Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 143

Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:15

"Sống tốt chứ?"

"Rất tốt, còn cậu thì sao?"

"Cũng rất tốt."

Hai người đàn ông ngồi xuống nói chuyện.

Thím Vương đi vào nhà bếp nấu cơm, Kiều Tĩnh An cũng vào theo nhưng lại bị thím Vương đuổi ra ngoài.

Đứa thứ hai đến bên cạnh cô, kề tai nói nhỏ: "Cha c.o.n c.ũng thật là nhàm chán."

Đứa lớn vỗ vai nó, để nó tém tém lại, dù gì cũng đang ở nhà người khác.

Bữa tối nhà họ Vương làm rất đơn giản, đều là canh suông và một ít rau xanh. Một phần là vì khẩu vị của người phía nam khá nhẹ, hơn nữa còn có hai người già, nên ăn vị nặng quá thì cơ thể họ không chịu được.

Hạ Huân và ba đứa nhỏ đều có cảm giác giống nhau, chắc là vì ăn những món cô nấu thường xuyên nên đều đã thành mấy cái dạ dày đồ cay Tứ Xuyên rồi.

Sau bữa cơm tối, ngồi uống nước nói chuyện môt lát, Hạ Huân dắt vợ và mấy đứa con xin phép ra về.

Thím Vương bảo hai ngày nữa lại đến.

"Thím, lần sau chúng cháu quay lại ạ, ngày mai chúng cháu phải đến thăm thím Kiều, chiều mai chúng con trở về phương Bắc luôn ạ."

"Gấp vậy sao?"

Hạ Huân nói: "Khó khăn lắm mới có một kỳ nghỉ nên cháu về thăm cha mẹ ạ, đã bốn năm năm rồi chưa về gặp họ."

"Nói đúng rồi, chắc cha mẹ cháu cũng nhớ mong lắm." Thím Vương không giữ họ lại nữa, nhắc họ về nhà cẩn thận.

Ba đứa nhỏ ngoan ngoãn vẫy tay chào tạm biệt bà Vương.

Vương Trung đi đến: "Yên tâm đi, nhà của nhà họ Dương tôi sẽ để người ta trông coi."

Đứa lớn nói: "Cảm ơn chú Vương ạ."

Đi ra khỏi nhà họ Vương, về nhà khách tắm rửa một cái rồi chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

Hạ Huân nhào vào Kiều Tĩnh An, Kiều Tĩnh An quay lại liếc nhìn anh, tối thui rồi mà anh còn muốn nổi điên gì nữa?

Hạ Huân chôn đầu vào hõm vai cô cọ cọ: "Khi nào chúng ta sinh một đứa con gái đây?"

"Đợi duyên đến đi."

Hạ Huân rất phiền lòng chuyện cô không thèm để ý, anh gạt áo ngủ cô ra, cắn xương quai xanh rồi ngẩng đầu lên ánh mắt sáng rực nhìn cô: "Đồ đáng ghét, đến lúc nào mới đợi được duyên phận hả?"

Kiều Tĩnh An im lặng chịu đựng, cuối cùng mới thẹn quá hóa giận: "Có ngủ hay không hả? Không ngủ được thì ra ngoài đi!"

Hạ Huân ghé vào mặt cô một lát rồi bỏ ra, ngã sấp xuống gối bên cạnh, gác tay lên che mắt.

Kiều Tĩnh An cẩn thận quay lại nhìn anh: "Ây da, một người đàn ông mà anh không khóc đó chứ?"

Hạ Huân im lặng.

Một lát sau, Kiều Tĩnh An chống nửa người trên dậy, lại gần nói: "Như vậy đi, bắt đầu từ năm sau chúng ta không dùng cái kia nữa, có được hay không thì phải xem ý trời, anh thấy sao?"

"Thật không?" Hạ Huân ngạc nhiên ngồi dậy nhìn cô.

Kiều Tĩnh An nằm xuống, gật đầu, cuối cũng cũng đồng ý rồi.

Hạ Huân muốn con gái không phải chuyện ngày một ngày hia, chỉ là, cô hoàn toàn không muốn có con thôi.

Ngay từ đầu cô đã không tính sinh con, thời đại này khó khăn quá, sinh ra làm gì? Hơn nữa, sinh con đối với phụ nữ mà nói là một việc hết sức khó khắn. Không kể đến những tổn thương trên cơ thể, thì thật lòng là cô còn chưa chuẩn bị để trở thành một người mẹ.

Sau đó thì sao, cô sống ở Đông Bắc quá thuận lợi, càng không muốn sinh vì cô có công việc có cuộc sống, có rảnh đâu mà sinh thêm một đứa con.

Song, Hạ Huân lại rất cố chấp với chuyện sinh con, anh nắm chặt mọi cơ hội công khai, bóng gió với cô. Mấy năm nay, cô cũng đã thay đổi rất nhiều, theo bọn nhỏ từ từ lớn lên, cô cũng càng ngày càng tự tin mình có thể làm một người mẹ.

Nếu anh đã muốn như vậy thì cứ cho anh một cơ hội đi.

Hạ Huân ôm chặt vợ hôn cô một cái: "Trở về rồi chúng ta chuẩn bị luôn đi."

"Ngủ!" Kiều Tĩnh An lạnh lùng liếc nhìn anh, tối thui rồi mà còn muốn ra ngoài chạy mười km bùng nổ cảm xúc sao?

Hạ Huân im lặng, vợ nói rồi, ngủ!

Hôm sau, ngủ dậy là thu dọn đồ đạc, ăn sáng xong thì đi một chuyến đến nhà họ Kiều.

Thím Kiều thấy cô thì vô cùng vui vẻ: "Mấy năm nay sống có tốt không?"

"Dạ, tốt ạ, chú thím vẫn khỏe chứ ạ?"

"Ừ, vẫn khỏe."

Hạ Huân cũng rất tôn trọng thím Kiều, ba đứa nhỏ đều thân thiết gọi bà Kiều, làm thím Kiều thích quá trời quá đất.

Buổi trưa, thím Kiều kéo cô vào nhà bếp, chưa nói được hai câu đã nhắc đến chuyện sinh con.

Kiều Tĩnh An bình tĩnh nói: "Mấy năm trước là vì mấy đứa còn nhỏ, không chăm sóc hết được nên bọn con không để ý chuyện này. Nhưng gần đây tụi con đang tính, vậy nên cứ xem duyên phận thôi ạ."

"Vậy chắc chắn là có duyên, con tốt tính như vậy ông trời đều nhìn thấy hết, chắc chắn không quên con đâu."

Kiều Tĩnh An mỉm cười không nói gì.

Chú Kiều về, mọi người cùng ăn cơm với nhau rồi nhà họ Hạ đi khỏi nhà họ Kiều.

"Đi thôi, chúng ta đi mua vé."

Hạ Huân đến nhà ga mua năm vé giường nằm sát nhau, buổi tối xuất phát nên bọn họ vẫn có thời gian đi dạo một vòng.

Dẫn ba đứa nhỏ đi mua một ít đặc sản Thượng Hải rồi đi đến tiệm sách mua vài cuốn sách mới trở về nhà ga lấy hành lý đi ra nhà ga.

Trước khi đi, Kiều Tĩnh An cầm đồ đi tắm một cái, chính cô tắm xong rồi, cô gọi bốn người lớn nhỏ còn lại cũng đi tắm luôn.

Đứa thứ ba không muốn tắm: "Hôm qua mới tắm mà mẹ."

"Lên tàu con muốn đi tắm cũng không có chỗ tắm đâu, đi tắm mau lên!"

Đứa thứ ba không lay chuyển được cô nên bị Hạ Huân lôi đi tắm.

Hạ Huân, Kiều Tĩnh An mang theo ba đứa nhỏ, từ Thượng Hải lắc lư một đường tới Bắc Kinh.

Biết bọn họ muốn tới, bà Hạ đã chờ ở nhà từ lâu.

Ngày hôm đó, sáng sớm bà Hạ cầm tiền và phiếu thịt đi mua thịt.

Gặp phải hàng xóm ở dưới lầu, rối rít chào hỏi bà ấy: “Chắc là hai ngày này con trai với con dâu bà sẽ đến nhỉ.”

Bà Hạ cười ha hả nói: “Nên đến, nên đến rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.