Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 13

Cập nhật lúc: 20/04/2026 19:02

Hoàng Vĩ Dân tức giận, "Còn không phải nhìn thấy đứa nhỏ đáng thương sao."

Đứa bé thứ ba nằm trong lòng Kiều Tĩnh An, trong tay cầm lấy tóc của cô, ngủ đến chảy nước miếng.

"Đều do cháu hết, bao nhiêu tuổi còn không kết hôn, cháu mà kết hôn thì sẽ không có chuyện này." Hoàng Vĩ Dân chọc vào trán cô, một chút cũng không lưu tình, trán cũng đỏ lên rồi.

Kiều Tĩnh An cười cười không nói gì, cậu cô chính là ngoài miệng thì cứng trong lòng thì mềm.

Ngày hôm sau, sáng sớm Hoàng Vĩ Dân đã ăn sáng rồi đi làm, Hạ Huân mang theo hai đứa nhỏ đến.

Kiều Tĩnh An mở cửa, "Hai đứa ăn sáng chưa?"

Đứa bé thứ hai đáng thương lắc đầu.

Kiều Tĩnh An bảo bọn chúng qua ngồi bên bàn, đi vào phòng bếp lấy cháo, bánh bao, trứng luộc ra, mỗi người một phần.

Hạ Huân thấy không có phần của anh, tự giác đi vào phòng bếp lấy chén, cơm trong nồi còn có nửa nồi, không hề khách khí mà múc cho mình một chén.

Đứa bé thứ ba vừa ăn vừa nhịp chân, trong lòng rất vui vẻ. Tối hôm qua nó ngủ với mẹ, hai anh trai cũng không có phần.

Ba đứa con trai ăn no bụng, Hạ Huân mặc kệ vất vả đi rửa chén, sau khi từ phòng bếp đi ra, vừa lau tay vừa nói với Kiều Tĩnh An, "Tôi có chuyện muốn nói với cô."

Kiều Tĩnh An đưa anh vào phòng, đóng cửa lại, "Nói đi."

Hạ Huân nói, "Quyết tâm của tôi cô hẳn là cảm nhận được, tôi sẽ không bỏ cuộc, trừ phi cô lập tức tìm một người đàn ông khác kết hôn."

Kiều Tĩnh An cũng đang suy nghĩ, cô không chán ghét ba đứa nhỏ này. Nói thật, cô cũng không ghét Hạ Huân, nếu không trước đó cô đã có vô số lý do đuổi anh ra ngoài.

Nhưng mà, cô thì không!

Kiều Tĩnh An suy nghĩ một lát, "Tôi cảm thấy chúng ta có thể thử, nhưng tôi không cam đoan tôi sẽ kết hôn với anh."

Hạ Huân c.ắ.n răng, người phụ nữ này thật sự là sinh ra đã khắc tinh của mình, sau khi nghe xong câu trước còn chưa kịp cao hứng, cô đã lập tức dội một gáo nước lạnh.

"Cô là muốn đùa giỡn lưu manh với tôi sao? Hả?"

"Đúng, tôi chính là đùa giỡn lưu manh đấy, thì làm sao?"

Anh cũng không dám làm gì cô.

"Tôi còn có một vài chuyện gấp."

"Chuyện gì?"

"Ngày hôm qua tôi đến quân khu, trung đoàn chúng tôi có một nhiệm vụ khẩn cấp, buổi chiều tôi phải đi rồi, phiền em giúp tôi trông mấy đứa nhỏ một chút, đại khái khoảng mười ngày. Tất nhiên nếu em không tiện, tôi chỉ có thể gửi mấy đứa trẻ đến quân khu để nhờ các đồng chí trong bộ phận hậu cần giúp đỡ."

"Thôi đi, vẫn nên để lại chỗ này của tôi, dù sao tôi cũng rảnh."

Hạ Huân cười, lấy ra một khoảng tiền lớn và các loại vé từ trong túi," Em cầm lấy dùng, xem cái gì sắp hết hạn thì xài đi, đừng giữ lại."

Kiều Tĩnh An cũng không khách khí, những thứ này vốn là dùng cho con của anh.

Hạ Huân đi ra ngoài, nói cho ba đứa nhỏ chuyện phải đi công tác.

Lão nhị hỏi, "Chúng con có được ở với mẹ không?"

Hạ Huân gật gật đầu.

Đứa bé thứ hai vui vẻ,"Vậy cha đi đi."

Đứa lớn cũng không lo lắng, còn nói với Hạ Huân sẽ chăm sóc cho hai đứa em trai thật tốt.

Đứa bé thứ ba càng không ở chỗ của anh, tùy ý mặc anh đi đến góc biển chân trời, chỉ cần có mẹ ở đây là được.

Hạ Huân hàng ngày đều muốn đ.á.n.h con trai.

Sau khi khai báo với Kiều Tĩnh An xong, anh tìm người đưa tới một túi gạo, một túi bột mì, mỗi túi đại khái khoảng hai mươi cân. Buổi trưa anh không tới, không chừng đã sớm đi rồi.

Tám ngày sau, Trương Hồng đến Thẩm Dương, Kiều Tĩnh An để ba đứa nhỏ ở nhà, cô đến ga xe lửa đón người.

Em họ đã lâu không gặp vui vẻ nhào về phía cô, "Chị họ, em rất nhớ chị nha."

Kiều Tĩnh An né ra, không cho cô bé ôm, "Thối c.h.ế.t mất, về nhà tắm rửa xong lại cho em ôm."

Em họ xoay lưng lại, giậm chân một cái, "Hừ, chị gái không thích em nữa."

Trương Hồng một đường tới mệt mỏi không thôi, nhìn thấy cô bé còn cười, "Lâu như vậy không thấy cháu, bây giờ lại càng xinh đẹp."

Kiều Tĩnh An cầm hai túi c.ầ.n s.a, xách đồ dẫn bọn họ ngồi xe về nhà, dưới lầu gặp được người quen, còn giới thiệu cho mợ.

Đứa bé thứ hai nghe được tiếng nói chuyện bên ngoài thì mở cửa ra, thấy cô về vội vàng kêu một tiếng, "Anh cả, lại đây giúp mẹ mang đồ."

Trương Hồng nhìn thấy trong phòng chạy ra ba đứa nhỏ thì không nói gì, còn gọi cô là mẹ, lúc này đã há mồm cứng lưỡi.

Kiều Tĩnh An đem đồ đạc vào trong phòng, lôi kéo mợ vào phòng.

"Mẹ, con nhớ mẹ rất nhiều." Đứa bé thứ ba nhào tới ôm chân của cô.

Em họ đẩy đứa bé thứ ba ra, chiếm lấy vị trí của thằng bé, từ trên cao nhìn xuống nhìn nó, "Đây là chị họ của chị nha, không cho phép nhóc ôm."

Đứa bé thứ ba ngã một cái, oa oa khóc, "Mẹ ơi, con muốn mẹ con."

Kiều Tĩnh An bất đắc dĩ ôm lấy đứa bé thứ ba, lại dỗ em họ, cô cắt đất bồi thường, đồng ý cho bọn họ một người hai con thỏ trắng lớn, hai đứa nhóc này mới chính thức bắt tay hòa giải.

Lúc này mợ đã có hồ đồ, "Đây là xảy ra chuyện gì vậy, con lấy mấy đứa nhỏ này từ đâu ra?" Lúc bà ấy vào cửa còn hoài nghi có phải người đàn ông của mình ở bên ngoài có tình nhân không.

Kiều Tĩnh An hai ba câu đã đem lai lịch của ba đứa nhỏ nói lại một lần, mợ và cậu cũng phản ứng giống nhau, "Con là khuê nữ, sao có thể tìm được người đàn ông ly hôn mang theo ba đứa bé được? Con vẫn còn là sinh viên đại học, đây là điều con muốn sao? Con không thể hồ đồ được."

Lời này mấy đứa nhỏ nghe hiểu, đứa bé thứ ba sợ mẹ chạy mất, lập tức ôm chân của Kiều Tĩnh An, không cho cô đi.

"Chuyện này sau này rồi nói, trong phòng còn một đám nhóc con, sắp đến trưa rồi, vẫn là nấu cơm trưa trước đi."

Mợ là một người tay chân lưu loát, tay áo xắn lên đi vào phòng bếp nhìn thấy một đống lương thực, than đá thì nói với Kiều Tĩnh An, "Những thứ này đều là con mang về đi, dựa vào cậu của con thì mấy người chúng ta phải chịu đói uống nước lạnh rồi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD