Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 132
Cập nhật lúc: 23/04/2026 19:03
Kiều Tĩnh An đã có kế hoạch xong xuôi cho chuyện này, cũng đã nói đến nước này rồi, dứt khoát nói rõ với ba anh em.
“Mẹ và cha con đã có kế hoạch mua nhà từ lâu rồi, dẫu sao chúng ta cũng không thể nào ở chỗ này cả đời được, cho dù sau này nghỉ hưu thì cũng phải có một ngôi nhà của mình chứ.” Kiều Tĩnh An nhìn về phía đứa thứ hai: “Nhưng mà, không phải là bây giờ!”
Đứa thứ hai không quan tâm tới một câu cuối cùng, trực tiếp bắt được điểm chính, đó chính là nhất định sẽ mua nhà!
Sân sau nhà họ Hạ có mấy con gà đã nuôi được mấy năm, từ mùa thu năm nay bắt đầu không đẻ trứng nữa, Kiều Tĩnh An định thịt ăn từ từ vào mùa đông này.
Đúng lúc, sau khi nghỉ đông cả nhà đều phải đi xa, cũng không có ai cho chúng nó ăn được.
Ngày hôm nay bọn nhỏ được nghỉ, ăn cơm trưa xong, ba đứa bé cũng không muốn đi ngủ trưa, Kiều Tĩnh An gọi đứa lớn, đứa thứ hai ra sân sau xách một con gà mái vào để hầm cháo gà.
“Chiều hầm, buổi tối đợi cha các con về thì vừa vặn ăn được.” Kiều Tĩnh An ngồi ở mép giường may áo lông.
“Dạ vâng, chúng con đi ngay.”
Đứa lớn kéo đứa thứ hai ra sân sau, đứa thứ hai thuận tay gọi cả đứa thứ ba đi đun nước sôi.
Hai anh em xách một con gà mái mập nhất vào, dùng d.a.o cắt tiết, ném vào trong thùng, xách vào trong bếp.
“Nước còn chưa sôi hả?” Đứa thứ hai mở nắp nồi ra nhìn.
“Gấp cái gì? Không phải còn đang đun hả.” Đứa thứ ba cầm cái ghế đặt trước bếp lò, vừa nói vừa đốt lửa, bây giờ trong nồi còn chưa bốc khói trắng.
Đứa thứ hai nhìn nó mà chướng mắt: “Cút ra, tự anh đun.”
Đứa thứ hai dứt khoát gạt hết sạch than tích ở trong bếp ra, để thông khí, lửa lập tức to lên. Nó lại nhét một cây củi khô vào, một lúc sau trong nồi liền bốc khói trắng lên, nước bắt đầu sôi.
Đứa lớn múc nước sôi tưới lên thân con gà, sau đó nhân lúc còn nóng nhổ lông, một lúc lâu sau, gà mái đã trở nên sạch sẽ.
Rửa sạch cái thớt, để gà lên, tiện tay cầm một con d.a.o ra, rạch mở bụng gà, dọn sạch lòng mề bên trong.
Đứa lớn gọi hướng ra bên ngoài: “Mẹ, con để lại riêng lòng mề rồi, tối nay chúng ta xào ăn hay làm thế nào ạ?”
Kiều Tĩnh An đáp một câu: “Được, buổi tối vớt một ít củ cải chua, gừng chua, ớt ngâm cả quả trong vại dưa chua ra, chúng ta làm lòng gà chua cay.”
“Dạ.” Đứa lớn đưa lòng gà cho đứa thứ hai, bảo nó vệ sinh sạch sẽ.
Đứa thứ hai nói: “Anh c.h.ặ.t c.h.â.n gà ra, lúc làm lòng gà chua cay nhớ cho cả chân gà vào.”
Đứa thứ hai không thích: “Chân gà phải hầm lên ăn mới ngon, mềm mềm dai dai.”
Đứa thứ hai không phản ứng lại nó, đứa lớn trực tiếp c.h.ặ.t c.h.â.n gà ra.
Đứa thứ ba trong lòng ấm ức: “Vậy thì em muốn ăn cái đùi gà.”
“Tổng cộng chỉ có hai cái đùi gà, em lại muốn ăn một cái? Nghĩ gì đấy? Thật sự cho rằng em nhỏ thì có lý hả, hừ!” Đứa thứ hai không hề cho đứa thứ ba sắc mặt tốt.
“Em sẽ nói với mẹ là anh bắt nạt em.” Đứa thứ ba đứng lên muốn chạy ra bên ngoài.
“Em đi đi! Phản đồ, tố cáo linh tinh!”
Đứa lớn kéo đứa thứ ba, nói với đứa thứ hai: “Được rồi, em cũng hẹp hòi so đo chi li nó vừa thôi, chuyện đã qua mà ngày ngày cứ treo trên miệng, hay lắm hả?”
Đứa thứ hai đàng hoàng lại, chỉ là nó vẫn không cho đứa thứ ba ăn đùi gà, cầm lấy d.a.o, mấy nhát liền c.h.ặ.t đùi gà thành mấy miếng, sau đó hài lòng gật đầu một cái: “Nhà chúng ta phải công bằng, đùi gà không chia đều được, thế thì c.h.ặ.t thành miếng nhỏ ra, chúng ta đều có thể ăn, đừng có tranh cướp!”
Đứa thứ ba bị tức nước mắt to như hạt châu đảo quanh trong mắt.
Đứa lớn đứng ra hòa giải: “Đứa thứ ba, đi vào trong ngăn kéo mang nấm khô ra ngâm, đợi một lát nữa sẽ dùng để ninh cháo gà.”
Đứa thứ ba đi vào chỗ ngăn kéo sát tường cầm ra hai cây nấm, để vào trong chậu nước, múc nước nóng vào ngâm.
Đứa thứ hai đốt bếp lò lên, đứa lớn bỏ con gà mái đã rửa sạch sẽ vào trong nồi đất to, cho thêm nước, đập ít gừng già vào, để lên bếp lò.
Sau khi nước sôi, mở nắp nồi đất ra, hớt váng nổi lên, đậy nắp lại, để lửa nhỏ từ từ ninh.
Cách một lúc, rửa sạch nấm đã được ngâm nở ra, ném vào trong nồi đất tiếp tục hầm.
Đứa thứ hai không có chuyện gì mà, ở trong phòng bếp nhìn lửa, đứa lớn đi ra đằng trước đọc sách, đứa thứ ba cũng qua đó.
Đứa thứ ba chạy đến phòng phía đông, cởi giày, trèo lên giường lò, kế bên mẹ, vẻ mặt buồn buồn không vui.
“Làm sao thế?” Kiều Tĩnh An cúi đầu hỏi nó.
Đứa thứ ba ủy khuất nói: “Anh hai ghét con.”
Kiều Tĩnh An lập tức hiểu, đứa thứ hai không vui cũng vì chuyện lần trước.
Chuyện này thì cô thật sự không thể giúp gì được, mâu thuẫn giữa anh em chúng nó, cô mà đi nói rất dễ phản tác dụng.
Kiều Tĩnh An đưa ra cho đứa thứ ba một chủ ý: “Con đi nó xin lỗi với anh hai con, sau đó hỏi nó muốn làm thế nào.”
“Có được không ạ?”
“Con cứ thử xem.” Dù sao ở nhà cũng không có chuyện gì làm.
Đứa thứ ba leo xuống khỏi giường, lại chạy ra ngoài, khi đi ngang qua gian nhà chính, còn rót một cốc nước, bưng qua cho anh hai của nó.
Đứa thứ hai vắt chân lên, còn không nâng mắt lên, chỉ liếc mắt nhìn nó: “Làm gì đấy?”
Đứa thứ ba tiến tới: “Anh hai, chuyện lần trước em không cố ý, rất xin lỗi, anh tha lỗi cho em đi mà.”
“Vậy lần sau xảy ra chuyện như vậy nữa em còn có đi tố cáo nữa không?”
Đứa thứ ba thành thật nói: “Nếu như anh làm sai, mẹ hỏi em, em vẫn phải nói.”
Đứa thứ hai bị nó làm tức giận không thôi, vẫn không thể nói gì, dứt khoát không phản ứng lại nó nữa.
Đứa thứ ba lại hỏi: “Anh hai, anh muốn như thế nào mới có thể tha cho em đây?”
