Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 167
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:18
Trong nhà bếp, Kiều Tĩnh An lột ba củ tỏi cô đơn tím, dùng d.a.o thái vài cái, rồi băm nhỏ ra, cho vào bát, thêm chút nước vào, thành nước tỏi, mùi vị ngon hơn hẳn so với việc trộn tỏi băm trực tiếp với rau trộn.
Lấy bột mỳ đã chưng chín ra, bọn nhỏ rửa sạch rau ném vào nồi, rồi tự vớt ra cho vào bát.
Đứa lớn xắt nhỏ hành và rau thơm.
"Muốn ăn gì, vị gì thì tự thêm gia vị nhé, đều ở đây cả."
Kiều Tĩnh An gắp hai đũa mỳ lạnh thêm nửa chén rau, thêm hành lá, rau thơm, dầu vừng, bột hoa tiêu, dầu màu, tương ớt, dấm vào bát ăn kèm.
Mỳ lạnh mềm mại, kèm theo rau xanh tươi ngon, bọc trong hương vị cay nóng của gia vị, ăn một miếng là cảm nhận được mùa hè.
Trên bàn cơm, đứa thứ ba bảo ngày mai vào núi tìm nấm: "Chúng ta làm dầu nấm đi, con nghĩ dâu nấm ăn với rau trộn rất là ngon."
Vừa nãy đứa lớn mở cửa tủ trong nhà bếp có nhìn thoáng qua: "Trong nhà chúng ta đã hết dầu rồi."
Đứa thứ ba nhìn Kiều Tĩnh An, Kiều Tĩnh An gật đầu: "Đã hết rồi, hai hôm nữa mẹ vào nội thành mua."
"Dạ, mua nhiều chút đi ạ."
Kiều Tĩnh An nghỉ ngơi suốt một tuần mới ra ngoài vào nội thành mua dầu.
Cô vừa lên xe thì những người đang ngồi trong xe đều quay lại nhìn cô, cô tìm một chỗ ngồi xuống.
Không biết có phải là lâu rồi không gặp không, ngay cả bác gái nhiều chuyện nhất trong khu Gia Thuộc cũng không nói chuyện với cô nữa, cô cũng khá là bất ngờ.
Như bình thường, những người này chắc chắn phải hỏi một câu xem chuyện đánh nhau hôm trước là sao, hôm nay không ai tới hỏi cả.
Dù thế nào, cũng khá là thoải mái!
Xem ra thỉnh thoảng đóng vai một người đàn bà chanh chua cũng đem lại hiệu quả không thể tưởng được.
Đến nội thành, cô đến Cung Tiêu Xã trước một chuyến, không mua dầu mà mua một chai xì dầu, một chai dấm, rồi đi vào chợ đen.
Tìm một nhà bán dầu, cô nhanh tay mua mười cân dầu đậu nành, tiếc là không thấy bán dầu hạt cải, lần sau quay lại vậy.
Đi ra hàng thịt mua hai thanh xương sườn, mua về ướp hai ngày đem đi nấu canh khá ngon.
Sách vở và bút viết trong nhà cũng không còn nhiều lắm, cô đi mua thêm một ít về dự trữ.
Cô từ từ đi dạo, mua sắm đủ thứ, lâu rồi cô không thoải mái như vậy. Nếu không phải vì đã trễ rồi, cô còn tính xem thêm một bộ phim rồi mới đi về nhà.
Xe khách đúng giờ chạy về nhà, khi đi ngang qua nhà chị dâu Vương, cô lấy ra một túi bánh đậu mới nướng hôm qua từ trong không gian ra đưa cho chị dâu Vương, xem như là quà cảm ơn tinh thần trượng nghĩa của chị ấy.
"Chị, em làm một ít bánh đậu, tặng cho chị nếm thử."
Chị dâu Vương nhận lấy: "Chỉ có em mới khéo tay như vậy, biết làm nhiều món ngon ghê cơ."
Kiều Tĩnh An cười cười không nói gì.
Chị dâu Vương lại nhiều chuyện: "Em biết gì chưa, hôm qua có một chị dâu trong quân khu của chúng ta đi vào nội thành gặp được Tào Mỹ Hoa, nghe Tào Mỹ nói là Nghiêm Tuệ về được ba ngày là đi lấy chồng luôn rồi."
Kiều Tĩnh An nhướng mày: "Lấy ai vậy ạ?"
"Lấy một thanh niên tri thức cấp dưới. Nghe nói Nghiêm Tuệ và thanh niên tri thức này chui vào rừng bị người ta bắt gặp. Nhà họ Nghiêm muốn che giấu nên nói bọn họ đã yêu đương lâu rồi."
Người khu Gia Thuộc vừa nghe tin này thì ngạc nhiên tới mức há hốc mồm, đầu óc cô gái này chắc là có bệnh thật rồi. Có cơ hội tốt là nhà phó sư trưởng Nghiêm mà lại chọn đi con đường như vậy.
"Lòng dạ cái cô Nghiêm Tuệ này cũng sâu lắm, cô ta và thanh niên tri thức đó đến cuối cùng là ai tính ai? Chúng ta cũng chẳng biết được."
Đôi mắt chị dâu Vương sáng bừng: "Em nghe nói tin tức gì à?"
Kiều Tĩnh An kể vắn tắt lại mối quan hệ của Nghiêm Tuệ và thanh niên tri thức kia.
"Đây là vì không thể lập gia đình nên muốn tìm Hạ Huân nhà em đổ vỏ à?"
Kiều Tĩnh An cười, không xác nhận, cũng không phủ định.
Đi khỏi nhà chị dâu Vương, cô sang nhà chị dâu Tôn một chuyến.
Hôm sau, chị dâu Tôn bưng một một chiếc bánh mật đến nhà họ Hạ, chị ấy đặt bánh xuống rồi nhắc đến lời đồn dưới chân núi: "Hạ HUân nhà em thật là xui xẻo, mấy hôm trước còn có mấy người phụ nữ có chồng miệng thối nói cái gì mà một cây làm chẳng nên non, hôm nay lại nói Hạ Huân nhà em suýt chút nữa bị gài bẫy. Nghiêm Tuệ và thanh niên tri thức cấp dưới có con rồi, mới nghĩ đến Hạ Huân nhà em, không ngờ lại bị hai người các em đ.â.m thủng."
Trên mặt Kiều Tĩnh An không nhìn ra được cái gì, nhưng trong đầu cô lại như có hàng vạn con ngựa đang chạy điên cuồng, chuyện phiếm thêm mắm dặm muối càng ngày càng đặc sắc.
Cô coi như lần đầu được nghe thấy, còn phối hợp diễn lại vẻ mặt ngạc nhiên, người có công lao sâu xa nhất là cô.
Dù gì cũng xóa sạch hoàn toàn lời đồn đoán của người ta về Hạ Huân!
Đầu tháng bảy, chuyện phiếm và lời đồn trong khu Gia Thuộc đều đã trôi vào quên lãng.
“Chạy nhanh lên chút, chạy đi!”
Sáu bảy giờ chiều, Lý Thừa Tổ vừa mới tới quân khu, để hành lý xuống là đã lập tức dứt tới sân huấn luyện, mấy người bạn nhỏ của cậu ấy cũng chạy thở không ra hơi, áo cộc màu xanh da trời trên người đã bị mồ hôi thấm ướt.
Đứa lớn, đứa thứ hai, đứa thứ hai nhìn cậu ấy một cái, trên mặt không có một biểu cảm nào, trực tiếp đi sát qua vai cậu ấy, chạy tới.
“Đứng ở đó làm gì? Chạy đi.”
Lý Thừa Tổ bị Hạ Huân đẩy một cái, vẻ mặt mờ mịt bắt đầu chạy theo.
Cậu ấy chạy nhanh mấy bước đuổi theo bọn họ: “Êi, các cậu lại phạm sai lầm gì hả?”
“Không có.”
“Vậy tại sao chú Hạ lại phạt các cậu chạy vòng quanh thế?”
Đứa lớn tỏ ý cậu ấy nhìn về phía trước.
Lý Thừa Tổ ngẩng đầu nhìn lên, nhìn thấy một bóng người quen thuộc chạy chậm ở trước mặt bọn họ.
