Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 138

Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:15

Bác gái cả thấy quà trong tay đứa lớn, vội vàng nhận lấy, cầm vào trong tay mình, ngoài miệng lại nói đều là người một nhà, không cần khách sáo như vậy.

Mặt dù trong lòng Kiều Tĩnh An có chút không vui, không thích vẻ diễn kịch của nhà họ Dương này, nhưng nhìn đến khuôn mặt của đứa lớn thì cũng không nói nhiều.

Đồ trong tay đứa thứ hai liền bị bác gái cả nhận lấy.

Người vây xem ngoài cửa, túm năm tụm ba ở chung một chỗ xem náo nhiệt, đến giờ cơm tối thì mọi người tới tản đi, ai về nhà nấy.

Thấy người của hai nhà này, Kiều Tĩnh An không nhịn được mà than thở, cũng hiểu nguyên nhân mỗi lần Hạ Huân nhắc tới người nhà họ Dương đều vô cùng mất hứng.

Kiều Tĩnh An suy nghĩ, ngồi một lúc rồi về nhà trọ.

Người ngoài vừa đi hết, bầu không khí trong nhà họ Dương lập tức trở nên xấu hổ.

Bác cả Dương ngẩng đầu lên, hỏi đứa lớn bây giờ có đi học không?

Đứa lớn nói: "Vẫn đang đi học ạ, con học lớp 10.”

Người nhà họ Dương không thể tin nổi, con nhà họ còn chưa tốt nghiệp cấp hai, bây giờ đều đang ở nhà cày ruộng, mà không ngờ đứa con trai duy nhất của em trai đã c.h.ế.t lại đã học đến cấp ba.

Anh họ Dương Cường chua chát nói: “Là vì chú Hạ của mày là sĩ quan nên mày mới có thể học lên cấp ba đấy.”

Dương Cường lớn hơn em họ năm tuổi, năm đó khi chú Hạ dẫn em họ của nó đi, trong lòng cậu ta hâm mộ vô cùng. Làm con nuôi của một sĩ quan thì sau này muốn vào quân đội hay vào nhà máy đều là chuyện dễ dàng.

Hôm nay vừa nhìn thì thấy đúng như thế thật. Cậu ta còn chưa tốt nghiệp cấp hai mà em họ cậu ta lại đang học cấp ba.

Nếu cậu ta có thể tốt nghiệp cấp ba, tìm đại thôi là được một công việc tốt rồi, đợi đến sau khi đơn vị cấp nhà nữa là cậu ta có thể tìm một đối tượng tốt trong nội thành.

Đâu phải như bây giờ, ngày nào cũng bán mặt cho đất bán lưng cho trời, xong việc là không duỗi eo được nữa. Vậy mà người em họ cậu ta khinh thường lại có thể ăn mặc sạch sẽ ngồi học trong phòng.

Đứa thứ hai quay lại trợn trắng mắt, nhưng vẫn ra vẻ ngoan ngoãn nói với Dương Cường: "Chẳng lẽ đi học không dựa vào mình sao, chẳng lẽ còn phải dựa vào cha em sao? Sớm biết vậy thì em cũng chẳng cần cố gắng làm gì!"

Hạ Huân liếc mắt một cái: "Thành tích mà không tốt xem cha đ.á.n.h con như thế nào nhé."

Dương Cường vẫn già mồm cậy mạnh: "Người bình thường chắc chắn là không được, nhưng chú Hạ tài giỏi như vậy, muốn đưa em họ của cháu vào cấp ba thì chắc chắn là có cửa chứ?"

Bác cả Dương phụ họa nói: "Đúng, đúng, vừa thấy mấy người là biết mấy người có bản lĩnh rồi."

Lời này như đang hỏi Hạ Huân nhưng thực tế giọng điệu lại là khẳng định, cứ như thành tích của đứa lớn tệ lắm.

Đứa thứ ba không vui, nó ghét những người chẳng biết chút gì về nhà nó mà cứ mở mồm ra là nói hưu nói vượn.

"Sao bác biết anh cả của cháu đi học được là nhờ cha con? Mấy người chắc là không biết nhỉ, dù bây giờ anh cả của cháu còn là học sinh cấp ba nhưng vì anh ấy quá xuất sắc nên đã có đơn vị tìm đến anh ấy rồi. Anh cả của cháu là người có tiền lương đấy nhé."

Nghe vậy, nội tâm Dương Cường càng ghen ghét hơn.

Hạ Huân không kiên nhẫn nghe bọn họ nói nhảm nữa, anh nhìn đứa lớn nói: "Con còn cần nói gì nữa không? Không còn thì chúng ta về đi, cũng không còn sớm nữa."

Thấy bộ dạng nhà họ Dương như vậy chắc cũng không định giữ họ lại ăn cơm.

Hạ Huân, Kiều Tĩnh An làm bộ đứng lên, bác gái cả nhanh chân chạy đến giữ c.h.ặ.t t.a.y Kiều Tĩnh An: “Đừng vội đừng vội, thứ cần nói còn chưa nói hết, nào ngồi đi, chúng ta uống ly nước."

Kiều Tĩnh An nhìn Hạ Huân, Hạ Huân vỗ bả vai cô: “Vậy ngồi xuống đi, cần nói gì nữa thì mau nói đi, ngày mai chúng tôi phải đi rồi." Cho nên đừng có rề rà nữa, mau nói ra hết đi.

“Nhanh vậy sao?” Bác gái cả ngạc nhiên nói.

Bác cả Dương im lặng một lúc lâu mới nói chuyện chính: "A Chính à, bác có chuyện này muốn thương lượng với con một chút. Anh họ con năm nay sắp 18 tuổi, trước đây có tìm một cô vợ cho nó, bây giờ sắp kết hôn rồi nên sau này nhà con đề cho anh con ngủ nghỉ được không?"

Thì tên đứa lớn là Dương Chính, tên ở nhà là A Chính.

Đứa lớn nhìn thoáng qua anh họ: "Không phải bây giờ anh họ đang ở trong nhà con sao?"

Bác cả Dương xấu hổ quay mặt đi, là một người đàn ông, có mấy lời khó mà nói trước mặt người ngoài được.

Nhưng bác gái cả lại là một người phụ nữ, xưa nay chị ta cũng không phải người giữ thể diện gì nên thẳng thắn nói giùm cho chồng mình: "Không phải căn nhà của con bây giờ vẫn đang đứng tên con sao. Con xem rồi chúng ta tìm thời gian đến đại đội đăng ký lại. Con đang vội thì để lát nữa chúng ta đến tìm đại đội trưởng luôn."

Bác gái cả thật sự sốt ruột, chị ta hận không thể lập tức sang tên căn nhà cho con chị ta.

Bác gái hai đứng lên: "Chị dâu, chị nói vậy là không đúng rồi, đứa lớn nhà em chẳng lẽ không cần kết hôn, dựa vào cái gì phải sang tên cho nhà chị? Nếu chia đều thì cũng nên là cả hai nhà chúng ta, một nhà chia hai căn nhà."

“Dựa vào cái gì sang tên cho nhà chị hả, là vì chồng chị là con cả nhà họ Dương, chị là chị dâu của em, em có quyền để mà xía vô chuyện này sao?"

"Hừ, bây giờ chị mới nhớ nhà chị là con cả nhà họ Dương à? Hai người đừng quên, khi cha mẹ còn sống, người kiếm được nhiều tiền nhất, trợ cấp cho cha mẹ nhiều nhất là em ba đấy, chị nuôi cha mẹ được một ngày nào sao? Vậy mà còn không biết nhục mà nói ra."

Bác cả Dương đứng lên, sắc mặt anh ta đen xì: "Em trai, sao không dạy dỗ lại vợ em kìa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.