Ấy, Thế Tử Đừng Nóng - 03
Cập nhật lúc: 14/09/2026 12:02
Nhưng ta vốn cẩn thận!
Sao ta dám tùy tiện giao chàng cho người xa lạ nữa? Huống hồ vừa mới làm lạc người, lúc này chính là lúc ta nên thể hiện cho tốt!
“Gia Dương! Đến giúp một tay, chúng ta khiêng cả chàng lẫn xe lăn lên lầu!”
“Hả? Muội cũng phải khiêng sao?”
“Ừ!”
Quả nhiên…
Sự thật chứng minh, ta đã nghĩ chuyện này quá dễ dàng. Nhìn thế t.ử gia đã ngã khỏi xe lăn đến lần thứ ba, cuối cùng ta vẫn đành bỏ cuộc.
“Ca ca muội lần này sẽ không thật sự nổi giận chứ?” Gia Dương hơi thấp thỏm.
Ta an ủi nàng:
“Không đâu! Nếu thật sự tức giận, chàng đã mở miệng mắng người từ lâu rồi! Bây giờ chàng chẳng nói một chữ, chứng tỏ vẫn còn nhịn được!”
Quả nhiên.
Ánh mắt như muốn ăn thịt người của thế t.ử gia chỉ kéo dài một lát, sau đó lại trở về vẻ đờ đẫn ban đầu, tựa như một vũng nước c.h.ế.t.
“Ta đã nói chàng sẽ không nổi giận mà, đúng không?”
Gia Dương vốn đang lo lắng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Phải nói rằng, món ăn trong t.ửu lâu ở kinh thành quả thật ngon tuyệt!
Ta và Gia Dương gọi đầy một bàn thức ăn, vậy mà ăn sạch sành sanh. Ngay cả thế t.ử gia cũng bị chúng ta cạy miệng, đút cho vài miếng.
Ban đầu chàng còn phản kháng, nhưng sau đó có lẽ nhận ra phản kháng cũng vô ích, nên chẳng làm những chuyện vô nghĩa ấy nữa.
Ăn no nê, ta gọi tiểu nhị đến tính tiền.
“Khách quan, tổng cộng sáu mươi lượng bạc.”
Tiểu nhị cười đến nỗi mắt gần như híp thành một đường.
Đúng là kinh thành! Một bữa cơm mà tận sáu mươi lượng bạc!
Nhưng nghĩ đến số vàng bà bà cho, ta vẫn đành nhẫn nhịn, thò tay vào vạt áo định trả tiền.
Mò mãi…
Mò mãi…
Ta kinh hãi nhìn Gia Dương.
“Muội có mang tiền không?”
Gia Dương vừa ăn vừa lắc đầu.
“Bạc của muội thường ngày đều do Xuân Đào giữ.”
“Vậy muội có mang Xuân Đào theo không?”
Gia Dương tiếp tục vừa ăn vừa lắc đầu.
“Hôm nay muội cho Xuân Đào nghỉ rồi.”
Ta há miệng, nhìn sang thế t.ử gia. Chàng chỉ lạnh lùng liếc ta một cái, chẳng buồn để ý nữa.
Thấy sắc mặt tiểu nhị càng lúc càng khó coi, ta cố nặn ra nụ cười.
“Tiểu ca…”
“Tiểu thư, tiểu điếm chưa bao giờ cho khách ghi nợ. Dẫu Thánh thượng đích thân đến cũng phải trả tiền.”
To gan thật!
Ta muốn khóc mà chẳng có nước mắt.
“Thật ra, ta định gọi thêm một đĩa thức ăn nữa. Vừa rồi vẫn chưa ăn đã miệng…”
“Chúng ta đâu có ăn no… Hu hu hu…”
Ta lập tức bịt miệng Gia Dương, đợi tiểu nhị rời đi rồi mới buông tay.
“Cái gì? Không mang tiền?”
Gia Dương mặt mày đầy vẻ lo lắng. Rõ ràng nàng chưa từng gặp phải chuyện thế này.
“Vậy phải làm sao đây? Đây là Đệ Nhất Lâu thiên hạ, do chính hoàng bá phụ ban tên, còn đích thân nói rõ không được ghi nợ!”
Ta đảo mắt một vòng.
“Đã không trả nổi bạc, vậy chỉ còn cách trốn nợ!”
“Ăn quỵt sao?”
Nhìn ánh mắt Gia Dương lập tức sáng lên, ta đoán nàng nhất định là người hợp cạ với ta nhất trên đời này.
“Ba, hai…”
Ta còn chưa kịp nói chữ “một”, ta và Gia Dương đã đồng thời lao về phía cầu thang.
Xuyên đến đây bao nhiêu ngày, hôm nay mới là ngày kích thích nhất!
Hai chúng ta thở hồng hộc chạy khỏi t.ửu lâu, một mạch chạy về phía vương phủ.
Đến trước cổng vương phủ, Gia Dương chống tay lên đầu gối, mồ hôi nhễ nhại, hỏi ta:
“Vãn Vãn, có phải chúng ta bỏ quên thứ gì không?”
“Phù phù… Không… không có đâu~”
5.
Từ ngày hôm ấy, ta trở thành nhân vật nổi tiếng khắp vương phủ.
Chẳng vì gì khác, chỉ bởi vị thế t.ử vốn im lặng đã lâu cuối cùng cũng chịu mở miệng!
Mỗi khi ta đẩy chàng đến trước mặt Vương phi và Vương gia, nói thế t.ử muốn ra ngoài, chàng đều bình tĩnh thốt ra một chữ:
“Không!”
Đáng tiếc, mỗi lần chàng từ chối, cả nhà đều xem đó là đồng ý.
“Không!”
“Cái gì? Nghiễn Chu muốn ra ngoài giải khuây? Mau chuẩn bị xe!”
“Không!”
“Cái gì? Con trai ta muốn ăn hoành thánh, mì và xiên chiên ở phố Đông à? Vậy thì đi thôi!”
“Cái gì? Con trai ta muốn đá cầu…”
Vương phi hơi do dự nhìn ta.
“Vãn Vãn, chuyện này thật sự ổn chứ?”
“Ổn ạ!” Ta đáp chắc nịch.
“Mẫu thân cứ tin con. Chàng ngồi ở đó chính là thủ môn vững chắc nhất!”
Sao lại không ổn chứ!
Ta và Gia Dương đã hẹn trước cả rồi!
Quận chúa Nghi An kia thật sự khinh người quá đáng! Trước mặt bao nhiêu hoàng t.ử, công chúa, nàng ta dám nói dù cho chúng ta hai chân, chúng ta cũng chẳng đá thắng nổi bọn họ!
Thắng thua là chuyện nhỏ, nhưng thể diện thì không thể mất! Gia Dương chịu uất ức như vậy, ta nhất định phải đòi lại công bằng cho nàng!
Trên sân đá cầu của hoàng gia.
Nghi An nhìn thế t.ử đứng trước mặt, há miệng không nói nên lời.
“Sao thế? Chẳng phải quận chúa đã nói, dù cho chúng ta hai chân cũng không đá thắng được các người sao?”
Nghi An tức đến bật cười.
“Cho nên tỷ để ca ca Nghiễn Chu làm thủ môn?”
“Nghi An, chẳng lẽ muội định nói mà không giữ lời? Lúc ấy có bao nhiêu người làm chứng!” Gia Dương ngẩng cao đầu.
Gia Dương và Nghi An đấu nhau từ nhỏ đến lớn. Tất cả mọi người có mặt đều biết, hễ hai nàng cãi nhau thì tuyệt đối không được khuyên can. Một khi khuyên, lửa giận sẽ lập tức cháy sang người mình.
