Bà Chủ Tiệm Bánh Ngọt Xuyên Về Thập Niên 70 Làm Mẹ Kế Nuôi Con - Chương 181
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:20
"Cũng đúng, nhiều năm qua trong khu Gia Thuộc cứ đồn mãi, nói con người sư trưởng Hạ âm hiểm, em nuôi lớn ba đứa nhỏ, kết quả lại chẳng có nổi một đứa con ruột, bây giờ thì những người nhiều chuyện đó không còn gì để nói nữa rồi."
Kiều Tĩnh An mỉm cười, cô cũng từng nghe thấy những lời đồn này.
Song, cùng nhau sinh sống qua ngày, ai uống nước ấm lạnh thì tự người đó biết. Những người nghi ngờ đầu óc cô có bệnh vốn dĩ không biết được mỗi ngày của cô có bao nhiêu thoải mái.
Hơn nữa đối với chuyện nuôi con khôn lớn để chúng nó nuôi mình lúc về già, con cái khôn lớn rồi, nó sẽ quay lại chăm sóc mình sao, ngoài chính mình thì còn ai có thể dựa vào nữa? Con trai, đàn ông đều không đáng tin bằng chính mình.
Bạn nói xem, bạn không cần dựa dẫm vào đàn ông, cũng không cần dựa dẫm vào con cái dưỡng lão, vậy cần gì phải sinh con. Bây giờ cô muốn sinh c.o.n c.ũng chỉ vì một nguyên nhân, đó là vì cô muốn sinh thôi, không hề xuất phát từ bất kì nguyên nhân nào từ anh cả.
"Cứ để bọn họ nói đi, người ta muốn bàn tán chuyện của em có khi cũng chỉ là mượn cớ thôi."
Chị dâu Vương nói: "Những người đó bàn tán sau lưng em có khi lại ao ước được như em đấy chứ. Chồng thăng quan tiến chức, con trai nghe lời còn có công việc tốt. Cuộc sống hạnh phúc như vậy bây giờ em còn m.a.n.g t.h.a.i nữa. Em có tin không? Tin em m.a.n.g t.h.a.i vừa truyền ra là mấy người lòng dạ nhỏ nhen đó tối nằm trên giường ghen tỵ muốn khóc cho coi."
Kiều Tĩnh An dở khóc dở cười: "Cũng không đến mức như vậy chứ." Có thể sống được ở đây, cuộc sống của mọi người cũng không đến nỗi tệ.
"Em cứ chờ xem đi, đợi thêm hai ngày nữa là mấy bà tám sẽ bắt đầu ghen tỵ đấy."
Chị dâu Tôn phất tay: "Không nói đến chuyện này nữa, em bây giờ đang m.a.n.g t.h.a.i hai tháng, sang năm sinh con, ai đến chăm sóc em ở cữ vậy?"
Kiều Tĩnh An nháy mắt mấy cái, cô còn chưa nghĩ đến việc này, bây giờ còn sớm quá.
"Em phải chuẩn bị sớm chút đi, không thể ở cữ qua loa được, đến lúc đó mà làm không chu đáo thì dễ bị bệnh lắm."
Chị dâu Vương hỏi: "Mợ em có rảnh không, rảnh thì đến đây chăm sóc em cũng được?"
"Mợ em bận lắm ạ, hai đứa em họ của em còn đang đi học, còn cả quầy hàng trong nhà nữa. Mợ tới đây với em, mọi người khác phải làm sao bây giờ?"
Chị dâu Tôn an ủi: "Mợ em không rảnh đến được thì chị mà rảnh chị lên chăm sóc em cũng được."
Chị dâu Vương cũng nói: "Đúng rồi, thời gian em sinh c.o.n c.ũng sắp đến nghỉ hè, thằng lớn nhà em tới lúc đó cũng tốt nghiệp rồi, có thể ở nhà giúp một tay."
Chị dâu Tôn phụ họa: "Đúng, đúng, ba dứa nhà em đều có thể giặt đồ nấu cơm."
Trước đây Kiều Tĩnh An cũng đã từng chăm sóc mợ ở cữ, chỉ cần em bé ngoan, thì thật ra một người vẫn có thể chăm sóc được. Đầu tiên phải nói là, sinh con vào mùa hè thì việc giặt tã sẽ không quá khó khăn.
Song, có nhiều người chăm sóc cũng sẽ dễ dàng hơn, Kiều Tĩnh An thấy ngày dự sinh vẫn còn lâu, đến lúc đó rồi tính cũng được, nếu thật sự không được nữa thì thuê người về chăm sóc một hai tháng.
"Ý em cũng hay, đến lúc đó thật sự bận quá không giúp em được thì chị gọi chị dâu cả đến giúp em một tay, chị dâu cả nhà chị biết cách chăm sóc ở cữ, năm đó chị sinh đứa thứ hai cũng là một tay chị dâu cả chăm sóc." Nhà mẹ đẻ của cô ấy ở cùng nơi với nhà họ Vương, nên cũng quen biết nhiều họ hàng, chị dâu cả của chị ấy đi một hai tháng hoàn toàn không thành vấn đề.
Đôi mắt Kiều Tĩnh An sáng ngời: "Như vậy cũng được ạ, chị dâu, hay là chị trở về rồi hỏi giúp em một tiếng nhé, em trả lương chị ấy hai mươi đồng một tháng." Với tiền lương của cô bây giờ, hai mươi tệ chỉ là một món tiền nhỏ, còn đối với những thôn dân vất vả kiếm tiền suốt một năm chỉ kiếm được mười tệ thì nhất định đây là công việc có thu nhập tốt.
Tuy là có thể nhờ chị dâu Tôn giúp một tay, nhưng dù gì chị ấy cũng còn người nhà, không tiện nhờ chị ấy nhiều được, thuê người trả công thì tiện nhất.
Chị dâu cả nhà họ Vương bên kia, mấy đứa bé nghỉ hè đến nhà họ Vương chơi, trở về đều nói người nhà họ Vương khá tốt, hiền lành tốt bụng.
Chị dâu Vương vốn chỉ thuận miệng nói một câu, không ngờ Kiều Tĩnh An đáp ứng ngay tắp lự, cô ấy cũng hơi lung lay: "Tới lúc đó rồi mợ em có đến không?"
"Mợ em tới cũng mời chị dâu cả Vương ạ, hai người cùng làm thì cũng có thể dành thời gian nghỉ ngơi cho tốt."
"Được, để chi về hỏi thử xem. Đến lúc đó nói chị dâu cả của chị đến nhà chị thăm người thân, ở lại một hai tháng hoàn toàn không thành vấn đề."
"Vậy làm phiền chị dâu Vương ạ."
Chính ủy thấy vẻ mặt Hạ Huân vui sướng bừng bừng, chắc thằng nhóc này gặp chuyện gì tốt rồi.
Chính ủy còn chưa hỏi, Hạ Huân đã cười ha ha báo hỉ: "Chính ủy, vợ cháu m.a.n.g t.h.a.i rồi, con gái nhỏ nhà cháu sắp đến rồi."
"Ôi, chúc mừng cháu nhé." Chính ủy vỗ vỗ bả vai anh: "Con trai con gái đủ cả, thằng nhóc cháu được lắm."
Quân trưởng Liễu và mấy cán bộ khác đang đi đến phòng họp mở họp đi tới: "Cái gì được lắm vậy?"
"Quân trưởng, đang nói chuyện vui nhà sư trưởng Hạ." Chính ủy nói mấy câu về chuyện vợ của Hạ Huân.
Quân trưởng Liễu chắp tay sau lưng cười nói: "Vậy đúng là chuyện vui rồi, chăm sóc vợ cậu tốt nhé, làm quân tẩu cũng không dễ dàng gì."
Ông ấy đã để ý Hạ Huân rồi, chưa nói đến tài năng, phía trên cũng có không ít người dìu dắt anh, hai năm trước anh còn có quan hệ cùng nhà họ Lý, nên ông cũng phải để ý anh hơn.
Mọi người cũng đến chúc mừng cho con gái Hạ Huân.
Tôn Hữu Căn đến lấy tư liệu cúi đầu lén lút nở nụ cười, nghe vợ anh ta nói vợ Hạ Huân mới có t.h.a.i được hai tháng mà anh đã dám khẳng định là con gái, đến lúc đó sinh ra một đứa con trai xem xem anh nói thế nào.
