App Trò Chơi Kinh Dị - Chương 42: Cạm Bẫy Hộp Mù, Nữ Quỷ Gãy Chân
Cập nhật lúc: 24/01/2026 21:54
“Rè rè… gay go… mau… nhanh quá… rè rè rè…”
Chiếc bộ đàm vốn hoạt động rất trơn tru trong phòng bảo vệ lúc này đột nhiên như bị thứ gì đó nhiễu sóng, đứt quãng, hoàn toàn không nghe rõ đối phương đang nói gì.
Vừa dứt lời, Úc Dạ Bạc liền nghe thấy tiếng “pạch, pạch, pạch” từ ngoài cửa, lần này âm thanh đó rất nhanh, khoảng cách hơn mười mét thoáng chốc đã gần đến cửa thoát hiểm!
Cả hai đều theo bản năng muốn chạy lên lầu, tìm một chỗ trốn, nhưng Tần Hoài Chu lại ôm lấy eo Úc Dạ Bạc, kéo anh ra sau cửa. Úc Dạ Bạc cũng không nghĩ nhiều, níu lấy Lý Thi Nhân phía trước, cùng kéo qua.
“Sao…” vậy? Lý Thi Nhân vừa định hỏi, liền thấy Úc Dạ Bạc làm động tác im lặng.
Suỵt.
Trên điện thoại hiện lên tin nhắn của Tần Hoài Chu: “Trên lầu có tiếng động, tốt nhất đừng đi lên.”
Tiếng động? Tiếng động gì?
Lý Thi Nhân cũng thấy tin nhắn trên điện thoại của anh, lúc này mới biết hóa ra Úc Dạ Bạc không phải đang tự nói chuyện một mình.
Nhưng lúc này cả hai vểnh tai lên cũng không nghe thấy tiếng động gì, ngược lại tiếng con quỷ tóc lau nhà bò đến ngoài cửa ngày càng gần.
“Pạch, pạch, pạch——”
Cô ta đã đến ngoài cửa!
Lý Thi Nhân theo bản năng muốn chạy, lại bị Úc Dạ Bạc níu lại.
Úc Dạ Bạc nhanh ch.óng gõ chữ trên điện thoại: “Cô ta không nhìn thấy chúng ta.”
So với con quỷ tóc lau nhà đã biết quy luật hoạt động và đặc tính, họ chạy lung tung mới nguy hiểm.
Lỡ như trên lầu còn một con quỷ nữa thì sao?
Lý lẽ là vậy, nhưng có mấy ai dám ở chung phòng với nữ quỷ?
Khi cánh cửa thoát hiểm nặng nề bị đẩy ra, sắc mặt Lý Thi Nhân trắng bệch, anh nghiến c.h.ặ.t răng, cố gắng kiểm soát đôi chân mềm nhũn, gần như dùng hết sức lực toàn thân mới kìm nén được việc không bỏ chạy.
“Pạch, pạch, pạch…”
Ngay khoảnh khắc nữ quỷ bò từ cửa vào cầu thang, tầng hầm vốn đã lạnh lẽo lập tức tụt xuống 0 độ, hơi lạnh từ lòng bàn chân len lỏi vào từng mạch m.á.u.
Họ có thể nghe rõ tiếng vải vóc ma sát trước mặt, chiếc camera trên đỉnh cửa nhấp nháy đèn đỏ, lặng lẽ quay lại, chiếu thẳng vào hai người Úc Dạ Bạc.
Rõ ràng cô ta đang ở ngay trước mặt!
Dù biết cô ta không nhìn thấy, nhưng nghe tiếng tay chân cô ta đập trên sàn, Lý Thi Nhân vẫn không khỏi nổi da gà, toàn thân dựng tóc gáy, một cảm giác rợn người.
Anh cố nén nỗi sợ hãi, bám sát Úc Dạ Bạc, cẩn thận men theo tường vòng ra cửa, ngay khoảnh khắc cả hai bước ra khỏi cầu thang trở lại hành lang, đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc nữ quỷ sẽ đuổi theo, co giò bỏ chạy.
“Chạy!” Nhưng Úc Dạ Bạc chỉ phụ trách hô, người vác anh chạy đương nhiên là Tần Hoài Chu.
Thế là Lý Thi Nhân chỉ trong một cái chớp mắt đã thấy Úc Dạ Bạc vượt qua mình, “bay” ra xa hai ba mét, trong chưa đầy 3 giây đã vào phòng bảo vệ.
Lý Thi Nhân:?
Rõ ràng là anh ta chạy trước mà.
Hai người một trước một sau quay lại phòng bảo vệ, nhanh ch.óng đóng cửa.
Ngoài dự đoán, nữ quỷ lại không đuổi theo, Úc Dạ Bạc đứng trước camera quan sát cô ta, phát hiện cô ta cũng như trước, dừng lại trong cầu thang một lúc rồi biến mất.
Không đúng.
Úc Dạ Bạc vốn tưởng nhiệm vụ lần này cũng giống như mô-típ thu thập bảo vật trong một số game phiêu lưu, mỗi rương báu đều có một hoặc nhiều boss canh giữ, muốn lấy được bảo vật phải hạ gục boss.
Nhưng bây giờ, nữ quỷ lại không truy sát họ.
Tại sao?
Úc Dạ Bạc lấy chiếc hộp nhỏ màu đen ra, dưới ánh đèn cẩn thận nghiên cứu.
Giống như chiếc hộp họ nhận được, từ trong ra ngoài đều đen tuyền, bề mặt nhám, sờ vào không giống giấy bình thường.
Còn về những “viên sỏi nhỏ” bên trong…
Tần Hoài Chu lật ra một mảnh nhỏ, hình dáng rất giống xương đùi, nó chỉ còn lại nửa đoạn, chỗ gãy ở giữa rõ ràng là bị một vật sắc nhọn nào đó đập gãy.
“Xương?”
Tần Hoài Chu: “Chắc là vậy.” Kết hợp với tiếng khóc nghe được trước đó: “E là xương của trẻ sơ sinh.”
Không chỉ vậy, xương bên trong đa số không còn nguyên vẹn, bị vỡ thành từng mảnh, có mảnh còn có lỗ khoan rõ ràng.
Nhìn mà lạnh sống lưng, trong đầu không khỏi hiện lên những hình ảnh m.á.u me tàn nhẫn.
Thân Quân nhíu mày: “Bệnh viện này cũng quá biến thái rồi, ngay cả đứa trẻ nhỏ như vậy cũng không tha?”
Lý Thi Nhân suy đoán: “Nói như vậy, nhiệm vụ lần này chắc là phải thu thập đủ các hộp mù chứa xương trẻ sơ sinh… Đúng rồi, liệu nữ quỷ bên ngoài có phải là mẹ của đứa bé không, cô ta biết chúng ta đến cứu con mình, nên cũng không truy sát chúng ta?”
Có khả năng này.
Nhưng Úc Dạ Bạc vẫn cảm thấy việc lấy được hộp mù này có chút quá dễ dàng, khiến anh luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Biết đâu lại giống như thử thách không được làm lần trước, cạm bẫy lớn giấu ở cuối cùng.
Nhưng bây giờ thông tin hữu ích thu thập được quá ít, việc duy nhất có thể làm hiện tại là lấy được hộp mù tiếp theo.
Dựa theo thông tin hiện ra từ chữ m.á.u, hộp mù thứ hai ở trong nhà vệ sinh tầng một.
Trùng hợp nhà vệ sinh tầng một ở gần phòng bảo vệ, Úc Dạ Bạc và Lý Thi Nhân vừa mới trốn ở đó, còn gần hơn cả cầu thang, chỉ cách khoảng mười mét.
Chỉ là không biết có cạm bẫy gì không.
Hộp mù thứ hai…
Đợi đã… đúng rồi, hộp mù!
Úc Dạ Bạc đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Anh đứng dậy nói: “Tôi đi tìm hộp mù tiếp theo.”
Lý Thi Nhân đi theo, thanh niên đầu đinh vừa khuyên can lúc nãy cũng ghé lại hỏi: “Tôi có thể đi cùng các cậu không?”
Úc Dạ Bạc thờ ơ ừ một tiếng, chỉ nói: “Lát nữa nếu các cậu tìm thấy hộp mù thì đừng đụng vào vội, tôi có một suy đoán…”
Thanh niên đầu đinh và Lý Thi Nhân tò mò hỏi: “Suy đoán gì?”
Rõ ràng họ đã bị thuyết phục bởi những pha xử lý bá đạo của Úc Dạ Bạc lúc nãy.
Úc Dạ Bạc đang định nói, tóc đỏ cũng đứng dậy, lấy một cái bộ đàm trên bàn, bật đèn pin điện thoại đi ra cửa.
Lý Thi Nhân: “Cậu cũng đi à?”
Tóc đỏ liếc anh ta một cái, hất mặt lên trời trả lời: “Sao? Chỉ cho các cậu đi thôi à? Công lao để các cậu hưởng hết à? Ở đây ai mà không muốn nhanh ch.óng hoàn thành tâm nguyện, chú à, chú làm người đừng quá ích kỷ, cẩn thận lát nữa gặp báo ứng.”
Cái giọng điệu hùng hồn này khiến người ta muốn đ.á.n.h.
“Này, cậu!” Lý Thi Nhân bị câu này tức điên, vừa nhìn đã biết là người có học thức thật sự: “Nhóc con, thầy cô cậu dạy cậu thế nào vậy!”
“Thầy cô?” Tóc đỏ bị câu này chọc cười: “Chú à, mẹ nó chú còn chưa tốt nghiệp mẫu giáo à? Trẻ con không?”
“Cậu!”
Úc Dạ Bạc khẽ chậc một tiếng, được rồi, rút lại lời nói lúc nãy, đây không phải bệnh trung nhị, mà là thuần túy đáng ghét.
Người này lúc nãy không dám ra ngoài, đợi Úc Dạ Bạc và Lý Thi Nhân có được thông tin, phát hiện lấy hộp mù rất đơn giản, liền mặt dày đến tranh công.
Nếu anh ta lịch sự như thanh niên đầu đinh thì thôi, dù sao đây cũng là nhiệm vụ hợp tác, thêm một người thêm một sức mạnh, nhưng thái độ này của anh ta rõ ràng là đáng ăn đòn.
Úc Dạ Bạc thật sự không muốn hành động cùng người như vậy, nhưng anh cũng không thể trói tóc đỏ lại, lỡ như ma đến, anh ta chạy cũng không thoát.
Tuy Kinh Tủng Nhiệm Vụ không quy định không được làm hại đồng đội, nhưng nếu trên đời này thật sự có ma, ai biết được sau khi c.h.ế.t có biến thành ma đến báo thù không?
Tóc đỏ cảm nhận được ánh mắt của anh, còn mặt dày nói một câu: “Mặt trắng, nhìn cái gì mà nhìn? Đừng tưởng cậu có cái b.úa là tôi sợ cậu, nói cho cậu biết, trên người ông đây có d.a.o.”
Nói rồi còn thật sự lôi ra một con d.a.o găm nhỏ.
Úc Dạ Bạc vô cùng nghi ngờ, không biết anh ta làm thế nào sống sót qua nhiệm vụ trước mà không bị đồng đội đ.á.n.h c.h.ế.t, là nhờ mặt dày sao?
Hừ.
Mắng Lý Thi Nhân thì Tần Hoài Chu không quan tâm, nhưng nói đến cục cưng nhà hắn thì hắn không vui, nửa câu cũng không được.
Thế là lúc tóc đỏ định ra cửa, Tần Hoài Chu lịch sự ngáng chân, tóc đỏ không hề phòng bị, mặt úp xuống đất, ngã sấp mặt, suýt nữa gãy cả răng cửa.
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết gọi con quỷ tóc lau nhà đến.
Sợ đến mức tóc đỏ lồm cồm bò dậy chạy ngược vào, bị Úc Dạ Bạc không khách khí chế giễu một phen, bị c.h.ử.i đến không dám hó hé tiếng nào, lủi thủi đi theo sau.
Trong bóng tối, Úc Dạ Bạc và Tần Hoài Chu lại cụng tay.
Hai vị “phản diện”, hợp tác vui vẻ.
Trung tâm thương mại này vốn không lớn, nhà vệ sinh cũng rất nhỏ, nhà vệ sinh nữ ở bên trái, nhà vệ sinh nam ở bên phải.
Ai cũng biết, trong phim kinh dị, khả năng nhà vệ sinh nữ có ma rất cao, nên để an toàn, họ tìm nhà vệ sinh nam trước, không tìm thấy mới đành phải vào nhà vệ sinh nữ.
Úc Dạ Bạc đứng trước cửa, lấy đèn pin quét vào trong, bên trong cũng khá sạch sẽ, chỉ là không biết đường ống nước nào bị vỡ, tiếng nước tí tách trong không gian không người này nghe cực kỳ quỷ dị.
Nhà vệ sinh có tổng cộng năm phòng, có cửa mở có cửa đóng.
Úc Dạ Bạc dưới sự bảo vệ của Tần Hoài Chu đi vào trước.
Để tránh con quỷ tóc lau nhà đột nhiên đến, thanh niên đầu đinh phụ trách canh gác, những người còn lại vào tìm hộp mù.
Họ đẩy hết các cửa nhà vệ sinh đang mở ra xem, Lý Thi Nhân phát hiện mục tiêu ở phòng thứ tư.
Anh ta thấp giọng nói: “Úc Dạ Bạc, hộp mù ở đây!”
Lý Thi Nhân nghe lời Úc Dạ Bạc không trực tiếp đi lấy, nhưng tóc đỏ lại chen qua, đưa tay định chộp.
“Này, đừng đụng vào!” Úc Dạ Bạc gọi.
Nhưng đã quá muộn, tóc đỏ lấy được hộp mù trên bồn nước, còn cầm trong tay khoe khoang: “Lần này công lao là của tôi rồi!”
Vừa dứt lời, trong chiếc hộp trên tay anh ta liền vang lên tiếng khóc.
Chỉ là lần này không phải trẻ sơ sinh, mà là tiếng nức nở của một người phụ nữ.
“Hu hu hu hu… hu hu hu… hu hu…”
Tiếng khóc này ai oán thê lương, đầy bi thương và đau khổ, nhưng khóc một hồi, tiếng khóc đột nhiên cao v.út, biến thành tiếng gào thét sắc nhọn đầy hận thù, xé lòng, một tiếng dài hơn một tiếng, một tiếng to hơn một tiếng!
“A a a a—— a a a a a a a—— a a a a a a a——”
Sao lại thế này?!
Tóc đỏ vội vàng vứt chiếc hộp đen trong tay.
Hộp mù rơi xuống đất, m.á.u đen đặc sệt phun ra từ khe hộp, trên sàn nhà vệ sinh nhẵn bóng hiện lên chữ.
Nhưng lần này không phải là địa điểm của hộp mù tiếp theo, mà là ba chữ lớn đẫm m.á.u.
“Cô ta đến rồi!”
Hành lang bên ngoài vang lên một tiếng “rầm!”.
“Mẹ kiếp——” Thanh niên đầu đinh canh gác ở cửa không biết đã thấy gì, không còn quan tâm gì nữa, buông cánh cửa đang giữ ra chạy thẳng vào phòng bảo vệ.
Cánh cửa vì quán tính tự đóng lại.
Tiếp đó ngoài cửa lại vang lên một tiếng rầm, như có thứ gì đó đập vào sàn nhà.
Tần Hoài Chu phản ứng cực nhanh, một tay kéo Úc Dạ Bạc nhanh ch.óng trốn vào phòng vệ sinh cuối cùng, Lý Thi Nhân vội vàng theo sau.
Tóc đỏ vốn cũng muốn chen vào, nhưng phòng vệ sinh quá nhỏ, ba người đàn ông đứng đã hơi chật, anh ta vào thì cửa không đóng được, vốn định kéo Úc Dạ Bạc trông gầy yếu nhất ra, kết quả bị Tần Hoài Chu một cước đá bay ra ngoài.
“Mẹ kiếp…”
“Rầm!”
Lại một tiếng nữa.
Thứ đó đã đến cửa.
Lúc này tóc đỏ cũng không còn quan tâm gì khác, vừa c.h.ử.i bới vừa bò dậy trốn vào phòng bên cạnh, cũng đóng cửa lại.
Vài giây sau.
Cửa nhà vệ sinh bị thứ bên ngoài đẩy ra, cánh cửa cọ xát mặt đất, phát ra tiếng “két——”, trong nhà vệ sinh tối tăm tĩnh mịch nghe đặc biệt ch.ói tai, một luồng khí lạnh lẽo ập đến.
Tóc đỏ vội vàng ngậm miệng, tắt đèn pin, nhà vệ sinh chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Có thứ gì đó đã vào?
Trong bóng tối, Úc Dạ Bạc ra hiệu cho Tần Hoài Chu, rồi cẩn thận lấy điện thoại xuống.
Để tránh điện thoại rơi, cũng để tiện rảnh tay, Tần Hoài Chu trước nhiệm vụ này đã mua cho Úc Dạ Bạc một sợi dây đeo điện thoại.
Lúc này Úc Dạ Bạc tháo nó ra, cầm đầu kia của sợi dây, từ từ thả xuống, rồi dùng gót chân đẩy nó ra ngoài.
Vách ngăn của nhà vệ sinh ở đây cách sàn khoảng năm sáu centimet, có thể nằm sấp xuống đất nhìn ra ngoài.
Đương nhiên, trong phim kinh dị, trong tình huống này, ai ngồi xổm xuống đất nhìn ra ngoài đa phần sẽ bị g.i.ế.c qua khe hở, nên Úc Dạ Bạc chọn để Tần Hoài Chu nhìn.
Khi chiếc điện thoại lộ ra từ khe hở, rất nhanh nó rung lên một cái, Úc Dạ Bạc lập tức nhặt điện thoại lên.
Tần Hoài Chu trả lời: “Bên ngoài không có gì cả.”
Không có gì cả?
Lý Thi Nhân căng thẳng nép vào trong, nhưng lại không dám đến gần bồn cầu, lấy điện thoại ra gõ chữ: “Là nữ quỷ ngoài cửa bò vào à?”
Úc Dạ Bạc im lặng lắc đầu, tay anh đặt lên khóa cửa nhà vệ sinh, đang định mở ra nhìn ra ngoài thì Tần Hoài Chu lại ra tay ngăn lại.
Bên ngoài lại vang lên âm thanh đó.
“Rầm!”
Lần này âm thanh gần hơn nhiều, tiếp đó cửa phòng vệ sinh đầu tiên bị đẩy ra!
“Két——”
Như một cây kim nhọn đ.â.m vào dây thần kinh nhạy cảm, một bàn tay vô hình siết c.h.ặ.t trái tim họ, cánh cửa đập mạnh vào vách ngăn phía sau.
Mẹ kiếp?
Ngay sau đó, lại là một tiếng “két——”, cửa phòng vệ sinh thứ hai mở ra!
Như có ai đó đang tìm kiếm thứ gì, lần lượt mở từng cửa phòng.
“Rầm!”
“Két——” Phòng thứ ba!
Tốc độ mở cửa ngày càng nhanh, cánh cửa đập vào vách ngăn khiến cả phòng rung chuyển.
Lúc này âm thanh đã đến phòng bên cạnh của tóc đỏ, Úc Dạ Bạc cầm điện thoại cẩn thận ngồi xổm xuống, nhìn qua khe hở dưới đất.
Tóc đỏ bên đó đã sắp bị dọa điên, toàn thân mềm nhũn dựa vào góc nhà vệ sinh, lấy ra một tấm thẻ đạo cụ nắm c.h.ặ.t trong tay, môi anh ta run rẩy.
Bồ tát phù hộ, Bồ tát phù hộ, Bồ tát phù hộ!
Trời mới biết khoảnh khắc này trong lòng anh ta đã cầu nguyện tất cả các vị thần tiên Bồ tát mà anh ta biết.
Nhưng lại không thể ngăn cản thứ đó mở cửa.
Cùng với một tiếng “két——”.
Tóc đỏ gầm lên: “Cút mẹ mày đi!” rồi ném lá bùa ra, nhưng trước mặt anh ta lại không một bóng người.
Không có gì cả.
Ủa?
Và ngay lúc này, lại là một tiếng “rầm!”.
Tóc đỏ đột nhiên ngẩng đầu, phát hiện trên bức tường bên trái không biết từ lúc nào đã có thêm mấy lọn tóc đen, mắt run rẩy, ánh mắt kinh hoàng nhìn lên.
Hóa ra âm thanh này không phải đến từ phòng bên cạnh, mà là từ trên đầu!
Chỉ thấy một người phụ nữ mặt trắng bệch đang bò trên đỉnh vách ngăn, mái tóc đen dài xõa xuống, hai con mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào anh ta.
