Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 100
Cập nhật lúc: 23/04/2026 00:24
Mấy đứa nhóc nghịch ngợm!
Kiều Tĩnh An nói một hồi, không uống sữa bột sau này không cao nổi đâu.
Ba anh em lắc đầu, muốn ăn thịt, không nghe.
Nhất định ép cô phải ra tuyệt chiêu.
Cô bưng một cái chậu đi ra, cẩn thận vắt sữa bên dưới bụng dê, bóp nặn gần nửa chậu, hẳn là đủ dùng.
Hôm nay cô muốn làm canh sữa dê khoai từ. Rửa sạch củ từ rồi gọt vỏ, nhân dịp bọn nhỏ không chú ý lắc mình đi vào không gian, khi đi ra thì củ từ đã biến thành củ từ nhuyễn, cho vào nồi hấp chín.
Rót sữa dê vào trong nồi nấu sôi, bỏ củ từ nhuyễn đã hấp chín vào, cuối cùng rải một chút đường trắng, khuấy đều. Bắc nồi ra đựng vào bát, rồi lại rắc một ít cẩu kỷ đã ngâm nước cho nở ra để tô điểm.
Ăn một miếng vào, mùi sữa nhàn nhạt thơm thơm kèm theo một vịt ngọt nhẹ, mùi vị non mềm trơn mượt, ăn rất ngon!
Còn dư lại nửa bát sữa dê, nấu với chân giò vừa mới mua về thành món chân giò hầm sữa dê.
Sữa dê không thể chưng nấu ở nhiệt độ cao trong thời gian dài được, cho nên món này phải chờ chân giò được ninh đến nhừ nát ra rồi mới rót sữa dê vào, sau khi đun sôi rắc một lượng muối vừa phải là có thể ra lò.
Hạ Huân về: “Mùi gì thế?”
Đứa thứ ba chạy ra từ trong phòng bếp: “Cha, mùi sữa dê đó, mẹ làm món ngon chân giò hầm sữa dê.”
Hạ Huân vào phòng bếp nhìn một cái, nếm thử một miếng, cũng tạm được, anh không thích vị sữa.
Kiều Tĩnh An liếc anh một cái.
Rửa nồi châm lửa, lấy mấy con cá hôm nay mua về ra, làm một món cá sốt.
Trên bàn cơm, Hạ Huân nhìn chằm chằm món cá sốt, không nhìn canh chân giò một cái nào.
Kiều Tĩnh An đặc biệt cầm ra một cái bát sạch, múc một bát canh chân giò cho anh, Hạ Huân cơm nước xong, tự giác uống ừng ực vào, uống một ngụm hết sạch.
Đứa thứ ba nhìn anh uống mãnh liệt như vậy, lại còn ở bên cạnh hỏi: “Cha, canh chân giò này thật là thơm, có phải không?”
Đối diện với ánh mắt rất có lực sát thương của vợ, Hạ Huân liền vội vàng gật đầu: “Rất là thơm! Các con uống nhiều chút, nghe lời mẹ các con, uống nhiều sữa vào mới cao được.”
Kiều Tĩnh An hài lòng, bỏ qua cho anh.
Ba anh em lần lượt hoàn toàn bị thuyết phục bởi sữa dê, cảm giác tối ngủ cũng còn ngửi được mùi sữa dê.
Ngày hôm sau, Kiều Tĩnh An ở nhà làm quần áo, chị Tôn đi lên.
“Hôm qua nhà em làm món gì thế? Mùi thơm cũng đã bay xuống phía dưới chỗ chúng chị rồi.”
Kiều Tĩnh An khẽ mỉm cười: “Không phải là em nhờ người tìm một con dê sữa sao, vốn chỉ là muốn bổ sung dinh dưỡng cho ba đứa chúng nó, kết quả là không đứa nào thích uống, nên em dùng sữa dê làm canh củ từ sữa dê, chân giò hầm sữa dê cho chúng nó.”
“Chẳng trách mùi thơm của sữa lại nồng như vậy.”
Hai người đang trò chuyện thì nghe bên ngoài có động tĩnh.
Kiều Tĩnh An đi ra bên ngoài nhìn thử, bên ngoài đang dọn nhà, hẳn là hàng xóm sát vách chuyển tới.
Đợi không bao lâu, buổi trưa khi nhà bọn họ ăn cơm thì hàng xóm sát vách đã tới cửa.
Hạ Huân chào hỏi với người đàn ông: “Phó sư trưởng Nghiêm, đã ăn cơm chưa?”
Phó sư trưởng Nghiêm gật đầu một cái: “Đang muốn đến nhà ăn đây.”
Hai bên đang giới thiệu, hai người phụ nữ cũng hài hòa chào hỏi, hỏi thăm nhau.
Đưa mắt nhìn hai người đi xuống núi, Kiều Tĩnh An hỏi: “Nhà phó sư trưởng Nghiêm đã có con chưa?” Nhìn mặt học binh Nghiêm lớn tuổi hơn Hạ Huân nhà cô.
“Có, một trai một gái.”
“Sao lại không dẫn tới?”
“Không biết, có thể là còn chưa sắp xếp chuyển nhà xong.”
Nhà họ Nghiêm bên kia, Tào Mỹ Hoa nói: “Vợ phó sư trưởng Hạ nhìn thật là trẻ.”
“Đây là cô vợ thứ hai, nghe nói người trước chạy mất rồi.”
Chẳng trách, cô ta đã nói rồi. Gương mặt cô ta cũng coi như là được chăm sóc tốt, làm sao có thể còn có người nhìn trẻ hơn cô ta được chứ?
Ăn cơm trưa ở nhà ăn, mặt Tào Mỹ Hoa đầy vẻ chê bai: “Cơm ở nhà ăn thật là khó ăn.”
Học binh Nghiêm tức giận nói: “Chê khó ăn thì tự em làm đi.”
“Nấu cơm sẽ làm tay em sần sùi, em mới không làm cơm đâu.”
“Vậy thì chúng ta cứ ăn ở nhà ăn, em có bản lĩnh thì đừng nói mấy lời chê bai.”
Tào Mỹ Hoa không nói gì.
Trước kia cô ta ở trong thành phố, một trai một gái đều là mẹ chồng cô ta chăm sóc, mẹ chồng còn nấu ba bữa cơm một ngày.
Chẳng qua là nhà có hai phòng ngủ một phòng khách, cô ta chê nơi đó nhỏ. Vậy nên sau này nghe nói quân khu này một ngày có hai chuyến xe, cô ta liền vội vàng chuyển tới, để con gái lại cho mẹ chồng chăm sóc.
Chuyển tới cô ta rất vui vẻ, chỗ ở rộng rãi, ở trên sườn núi tầm nhìn cũng tốt, không phải nghe âm thanh nhốn nháo ầm ĩ cả ngày của mấy bà cô, yên tĩnh!
Có một chỗ không tốt duy nhất, chính là không có mẹ chồng nấu cơm giúp!
Ở nhà họ Nghiêm, Tào Mỹ Hoa ngủ một giấc đến chạng vạng tối, thức dậy rửa mặt, mở cửa ra nhìn một cái, ráng chiều ở bên ngoài đầy trời.
Một trận gió núi thổi qua, mùi thơm của thức ăn nhà sát vách lại câu người như vậy.
Tào Mỹ Hoa hít một hơi thật sâu, đúng là quá thơm, làm món gì vậy? Ngồng tỏi xào hả?
Ở nhà họ Hạ bên này, buổi tối ăn cháo gạo kê khoai lang, thịt muối xào ngồng tỏi, cải thìa xào.
“Đứa thứ hai đừng đùa nữa, mau đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.”
“A.” Đứa thứ hai ở sau nhà đáp một tiếng rồi chạy đến cạnh giếng khoan rửa tay.
Đứa thứ ba cầm một nắm đũa đi ra rửa.
Đứa lớn bưng thức ăn lên gian nhà chính.
Hạ Huân bưng một nồi cháo lớn để lên bàn ở gian nhà chính, người một nhà náo náo nhiệt nhiệt bắt đầu ăn cơm tối.
Học binh Nghiêm và Tào Mỹ Hoa đi ngang qua nhà họ Hạ, mùi thơm của thức ăn càng ngày càng nồng.
