Ấy, Thế Tử Đừng Nóng - 06
Cập nhật lúc: 14/09/2026 12:02
“Thỏ có tính tình ôn hòa, vừa hay giúp chàng hạ hỏa~”
Ta dám nói mình xăm được nửa chừng thì hỏng, nên mới đổi thành thỏ sao? Đương nhiên là không dám!
“Ta nóng tính?” Bùi Nghiễn Chu cười lạnh. “Vậy đây là thứ gì?”
“Trên đầu thỏ đội mũ quân đội!”
Ta xăm con thỏ trong bộ hoạt hình “Năm ấy, những chú thỏ kia”. Trên đầu thỏ còn đội chiếc mũ có ngôi sao năm cánh.
“Chàng không hiểu rồi! Ở quê hương ta, con thỏ này tượng trưng cho những người bảo vệ bờ cõi, giữ nước! Thứ nó che đi không phải vết thương, mà là nỗi nhục quân địch để lại!”
“Ồ?” Chàng lại chỉ vào con thỏ. “Nếu là thỏ cát tường, sao toàn thân lại đen sì?”
Ta trợn mắt. Nếu không xăm màu đen thì làm sao che được chữ kia?
“Bởi vì… bởi vì sau khi chịu khổ, nó đã trở nên mạnh mẽ hơn!”
“Những nhục nhã ấy khiến nội tâm chàng càng thêm kiên định! Chàng quyết định không nhẫn nhịn nữa! Vì thế chàng hắc hóa, phản kích gấp bội! Chàng đã thắng!”
Ta thật muốn tự tát mình một cái.
Đây là lời nói dối mà người bình thường có thể bịa ra sao? Chỉ có kẻ ngốc mới tin!
Ừm…
Sự thật chứng minh, trên đời này quả thật có người bằng lòng tin ta.
Từ ngày ấy, thế t.ử gia dường như đã nghĩ thông suốt.
Bình thường chàng chịu mở miệng nói chuyện với Vương phi và Vương gia. Tuy vẫn không nói nhiều, nhưng như vậy đã đủ khiến Vương phi phấn khởi đến cả đêm không chợp mắt.
Vương phi nắm tay ta, khóc đến nước mắt giàn giụa.
“Vãn Vãn à! Quả nhiên con là phúc tinh của vương phủ chúng ta! Nghiễn Chu bây giờ ngày càng giống người sống như trước kia rồi!”
Đương nhiên là chàng có sức sống hơn rồi. Gần như ngày nào chàng cũng bị ta chọc tức vài lần.
“Trái tim treo lơ lửng của mẫu thân cuối cùng cũng yên tâm được một nửa~ Còn nửa kia…”
Bà vừa lau nước mắt, vừa lén nhìn ta.
“Ta và phụ vương con chỉ có mỗi Nghiễn Chu. Hồi nhỏ, trong phủ cũng khá náo nhiệt. Nhưng càng lớn, tính tình nó càng lạnh lùng, sân viện này cũng ngày càng vắng vẻ!”
Lúc này ta mới hiểu ra!
“Mẫu thân chê trong viện vắng vẻ, muốn có thêm một đứa trẻ nữa sao?”
Hai mắt Vương phi lập tức sáng lên, vui vẻ vỗ tay ta.
“Vẫn là Vãn Vãn hiểu ta nhất!”
“Mẫu thân muốn con về khuyên thế t.ử chấp nhận chuyện này?”
Vương phi gật đầu.
“Dù nó không chịu cũng phải đồng ý. Con cứ nói là ta bảo thế!”
“Được ạ!”
8.
Đừng thấy ta đồng ý dứt khoát như vậy, vừa về phòng ta đã bắt đầu khó xử.
Sau khi ta nhìn chàng thêm một lần mà vẫn không mở miệng, thế t.ử gia cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
“Từ lúc nàng bước vào cửa, ít nhất đã nhìn ta mười lần. Có chuyện gì thì nói thẳng!”
Ta mím môi, khó xử nhìn chàng.
“Ta nói rồi, chàng không được nổi giận nhé.”
“Hừ.” Bùi Nghiễn Chu lạnh lùng hừ một tiếng. “Từ ngày nàng bước chân vào cửa, có ngày nào ta không bị chọc tức?”
Cũng đúng.
Nghĩ vậy, ta liền thấy nhẹ nhõm, vẫy tay ra hiệu chàng lại gần một chút.
Thế t.ử gia thận trọng nhìn ta. Thấy ta quả thật có chuyện muốn nói, chàng mới tiến lại gần.
Nhìn vành tai chàng ghé sát, chẳng hiểu sao ta lại hơi căng thẳng.
Ta nuốt nước miếng. Mẹ kiếp, có cần ghé gần đến thế không!
“Nàng nói đi chứ!”
Thấy ta không mở miệng, chàng cũng hơi sốt ruột.
Chàng đột ngột quay đầu khiến ta giật mình. Nhìn gương mặt tuấn tú gần ngay trước mắt, ngay cả hơi thở của ta cũng nhẹ đi.
Có lẽ Bùi Nghiễn Chu cũng nhận ra điều không ổn, bèn khẽ ho một tiếng rồi quay mặt đi.
“Ở đây không có người ngoài, nàng cứ nói thẳng.”
“Ồ… ồ ồ~”
Ta ôm gối, chiến thuật ngả người ra sau một chút.
“Chính là… @#¥%”
“Cái gì? Nàng nói rõ hơn xem.”
Ta hết cách, đành hít sâu rồi gần như hét lên:
“Mẫu thân đích thân nói, người muốn cùng phụ vương sinh thêm một đứa con!”
“Cái gì?” Thế t.ử gia đầy vẻ khó tin.
“Ta biết chàng không tin, nhưng chính miệng mẫu thân nói với ta! Hơn nữa, mẫu thân còn bảo ta làm công tác tư tưởng cho chàng. Người nói chàng không đồng ý cũng phải đồng ý. Người và Vương gia đã quyết định rồi!”
Ban đầu ta tưởng thế t.ử gia sẽ sống c.h.ế.t không chịu có em trai hay em gái.
Nào ngờ chàng không những chẳng làm ầm lên, trái lại còn bình tĩnh đồng ý.
Ta vẫn đang nghi hoặc đây.
Ai ngờ ngày hôm sau, vương phủ nổ tung.
Đúng vậy.
Trên dưới toàn phủ đều đang truyền nhau chuyện Vương phi và Vương gia muốn sinh thêm con.
Vương phi vốn chưa từng nổi giận với ta, lần đầu tiên sa sầm mặt.
Mẫu thân đang trách ta không giữ kín miệng sao?
Nào ngờ bà vỗ tay. Trong đại sảnh lập tức có một hàng tùy tùng, nha hoàn đứng ngay ngắn, trên tay mỗi người đều bưng những món vàng bạc châu báu khác nhau.
Từng hộp, từng khay đều là những thứ ta chỉ từng thấy trên truyền hình!
Ta nuốt nước miếng.
Bà bà định làm gì? Chẳng lẽ là tiền bịt miệng?
Nhưng bí mật chẳng phải cả phủ đã biết hết rồi sao?
“Trong vòng nửa năm, nếu con có thể sinh một đứa trẻ với Nghiễn Chu, không chỉ có những thứ này, mẫu thân còn cho con mười cửa hàng ở kinh thành và một trang viên!”
Cái gì? Mười cửa hàng? Một trang viên???
Khoan đã…
Con của ta và thế t.ử gia?
