Ấy, Thế Tử Đừng Nóng - 08

Cập nhật lúc: 14/09/2026 12:03

Sáng sớm, ta đã bị thúc ép nhét lên xe ngựa. Đến ngoại ô, cả hai còn chưa kịp nghỉ ngơi đã bị giục đi dạo quanh.

Bất đắc dĩ, ta đành đẩy thế t.ử gia đi loanh quanh.

Nói thật, đúng là thời cổ đại. Môi trường chưa bị con người ô nhiễm, cây cối xanh tươi um tùm hơn hẳn, ngay cả không khí cũng trong lành.

Thế t.ử không nói chuyện với ta, ta cũng chẳng thèm để ý đến chàng.

Không biết đã đi bao lâu, trước mắt bỗng xuất hiện một ruộng dưa hấu.

“Ở đây lại có dưa hấu!”

Ta nuốt nước miếng.

Mùa hè nóng nực thế này, còn gì sảng khoái hơn ăn nửa quả dưa hấu chứ?

Ta xắn tay áo, nhìn quanh, thấy không có ai.

“Thế t.ử, chàng đợi ở đây một lát, ta đi lấy cho chàng một quả dưa hấu.”

Ta vừa định đi, tay đã bị người ta kéo lại.

Chàng cau mày.

“Chủ ruộng dưa không có ở đây. Nàng tự tiện lấy dưa là trộm cắp!”

Ta cười hì hì.

“Chuyện của người tao nhã, sao có thể nói khó nghe như vậy~”

Ta chẳng màng gì nữa, xắn ống quần rồi đi vào ruộng dưa.

Dưa hấu ở đây được chăm sóc rất tốt. Ta lựa chọn hồi lâu, cuối cùng cũng chọn được một quả tương đối ưng ý.

Ta ôm dưa hấu, đi về phía bờ ruộng.

Ánh nắng mùa hè chiếu lên mặt Bùi Nghiễn Chu, tựa như phủ lên chàng một tầng hào quang.

Chẳng hiểu vì sao.

Ta nhìn quả dưa trong tay, rồi lại nhìn Bùi Nghiễn Chu đang ngồi trên xe lăn, trong lòng bỗng nghĩ đến Dư Hoa và Sử Thiết Sinh.

Ta che miệng cười, cảm thấy cảnh tượng này hơi buồn cười.

“Ê! Các người làm gì đó? Ăn trộm dưa hấu à?”

“Có ai không! Bắt trộm!”

Ngay lúc ta sắp trèo lên bờ ruộng, phía sau vang lên tiếng quát giận dữ.

Ta quay đầu, liền thấy một người trông như nông dân trồng dưa đang vác cuốc chạy về phía này.

“C.h.ế.t tiệt!” Ta ôm dưa hấu, hét về phía Bùi Nghiễn Chu. “Thiết Sinh! Mau chạy trốn!!!”

Đến khi chạy được hai dặm, ta mới chợt nhận ra.

Mẹ kiếp!

Ta lại bỏ quên thế t.ử trên xe lăn ở đó!

Khi ta nhẹ chân nhẹ tay quay về ruộng dưa, bóng dáng người nông dân đã biến mất từ lâu.

Chỉ còn Bùi Nghiễn Chu mặt đen như đáy nồi, trừng mắt nhìn ta mà không nói lời nào.

Ta gãi đầu, định đẩy chàng trở về, lại nghe chàng lạnh lùng hừ một tiếng, tự xoay xe lăn vòng qua ta, đi về hướng lúc nãy.

Ta hết cách, chỉ đành lặng lẽ đi theo phía sau.

Nhưng khi đến nơi, cả hai chúng ta đều ngây người.

Không phải chứ…

Người đâu?

Xe ngựa đâu?

Đến khi nhìn thấy tờ giấy để lại trên một tảng đá, ta mới hoàn toàn tuyệt vọng, ngồi phịch xuống đất.

“Vãn Vãn cố lên~ Chúng ta đi trước một bước, để lại chút thời gian riêng tư cho hai người. Nhất định phải hạ gục con trai ta nhé~”

Nơi này cách kinh thành cả trăm dặm, đổi sang cây số cũng phải hơn năm mươi cây.

Bắt ta tự đẩy xe lăn về kinh thành, chẳng phải muốn lấy mạng ta sao!

Bọn họ quên mất chuyện chúng ta không mang tiền rồi à?

Khoan đã…

Tiền?

Vừa rồi người nông dân bị thế t.ử đuổi đi, chẳng lẽ chứng tỏ…

Ta nhìn thế t.ử. Chàng khó chịu liếc ta một cái rồi quay đầu đi.

“Đừng nhìn ta. Ta đưa hết tiền cho người ta rồi.”

“Ồ…”

Ta tuyệt vọng rên lên.

“Cách đây mười dặm có một thị trấn. Chúng ta có thể đến đó trước.”

Mười dặm…

Giữa ngày hè nóng nực, ta đi đến mức gần như mất nửa cái mạng. Tốn bao nhiêu sức lực, cuối cùng ta mới nhìn thấy thị trấn đông đúc người qua lại.

Sau khi thả lỏng, cả người ta lập tức kiệt sức.

Ta chẳng buồn quan tâm thế t.ử gia có đồng ý hay không, đặt m.ô.n.g ngồi lên đùi chàng.

“Ta thật sự không đi nổi nữa, cho ta ngồi nhờ một lát!”

“Nàng!”

Bùi Nghiễn Chu nghiến răng, trên mặt đầy vẻ nhục nhã.

Thấy chàng như vậy, chẳng hiểu sao lại đúng ngay điểm khiến ta phấn khích. Ta quay đầu, hai tay xoa nắn mặt chàng.

“Chàng tức giận lên sao mà đáng yêu thế?”

Chàng gạt tay ta ra, lạnh lùng hừ một tiếng.

“Có đáng yêu bằng Thiết Sinh trong miệng nàng không?”

“Hả?”

Thấy ta không phản bác, chàng dường như càng tức hơn. Chàng nắm tay ta c.h.ặ.t thêm mấy phần, hai mắt hơi đỏ, nhìn ta.

“Hôm đó nàng đột nhiên dừng tay, chẳng lẽ cũng là vì hắn…”

Chàng mím môi, nghiến răng nói:

“Là vì Thiết Sinh đó sao?”

“Chàng đang nói đến Sử Thiết Sinh à?”

“Ha, hóa ra hắn tên là Sử Thiết Sinh?”

Chàng buông tay ta ra.

“Nếu nàng yêu hắn đến vậy, sau khi về nhà, ta sẽ tự đưa hòa ly thư cho nàng!”

“Không phải…” Ta xoay mặt chàng lại. “Chàng không lẽ ghen với cả một người chưa từng gặp mặt đấy chứ?”

Chàng gạt tay ta ra, không nhìn ta nữa.

Thấy chàng như vậy, ta càng cảm thấy chàng đáng yêu. Ta mặc kệ chàng có bằng lòng hay không, cứ xoa mặt chàng, kể cho chàng nghe chuyện giữa Dư Hoa và Sử Thiết Sinh.

“Lúc ấy ta chỉ thấy cảnh tượng của chúng ta rất giống hai người họ, nên mới buột miệng nói ra thôi!”

Chàng nửa tin nửa ngờ. Nhưng khi nghĩ đến điều gì đó, hai mắt chàng càng đỏ hơn.

“Vậy hôm ấy nàng không chịu chạm vào ta, là vì chê thân thể ta ghê tởm sao?”

Ta kinh ngạc giơ tay lên.

“Sao có thể chứ! Ta thèm thân thể chàng đến phát điên! Ta không chạm vào chàng là vì…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ấy, Thế Tử Đừng Nóng - Chương 8: 08 | MonkeyD