muội ta giao cho đệ. Sau này nếu con bé phải chịu bất kỳ ấm ức nào, bất kể đệ là Chỉ Huy Sứ gì đi nữa, ta cũng sẽ không bỏ qua.”
Tạ Trường Phong chỉ đáp:
“Xin huynh trưởng yên tâm.”
Kiệu hoa được nâng lên, tiếng chiêng trống vang dậy khắp nơi.
Đội ngũ đón dâu đi một vòng qua những con phố phồn hoa nhất kinh thành.
Ta ngồi trong kiệu, lắng nghe âm thanh bên ngoài.
Có người lớn tiếng chúc mừng, cũng có những đứa trẻ chạy theo kiệu hoa để xin kẹo hỉ.
Có người cảm thán: “Long Tương Vệ Chỉ Huy Sứ thành thân với tiểu thư Thôi gia, thật là phô trương quá đỗi.”
Cũng có người nhỏ giọng bàn tán: “Tân nương vốn là vị hôn thê của Nhị công t.ử Tạ gia, không ngờ cuối cùng lại gả cho Đại công t.ử.”
Sau tấm khăn hỉ đỏ, ta mơ hồ nhìn thấy ánh mặt trời xuyên qua rèm kiệu, rơi xuống bộ giá y, tạo thành những vệt sáng tối đan xen.
10
Sau khi kiệu hoa hạ xuống, ta và Tạ Trường Phong mỗi người cầm một đầu dải lụa đỏ, cùng hoàn thành nghi thức bái đường.
Tiến vào tân phòng, chàng đưa tay vén khăn hỉ trên đầu ta lên.
Dưới ánh nến, dung mạo của chàng dường như mềm mại hơn vài phần so với trong ký ức của ta.
Bà mối mang đến hai chén rượu hợp cẩn.
Ta và Tạ Trường Phong khoác tay giao nhau, cùng uống cạn một hơi.
Đôi mắt chàng sáng ngời khác thường, bên trong chứa đựng niềm vui không sao giấu nổi, còn có cả một chút căng thẳng và mong chờ khó lòng nhận ra.
Bỗng nhiên ta nhận ra, sự vui mừng của chàng không chỉ đơn thuần vì đây là hôn sự do thánh chỉ ban xuống.
Mà rất có thể, chính chàng thật lòng muốn cưới ta.
Nghĩ đến điều ấy, trong lòng ta cũng dâng lên niềm vui khó tả.
Đang miên man suy nghĩ, chàng đã xoay người bưng từ trên án một bát yến sào nóng hổi đến trước mặt ta, khẽ nói:
“Nàng ăn lót dạ trước đi. Tiệc bên ngoài còn phải kéo dài một lúc nữa.”
Ta nhận lấy bát cháo, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay chàng.
Chàng khựng lại trong giây lát, nhưng không hề né tránh.
“Đa tạ...”
Nhất thời ta không biết nên gọi chàng thế nào, nghĩ ngợi một chút rồi khẽ gọi:
“Phu quân.”
Khóe môi chàng hơi cong lên, nhẹ nhàng đáp:
“Phu nhân không cần khách sáo với ta.”
Suốt cả ngày hôm nay ta chưa dùng chút thức ăn nào, bèn chậm rãi uống từng ngụm cháo.
Còn chàng ngồi bên cạnh, lặng lẽ bầu bạn cùng ta.
Ta cúi đầu nhìn đóa sen song đế được thêu trên giá y, bỗng cảm thấy từng đường kim mũi chỉ ấy cuối cùng cũng đã tìm được nơi thuộc về mình.
11
Tạ Trường Phong mồ côi phụ mẫu từ sớm, hiện nay chỉ còn tổ mẫu vẫn còn tại thế.
Theo lễ nghi, ta vẫn phải dâng trà tân tức cho bà.
Sáng sớm hôm sau, ta cùng Tạ Trường Phong đến chính đường.
Tổ mẫu cùng thúc phụ, thẩm mẫu và những người khác đều đã ngồi chờ sẵn trong đại sảnh.
Ta trước tiên dâng trà cho tổ mẫu, sau đó lần lượt bái kiến các vị thúc thẩm và những trưởng bối khác.
Khi đối diện với Tạ Trường Đình, trong mắt ta không hề để lộ một tia khác thường nào.
Ngược lại là hắn, ánh mắt né tránh, miễn cưỡng gọi một tiếng:
“Đại tẩu.”
Giọng nói thấp đến mức như bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Tạ Trường Phong khẽ dịch người sang một bước, chắn đi ánh nhìn của chàng dành cho ta.
Sau khi mọi người lần lượt rời đi, ta cùng Tạ Trường Phong hộ tống tổ mẫu trở về phòng.
Tổ mẫu nắm lấy tay ta, ánh mắt đầy vẻ yêu thương:
“Diệu Nghi cũng là đứa trẻ ta nhìn lớn lên từng ngày. Nay có con ở bên cạnh Trường Phong, ta cũng yên lòng rồi.”
Ta nghe ra sự cô quạnh và thương cảm ẩn trong lời nói ấy, lòng không khỏi chua xót, bèn lựa những câu vui vẻ nhẹ nhàng để dỗ bà được vui.
Khi bước ra khỏi viện của tổ mẫu, mặt trời đã lên cao.
Tạ Trường Phong cố ý đi chậm lại, sóng vai cùng ta xuyên qua hành lang dài.
Ngoài hành lang, mấy cây hải đường đang nở rộ. Cánh hoa phấn trắng phủ kín mặt đất.
Chàng bỗng dừng bước, đưa tay nhẹ nhàng nhặt một cánh hoa vương trên mái tóc ta, tựa như thuận miệng nhắc đến:
“Ta nhớ trước đây nàng thích hải đường nhất.”
“Vâng.”
Thuở nhỏ thích, hiện tại cũng vẫn thích.
Trong mắt Tạ Trường Phong ánh lên tia sáng dịu dàng, khóe môi mang theo nụ cười:
“Ngày mai ta sẽ sai người dời một cây đến trồng trước cửa sổ phòng chúng ta, được không?”
“Được.”
Khóe môi ta bất giác cong lên.
Ý cười nơi môi Tạ Trường Phong cũng theo đó mà sâu hơn vài phần.
